Mọi thiên phú cấp S đều là duy nhất và cực kỳ hiếm thấy.
Kiếp trước, vào năm thứ hai sau khi trò chơi xâm lấn, các bảng xếp hạng đã lần lượt xuất hiện. Trong top 100 người mạnh nhất, gần như 80% thông tin bị người khác moi sạch bằng đạo cụ hoặc thiên phú. 20% còn lại thì không rõ dùng cách gì để che giấu thông tin bản thân. Nhưng trong số gần 80 người bị lộ kia, chỉ có đúng hai người sở hữu thiên phú cấp S, hơn nữa cả hai đều nằm trong top 10.
Chỉ có hai người, mà cả hai lại đều có liên quan tới nam chính. Một người là anh em của nam chính, một người là bà vợ thứ hai của nam chính.
Thiên phú thần ban cấp S cứ như là đồ độc quyền của đội nam nữ chính vậy.
Dù trong suốt một năm tiếp theo cô không thể phát triển được gì, cô vẫn phải lấy cho bằng được thiên phú này!
Thiên phú này vừa có thể giúp cô nhanh chóng quật khởi, vừa có thể áp chế kẻ địch của cô.
Quan trọng hơn, đối với kỹ năng 2 của thiên phú này, cô có một ý tưởng cực kỳ táo bạo.
Khi Ngu Tầm Ca chọn thiên phú và tiến vào game thì đã là 4 giờ sáng. Từ lúc nhận được thiên phú cấp S, nhịp tim của cô chưa từng chậm lại.
Vừa vào game, nhân vật của cô đã xuất hiện tại một thành thị phồn hoa nhưng u ám. Người qua lại phần lớn đều là những vong linh với gương mặt tái nhợt. Nhìn kiểu gì cũng giống chủ thành của tộc vong linh.
[Nhân vật]Ca Ốc Ân (cấp 0 0%)
[Thiên phú thần ban]Đạo Thần (cấp S)
[Chủng tộc]Vong linh (?)
[Thiên phú chủng tộc]Ý Chí Vong Linh┃Thực Thực
[HP]: 100/100
[Ma lực]: 100/100
[Sức mạnh]: 5
[Thể chất]: 6
[Trí lực]: 10
[Nhanh nhẹn]: 11
Hiện tại cô chẳng có lấy một đồng dính túi. Việc cấp bách nhất là nghĩ cách kiếm tiền, sau đó đi học kỹ năng.
Cô đi tới trước một NPC gần nhất đang đội dấu chấm hỏi trên đầu. Sau vài câu trò chuyện, cô nhận được nhiệm vụ dọn sạch chuột trong thành, phần thưởng là mười đồng xu.
Dù không thường xuyên chơi game nhưng Ngu Tầm Ca làm việc gì cũng luôn đề cao hiệu suất. Cô đi một vòng quanh thành trước, nhận hết tất cả các nhiệm vụ có thể, từ giết chuột, đưa thư cho đến chạy chân mua bánh mì giòi xác cho người khác... Chỉ khi danh sách nhiệm vụ đã đầy kín, cô mới bắt đầu thực hiện.
Tiện đường đưa thư thì giết chuột, tiện đường mua bánh mì giòi xác thì giúp thợ rèn mua rượu...
Trong một tiếng đồng hồ, cô làm được mười bảy nhiệm vụ, chỉ kiếm được hai đồng bạc và một cái túi vải rách. Đó là túi không gian, bên trong có sáu ô, vật phẩm cùng loại có thể chồng tối đa chín mươi chín cái.
Nhưng đó không phải thu hoạch quan trọng nhất của cô.
Một tiếng này, nói là Ngu Tầm Ca đi làm nhiệm vụ, chi bằng nói là cô đi lang thang ngoài phố, tiện thể làm nhiệm vụ luôn. Mỗi một NPC cô gặp, cô đều dùng thiên phú Đạo Thần lên người họ.
Tỷ lệ 20% và 10% thực sự quá thấp.
Không phải cứ trộm một trăm người thì nhất định sẽ thành công hai mươi lần. Xác suất học đôi khi "huyền học" chẳng khác gì bói toán. Lúc may mắn thì có thể trăm phát trăm trúng, nhưng khi đen đủi thì tỷ lệ thành công thấp đến mức khiến người ta nghi ngờ cuộc đời.
Không biết có phải vì rút được Đạo Thần đã tiêu sạch vận may hôm nay rồi hay không, trong lúc làm nhiệm vụ cô trộm ít nhất hơn một trăm NPC mà chỉ thành công có ba lần.
May mắn của cô là 8 đấy! Thế mà chỉ thành công có ba lần!
Nhưng thu hoạch thì không tệ.
[Ba lô phù văn][Một túi tiền][1 điểm nhanh nhẹn]
Ba lô phù văn là một chiếc ba lô tinh xảo cỡ bàn tay, có hai mươi bốn ô. Ngu Tầm Ca cầm được là lập tức trang bị ngay. Ngoài một ô trang bị, mỗi người còn có hai ô túi đồ bên hông. Cô trang bị cả hai cái túi lên người, để sau này còn mang về thế giới thực.
Mở túi tiền ra có tận mười tám đồng vàng!
Tỷ lệ quy đổi giữa vàng, bạc và đồng đều là 1:100. Kiếp trước, cô sống ba năm, dựa vào kỹ năng làm không ít chuyện thất đức. Dù đã thất đức như vậy mà trước khi chết, tài khoản của cô cũng chỉ có hơn ba trăm đồng vàng, đủ thấy vàng đáng giá đến mức nào.
Sau khi giao hết nhiệm vụ, Ngu Tầm Ca không nhận thêm nữa mà đi học kỹ năng.
Bảy tiếng thời gian game thì thăng cấp cũng chẳng được bao nhiêu. Đám người kiếp trước nhờ lén đi trước mà chỉ với thiên phú cấp B, thậm chí cấp C, vẫn chen được vào bảng trăm người mạnh nhất, là nhờ thời gian nội trắc họ đã học được kỹ năng từ dị tộc.
Sau khi trò chơi xâm lấn, những kỹ năng chủng tộc đó căn bản không còn cách nào truyền dạy cho người Lam Tinh nữa.
Không phải nói người Lam Tinh không có kỹ năng nghề nghiệp riêng, mà là vì những thứ đó cần tốn thời gian và tâm trí để học. Nhưng trong thời gian nội trắc thì khác. Khi một thế giới lấy hình thức trò chơi để thả neo vào một thế giới khác, rất nhiều thứ cũng bị cưỡng ép game hóa. Dị tộc muốn học nghề phải tốn tiền, tốn thời gian, tốn công sức, nhưng trong bảy tiếng ngắn ngủi này, học trong thế giới game chỉ cần chạy một thanh tiến độ là xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


