Sau khi hoàn tất mọi việc đã dự định, cô mới yên tâm bắt đầu cày kinh nghiệm nghề nghiệp, mãi cho đến khi điểm kinh nghiệm của nghề luyện kim và xây dựng công trình đạt mức tối đa mới chịu dừng tay.
Cô đặt ổ mèo ở sân trước biệt thự, mỗi ngày đều để một phần thịt ít dầu muối bên cạnh. Từ hôm nay, cô cần phải bồi dưỡng tình cảm với "chủ nhân" của cái ổ này.
Đầu tháng tư, hôn sự của Tô Nhất Đồng và Ngu Tầm Hoan được ấn định. Hai nhà tổ chức một bữa cơm thân mật. Là chị gái của Ngu Tầm Hoan, Ngu Tầm Ca đương nhiên phải có mặt, suốt buổi tiệc cô chỉ giữ nụ cười xã giao lịch sự.
Gia giáo nhà họ Tô không thể nói là tốt, nhưng cũng chẳng phải là tệ. Phép lịch sự cơ bản thì họ có, nhưng sự tôn trọng người khác thì hoàn toàn không.
Suy cho cùng, cậu ta cũng chỉ là kẻ ở rể. Nói khó nghe hơn thì thứ Tô Nhất Đồng cần chỉ là bộ gen ngoại hình của Ngu Tầm Hoan. Con cô ta có thể không thông minh, nhưng nhất định không được xấu. Hai người họ còn phải ký đủ loại thỏa thuận trước hôn nhân. Nhà họ Tô là một gia tộc khổng lồ, dù cho ông bà cùng ba người con nhà họ Tô có chết sạch, Ngu Tầm Hoan cũng không đời nào được phép nắm quyền nếu chỉ với tư cách con rể.
Kiếp trước, Ngu Tầm Ca cũng từng tham dự bữa cơm này. Khi đó, thái độ nhà họ Tô khá lạnh nhạt, cô còn thấy chạnh lòng thay cho Ngu Tầm Hoan. Còn bây giờ thì sao? Cô chỉ chuyên tâm ăn cơm, giữ nụ cười trên môi. Ăn xong, người nhà họ Tô rời đi, chỉ có Tô Nhất Đồng ở lại. Ngu Tầm Ca định đứng dậy ra về nhưng bị Ngu Tầm Hoan giữ lại.
Ngu Tầm Hoan nhìn cô đầy vẻ quan tâm, dò hỏi: "Chị, có phải chị không vui vì em kết hôn không?"
Liếc thấy sắc mặt Tô Nhất Đồng có chút không ổn, Ngu Tầm Ca thật sự rất muốn hỏi Ngu Tầm Hoan xem rốt cuộc cậu ta có thù oán gì với cô, hay là cậu ta cho rằng trò mèo khiến phụ nữ ganh đua vì mình sẽ làm bản thân trông cuốn hút hơn? Việc gây cảm giác bất an cho Tô Nhất Đồng khiến cậu ta thấy thỏa mãn sao? Thật là nhỏ nhen!
Cô nhìn "thứ chó má" Ngu Tầm Hoan bằng vẻ ngạc nhiên: "Sao lại thế được? Đương nhiên chị vui rồi."
Ngu Tầm Hoan bày ra vẻ mặt "đừng giả vờ nữa": "Thế sao gần đây chị lại..."
Ngu Tầm Ca cười khổ: "Chị thật sự mừng cho em và Nhất Đồng. Chỉ là dạo này công ty chị xảy ra chút vấn đề, e là sắp thất nghiệp rồi."
Ngu Tầm Hoan cũng nhận ra biểu cảm của Tô Nhất Đồng. Cậu ta biết hôm nay không thể khơi dậy lòng thương xót của cô ta nữa rồi. Thôi vậy, sau này vẫn còn cơ hội. Cậu ta cười, lấy điện thoại ra định chuyển tiền cho Ngu Tầm Ca: "Chị à, không sao đâu, em nuôi chị."
Ngu Tầm Ca vừa định nở nụ cười, thì ngay giây sau, Tô Nhất Đồng bên cạnh đã đè tay Ngu Tầm Hoan lại. Cô ta lấy điện thoại ra, xin số tài khoản ngân hàng của Ngu Tầm Ca rồi chuyển cho cô hai mươi triệu: "Đây là tiền tiêu vặt em và Tầm Hoan cho chị."
Ngu Tầm Ca lập tức thu lại nụ cười dành cho Ngu Tầm Hoan, quay sang cười với Tô Nhất Đồng: "Trong máy chị có lưu ảnh của Ngu Tầm Hoan từ nhỏ đến lớn. Lát về chị sẽ gửi hết cho em. Em cứ yên tâm, gửi cho em xong chị sẽ xóa sạch bên này. Sau này những tấm ảnh đó trên toàn thế giới chỉ còn một mình em có thôi!"
Nụ cười của Tô Nhất Đồng lập tức trở nên chân thành hơn.
Thích thể hiện tính chiếm hữu đúng không? Thích xem phụ nữ ganh đua đúng không? Coi tôi là một mắt xích trong trò chơi của hai người đúng không?
Ngu Tầm Ca nhìn Ngu Tầm Hoan, thấy nụ cười của cậu ta càng lúc càng cứng đờ. Cô chào Ngu Thanh Sơn và Dịch Thu Quả một tiếng, rồi thong dong vẫy tay rời đi.
...
Sau khi cày những nghề quan trọng nhất lên đến cấp tối đa, Ngu Tầm Ca bắt đầu thực hiện kế hoạch tiếp theo.
Tin tức về nhà họ Lương, cô hoàn toàn không nghe ngóng được gì. Dù sao cô và người nhà họ Lương cũng không cùng tầng lớp. Cho dù nhà họ Tô có biết, họ cũng chẳng đời nào kể cho nhà họ Ngu nghe.
Cô cũng không định chờ đợi nữa. Những tâm tư vừa rồi của Ngu Tầm Hoan thực sự khiến cô thấy buồn nôn.
Bao năm nay, Ngu Tầm Hoan không phải không có công việc. Nếu cậu ta hoàn toàn "ăn bám", Tô Nhất Đồng cũng chẳng thèm để mắt tới. Cậu ta đang làm streamer game, ngoại hình đẹp, kỹ thuật tốt, lượng fan rất đông. Mỗi tháng chỉ riêng tiền donate đã lên đến mấy trăm nghìn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


