"Đan Đan, trên người em không có mùi gì đâu, trước khi đến tìm chị em đã tắm rửa sạch sẽ lắm rồi." Thư Mạn không mảy may nghi ngờ, gượng gạo mỉm cười nhìn Thư Đan Đan.
Trên gương mặt Thư Đan Đan lộ rõ vẻ khinh bỉ tột cùng. Đúng là cái thứ nhà quê hèn mọn, vĩnh viễn chẳng bao giờ bước chân lên nổi bàn tiệc sang trọng.
Thư Đan Đan nhìn dáng vẻ khúm núm thảm hại của Thư Mạn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hả hê, sảng khoái vô cùng.
Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm vào gương mặt giống hệt bà cả nhà họ Bạch của Thư Mạn, trong đầu lại nhớ đến thái độ lạnh nhạt xa cách của bà ta đối với mình bấy lâu nay, ngọn lửa giận dữ trong lòng bùng lên ngùn ngụt.
Cô ta đã phải cắn răng nịnh nọt lấy lòng bà già kia đến phát ngán rồi, vậy mà bà ta vẫn không biết điều, còn dám khăng khăng nói cô ta không phải con gái ruột của mình. Cho dù đã có trong tay tờ giấy xét nghiệm ADN rành rành ra đó, bà ta vẫn nhất quyết không chịu nhận cô ta.
Đã như vậy thì đừng trách cô ta ra tay tàn nhẫn độc ác!
Cô ta từng bước từng bước tiến sát lại gần Thư Mạn, hơi thở hung hiểm và ác độc tỏa ra từ người cô ta khiến Thư Mạn không khỏi rùng mình sợ hãi.
"Đan Đan, chị định làm gì?"
Thư Mạn nhìn mặt hồ nhân tạo phẳng lặng như tờ, một dự cảm chẳng lành bỗng chốc dâng lên nghẹn ứ nơi lồng ngực.
"Thư Mạn, cô có biết không? Nhờ có bà già kia nhặt cô về mà tôi mới có cơ hội thay thế cô trở thành thiên kim tiểu thư của nhà họ Bạch, có được cuộc sống trong nhung lụa mà ngay cả nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới."
Thư Đan Đan cười đầy vẻ đắc ý:
"Nhà họ Bạch giàu có biết chừng nào, tôi có vô số quần áo đẹp để xúng xính, đi đâu cũng có xe đưa rước, ngày ngày ăn toàn sơn hào hải vị. Nhưng quan trọng nhất là, ba và anh trai của cô đều tưởng tôi chính là cô, nâng niu tôi như bảo bối trong lòng bàn tay."
Nói đoạn, Thư Đan Đan đưa ra một chiếc vòng tay bằng bạc được chạm khắc vô cùng tinh xảo:
"Biết thứ này là gì không?"
Thư Mạn đầy vẻ ngờ vực nhận lấy chiếc vòng:
"Đây là cái gì?"
Thư Đan Đan bật cười đầy vẻ đắc thắng:
"Đây chính là chiếc vòng tay bạc mà mẹ ruột của cô để lại cho cô đấy. Lúc bà nội Vương nhặt cô về, mẹ tôi đã lục tìm thấy nó giấu trong lớp áo lót của cô, sau đó đem cho tôi đeo."
"Năm cô mười bảy tuổi, cô còn nhớ từng có một người đàn ông lạ mặt tìm đến tận thôn làng chúng ta không? Người đó chính là anh trai ruột của cô đến để tìm kiếm cô đấy. Đáng tiếc thật, chỉ vì tôi đeo chiếc vòng bạc này trên tay nên anh ấy liền nhận nhầm tôi là cô."
"Nhưng anh ta cũng chẳng phải kẻ ngốc nghếch gì, sợ nhận lầm người nên muốn lấy mẫu tóc của tôi đem đi xét nghiệm ADN. May mắn thay, ba tôi đầu óc nhanh nhạy, bảo tôi lén cắt một lọn tóc của cô đưa cho anh ta. Thế là xong xuôi, tôi thuận lợi thay thế cô bước vào hào môn, trở thành thiên kim tiểu thư của nhà họ Bạch."
"Cô ngẫm xem, chuyện này nghe có nực cười và thú vị không cơ chứ?"
Thư Mạn siết chặt chiếc vòng bạc lạnh ngắt trong lòng bàn tay, cả người run rẩy không dám tin vào những lời cay đắng vừa lọt vào tai:
"Không... không thể nào như thế được! Chị đang dựng chuyện nói dối tôi đúng không?"
"Cô không tin thì cũng tùy thôi. Dù sao đi chăng nữa, hiện tại tôi mới chính là thiên kim tiểu thư danh chính ngôn thuận của nhà họ Bạch. Còn cô thì sao chứ? Cô rốt cuộc cũng chỉ là một đứa con hoang ti tiện không ai thèm ngó ngàng tới mà thôi!" Thư Đan Đan khoái trá cười lớn, giọng điệu ngập tràn vẻ ngạo mạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)