Nàng bước lên một bước, muốn đến gần cữu cữu hơn để giải thích cho rõ ràng.
Nhưng vừa cử động, cổ tay đã bị một bàn tay phía sau giữ chặt.
Lăng Phong Tẫn siết lấy tay nàng, ánh mắt u tối.
Môi mím chặt, gương mặt tuấn mỹ kia đầy vẻ căng thẳng.
Cứ như thể sợ nàng sẽ chạy trốn vậy.
Lẽ nào nàng định nhân cơ hội này rời khỏi vương phủ?
Hắn tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội đó!
"Người đâu, đưa Vương phi về phòng!"
"Rõ!"
Dù sao đây cũng là vương phủ.
Người đứng hai bên đều là thị vệ và hạ nhân của vương phủ.
Xuân Nguyệt cùng một nha hoàn khác lập tức bước tới cạnh An Vân Tịch: "Vương phi, mời người theo nô tỳ quay về."
An Vân Tịch lắc đầu, không hề liếc mắt nhìn hai nha hoàn kia, bỗng nhiên xoay người lại nắm chặt lấy tay Lăng Phong Tẫn.
Nàng ngẩng đầu nghiêm túc nói: "Vương gia, hôm qua ta mặc áo cưới bước vào vương phủ, như thế cũng có nghĩa là ta đã là người của chàng. Hơn nữa cho dù có trở về, sau này ta cũng chẳng thể tái giá. Ta không muốn đi tu làm ni cô."
Giọng nói An Vân Tịch mềm mại, nói lý đầy cảm xúc.
Câu nói này cuối cùng cũng xoa dịu tâm trạng của Lăng Phong Tẫn, ánh mắt hắn nhìn nàng sáng lên, chăm chú nhìn vào mắt nàng: "Nàng thật sự nghĩ vậy sao?"
Thái tử thấy bầu không khí nhờ lời An Vân Tịch mà dần hòa hoãn, liền đột ngột ngẩng đầu nói: "Vân Tịch, mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể vãn hồi, hôm qua là lỗi của Tẫn hoàng thúc, không phải lỗi của nàng... Chỉ cần nàng quay lại bên ta, vị trí Thái tử phi vẫn là của nàng!"
An Vân Tịch chỉ hận không thể trừng mắt lườm Thái tử một cái.
Rồi nhân tiện mắng gã một trận.
Nàng vừa tốn bao công sức dỗ cho người kia dịu xuống, vậy mà Thái tử chỉ nói một câu đã phá hỏng hết công sức của nàng!
Lăng Phong Tẫn nheo mắt, trong đôi mắt phượng ánh lên vẻ nguy hiểm vô tận, đôi mắt xanh thẫm phản chiếu rõ khuôn mặt của An Vân Tịch: "Hay thật, Thái tử đúng là si tình với nàng."
Lăng Phong Tẫn là người đa nghi, nàng không thể chỉ dựa vào một hai câu là có thể khiến hắn thay đổi suy nghĩ hiện giờ huống chi tính cách hắn vô cùng bá đạo. Kiếp trước đến lúc họ hóa giải hiểu lầm, không biết đã trải qua bao nhiêu sóng gió...
Mãi đến ba năm sau, hai người mới hóa giải hiềm khích.
Thế mà đoạn tình cảm mới ngọt ngào chưa được bao lâu thì chuyện kia lại xảy ra... dẫn đến việc nàng cùng hắn chết chung trong hang động lạnh lẽo tối tăm năm ấy...
An Vân Tịch chớp mắt, nhìn vào đôi mắt sâu như đáy hồ của Lăng Phong Tẫn, rồi đột nhiên kiễng chân, chủ động hôn hắn một cái.
Hành động này khiến tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ.
Việc nàng làm khiến mọi người kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
"Được rồi, bao nhiêu người đang nhìn, cho dù ta có muốn quay lại, cũng không còn mặt mũi nào để gả đi nữa, thanh danh cũng đã hoàn toàn mất sạch rồi. Tẫn Vương gia, chàng phải chịu trách nhiệm đấy."
Trước đây khi nàng hôn hắn, xung quanh không có ai.
Ngay cả nha hoàn cũng thức thời tránh đi từ sớm.
Nhưng bây giờ thì khác, giữa bao người như vậy, An Vân Tịch không thể không nghĩ cho danh tiếng của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)