Nàng chưa chết sao? Nàng và Lăng Phong Tẫn... đều còn sống sao?
Ngay cả trong tình thế tuyệt vọng như thế mà vẫn có thể sống sót, đúng là ông trời có mắt. Kể từ nay về sau, nàng nhất định sẽ ở bên hắn cả đời.
Có lẽ là vì thân thể lúc này quá mức suy yếu nên trước mắt An Vân Tịch lại rơi vào bóng tối vô tận...
...
Cả thân thể như bị bánh xe nghiền qua, đau đớn vô cùng.
Lần này An Vân Tịch cuối cùng cũng hoàn toàn mở mắt, nhìn rõ bố trí trong phòng.
Màn trướng đỏ thẫm, chiếc giường cưới quen thuộc trong ký ức khiến nàng không thể nào lầm được.
Thắt lưng đau nhức dữ dội, nàng vừa mới ngồi dậy thì bên cạnh đã có người bước tới.
"Vương phi, nô tỳ đã chuẩn bị cơm trưa cho người, người ăn chút gì đi ạ."
Người lên tiếng là một tiểu nha hoàn.
Nàng ta cúi đầu khom người, trên mặt là vẻ hoảng sợ và căng thẳng.
Khi nhìn rõ khuôn mặt của người trước mắt, An Vân Tịch khẽ sững người, theo phản xạ hỏi: "Xuân Nguyệt, chẳng phải muội đã rời khỏi phủ rồi sao?"
Xuân Nguyệt vẻ mặt mờ mịt: "Nô tỳ không biết người đang nói gì..."
Nhận thấy có điều gì đó không đúng, An Vân Tịch lập tức đứng dậy xuống giường, đôi chân mềm nhũn không còn chút sức lực, nàng đành vịn vào đầu giường để đứng lên rồi quan sát xung quanh. Nàng phát hiện căn phòng này giống hệt căn phòng tân hôn trong trí nhớ, nơi vốn dĩ sớm đã bị thiêu rụi thành tro bụi...
Trong lòng An Vân Tịch đột nhiên dâng lên một linh cảm, nàng hít sâu một hơi rồi hỏi: "Xuân Nguyệt, hôm nay là ngày bao nhiêu, năm nào?"
Xuân Nguyệt vội vàng trả lời: "Bẩm vương phi, hôm nay là ngày mùng bảy tháng ba, năm Thiên Thánh ba mươi chín."
Thái tử Bắc Lăng Quốc Lăng Trường Việt cưới nàng, con gái trưởng của tướng quân phủ, làm Thái tử phi.
Từ nhỏ nàng và Việt thái tử đã quen biết, thanh mai trúc mã. An Vân Tịch từ lâu đã bị khí chất nho nhã cao quý của gã hấp dẫn, nàng mong chờ ngày ấy suốt bao năm...
Thế nhưng khi đã ngồi vào kiệu hoa, hồi hộp chờ tiến vào Đông Cung, nàng lại gặp biến cố, bị người ta bắt cóc!
Mà kẻ ra tay bắt cóc nàng, chính là vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã của Bắc Lăng Quốc: Lăng Phong Tẫn...
Đêm bị bắt đó, An Vân Tịch trở thành nữ nhân của Lăng Phong Tẫn trong một căn phòng cưới khác mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
Sáng hôm sau tỉnh lại, An Vân Tịch hận vị Nhiếp Chính Vương đã làm ra chuyện đó đến tận xương tủy, chỉ hận không thể uống máu ăn thịt hắn...
Bị cướp hôn, mất trinh tiết, khi ấy nàng cảm thấy đời mình đã bị hủy trong tay nam nhân đáng hận này, rồi còn bị giam cầm ở nơi đây rất lâu.
Bây giờ nghĩ lại, An Vân Tịch chỉ cảm thấy bản thân khi ấy thật đáng thương, không biết nhìn người, trái tim đã sớm đặt nhầm chỗ. Nếu không phải sau này cuối cùng cũng biết được sự thật, e là nàng vẫn sẽ mãi mãi oán hận Lăng Phong Tẫn.
Cánh cửa tân phòng vang lên tiếng "két" nhẹ, bị ai đó đẩy ra.
An Vân Tịch lập tức ngẩng đầu nhìn sang, hốc mắt dần đỏ lên.
Trước cửa phòng cưới trang hoàng xa hoa bước vào một bóng dáng cao lớn. Nam nhân chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, vai rộng eo thon, vận trường bào màu đen tuyền, đai ngọc thêu vân mãng, dưới chân mang đôi ủng dài cùng màu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)