Đời này, tuyệt đối sẽ không như thế nữa.
Lăng Phong Tẫn cảm nhận được cơ thể mềm mại trong lòng, trái tim hắn lúc này đã hoàn toàn rối loạn, ngón tay khẽ co lại, siết chặt rồi lại buông ra, môi mấp máy, nhưng lại không thể thốt nên lời.
Sau một lúc lâu yên lặng, biểu cảm trên gương mặt hắn mới dịu xuống, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, trong đáy mắt xanh thẳm sâu không thấy đáy ẩn giấu bóng tối không thể dò đoán.
"A Tịch, là nàng nói đấy nhé..."
Hắn đã từ cơn kinh ngạc ban nãy lấy lại tinh thần.
Khóe môi khẽ cong, như thợ săn đã dày công giăng lưới, đang chờ con mồi tự chui đầu vào bẫy.
Mặc cho hắn tùy ý chiếm đoạt...
Tim Lăng Phong Tẫn không khống chế được mà khẽ rung lên, hắn cố đè nén cảm xúc, liên tục nhắc nhở bản thân trong lòng rằng không được để bị tiểu hồ ly này mê hoặc.
Càng không được mắc mưu nàng, phải biết rằng nữ tử trước mắt cũng chẳng phải đóa hoa yếu đuối gì, mà là nữ nhi của tướng quân lừng danh chốn kinh thành, là một con hồ ly ranh mãnh!
Tiểu nha hoàn Xuân Nguyệt từ sớm đã tinh ý chạy mất.
Gặp tình cảnh này, nàng ta không dám nhìn thêm lấy một cái, chỉ sợ giây tiếp theo Vương gia mở miệng nói một câu, móc mắt nàng ta ra...
Trong phòng chỉ còn lại hai người, An Vân Tịch chỉ cảm thấy nụ hôn kia khiến nàng choáng váng cả đầu óc.
May là Lăng Phong Tẫn không thật sự định khiến nàng nghẹt thở đến chết, trái lại còn bế nàng lên đặt lên chiếc ghế gỗ lê ở bên cạnh.
Hắn hơi nheo đôi mắt phượng, chăm chú nhìn An Vân Tịch còn hơi ngẩn ngơ, tâm trạng rất tốt cất lời:
"Dùng bữa, hay là... thật sự muốn bản vương đút cho nàng ăn?"
An Vân Tịch lập tức bừng tỉnh.
Nàng vội vàng tự đưa tay định lấy đũa, nhưng vừa chạm vào mặt bàn lại phát hiện trống không, hoàn toàn không thấy bóng dáng của đũa hay thìa.
Theo phản xạ quay đầu nhìn về phía Lăng Phong Tẫn, chiêu này, nàng quen thuộc lắm...
An Vân Tịch nghĩ một lát, rất ngoan ngoãn gật đầu với Lăng Phong Tẫn, giọng nói mềm mại, hai gò má hơi ửng hồng: "Vậy... làm phiền Vương gia rồi..."
Dù đã là vợ chồng lâu năm, nhưng An Vân Tịch khi đối mặt với Lăng Phong Tẫn của hiện giờ vẫn cảm thấy trong lòng có chút ngượng ngùng.
Ở kiếp trước sau khi tỉnh lại nàng lập tức tuyệt thực, bất kể bên ngoài đưa vào bao nhiêu sơn hào hải vị, nàng đều đập hết.
Bây giờ nhìn một bàn đầy món ngon trước mắt, nàng hối hận đến ruột gan xanh lè, đúng là phung phí của trời, lãng phí đến cực điểm!
Lăng Phong Tẫn nghe vậy, cụp mắt xuống, trong mắt không thấy rõ biểu cảm.
Ngay lúc An Vân Tịch còn đang mong chờ một khoảnh khắc ấm áp tiếp theo, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, gia nhân từ ngoài đi vào.
"Vương gia, Thái tử điện hạ cầu kiến."
An Vân Tịch vừa nghe thấy bốn chữ "Thái tử điện hạ", cả người bỗng chốc cứng đờ, các ngón tay theo phản xạ siết chặt lại.
Lăng Phong Tẫn ở bên cạnh vẫn luôn quan sát biểu cảm của An Vân Tịch, trong mắt càng thêm sâu thẳm tối tăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)