Thiếu niên Thái tử Lăng Trường Việt sắc mặt âm trầm, gã chỉ mới mười tám tuổi nhưng diện mạo tuấn tú như ngọc, khí chất nhã nhặn cao quý, từng cử chỉ đều mang phong thái thư sinh lễ độ.
Đột nhiên...
"Thái tử điện hạ, Vương gia tới rồi!"
Có thị vệ bên cạnh lên tiếng thông báo, Thái tử lập tức đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía cửa, thấy nam tử cao lớn sải bước đi vào, liền cúi người hành lễ.
Vương gia là hoàng đệ ruột của hoàng thượng, là con út của tiên đế.
Thái tử vốn phải gọi một tiếng hoàng thúc.
"Tham kiến hoàng thúc."
Gã ta sắc mặt không mấy dễ coi, dưới mí mắt còn có quầng thâm đậm, hiển nhiên là cả đêm không ngủ.
Việc Nhiếp Chính Vương ngang nhiên cướp hôn, tuy kết quả cuối cùng đối với gã là chuyện tốt, nhưng thể diện của gã thì lại bị chà đạp, còn phải đối mặt với vô số áp lực từ các phía.
Phụ hoàng và mẫu hậu lại còn ra lệnh trong vòng ba ngày phải tìm lại được Thái tử phi.
Trong lòng gã dĩ nhiên là không muốn...
Nhưng bề ngoài vẫn phải giữ thể diện, vừa phải tỏ ra sâu nặng tình cảm, vừa phải khiến người người lên án Lăng Phong Tẫn, để cho quần thần và dân chúng khắp kinh thành đều biết, Nhiếp Chính Vương Lăng Phong Tẫn là kẻ không coi pháp luật ra gì, làm loạn luân thường!
An Vân Tịch thân là nữ nhi lại từ nhỏ đã thích múa đao lăn thương, lúc nhỏ thường xuyên trèo tường ra ngoài, còn bắt chước người ta đi dạo kỹ viện tửu lâu...
Không chỉ không học hành ra gì, tính cách còn thô lỗ cộc cằn, ngoài khuôn mặt này ra thì quả thật chẳng còn gì đáng để khen.
Gã sao có thể để một nữ nhân như vậy làm Thái tử phi của mình!
Lăng Phong Tẫn sải bước vào phòng, chỉ lạnh nhạt liếc Thái tử một cái, rồi ngồi xuống ghế.
Thái tử đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì sau khi gã lại gần, thì phát hiện phía sau Lăng Phong Tẫn thế mà còn đi theo một nữ tử.
Nữ tử ấy vóc dáng yểu điệu, dung mạo tuyệt sắc, thân khoác váy dài sắc đỏ thêu mẫu đơn khiến nàng càng thêm rực rỡ.
Nàng nhẹ nhàng bước ngang qua trước mặt gã, mắt nhìn thẳng, thậm chí không liếc lấy một cái.
Thái tử theo phản xạ bật thốt lên: "Vân Tịch!"
Dù không có tình cảm, nhưng ngoài mặt vẫn phải thể hiện sự thân thiết.
Dù sao thì phụ thân của An Vân Tịch ở triều đình Bắc Lăng Quốc tuy địa vị không cao, nhưng hai cậu của nàng lại nắm giữ mạch sống của cả Bắc Lăng Quốc, tuyệt đối không thể đắc tội.
Hận thù bùng cháy dữ dội như lửa cháy lan đồng cỏ.
Tùy ý lan rộng trong đầu nàng.
Thế nhưng khi nhìn Thái tử, gương mặt của An Vân Tịch vẫn mỉm cười dịu dàng.
Thái tử đầy vẻ quan tâm, ánh mắt tràn ngập lo lắng: "Vân Tịch, nàng không sao chứ, hoàng thúc có làm gì nàng không?"
An Vân Tịch đứng cạnh Lăng Phong Tẫn, đối diện với Thái tử, nàng mỉm cười đáp lại, giọng mang theo vẻ nghi hoặc: "Điện hạ nghĩ Tẫn Vương có thể làm gì ta? Ta không phải đang bình yên đứng đây sao?"
Trong lòng Thái tử càng thêm bất an.
Gã không hiểu vì sao An Vân Tịch lại xuất hiện ở nơi này, càng không hiểu vì sao nét mặt nàng lại khác hẳn với những gì gã tưởng tượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)