Dù chỉ là câu nói mơ hồ kiểu "một món sưu tầm gần đây nó thích nhất", nhưng cứ biết đó là đồ cấp S là đủ hiểu món này chắc chắn không phải mấy thứ linh tinh như đá cuội hay xác chuột.
Kiếp trước, chính nhờ cái ổ mèo này mà bệnh viện thú y kia phất lên rất nhanh. Nhưng bệnh viện thú y vốn là nơi đông người phức tạp, bí mật về cái ổ mèo này chẳng giấu được bao năm. Không lâu sau đã bị người ta lần ra, chỉ trong một đêm, từ người đến mèo chó trong bệnh viện đều bị giết sạch, đến cả chuột hamster cũng không thoát.
Đó chính là lý do cô tới lấy cái ổ mèo này trước thời hạn.
Cô đúng là vẫn chưa mất hết lương tâm.
Ngu Tầm Ca tự vỗ vai mình: Dù mày vừa ăn trộm vừa cướp đồ còn thích chui gầm giường, nhưng đúng là một cô gái tốt.
Được rồi, cô thừa nhận, cho dù bệnh viện thú y kia không vì cái ổ mèo này mà bị diệt sạch, thì cô vẫn nhất định phải lấy được nó.
Cô muốn, cô lấy.
Cô trọng sinh trở về không phải để làm hình mẫu đạo đức.
Sáng hôm sau, cô lại ngụy trang thành một dáng vẻ khác, bước vào bệnh viện quyên góp hai triệu.
Coi như là trao đổi công bằng.
Lúc bước ra khỏi bệnh viện, cô còn nghe nhân viên cảm thán dạo này người tốt nhiều thật, chỉ tiếc cái ổ mèo biến mất rồi, bọn họ dùng lâu đến mức sinh tình cảm mất rồi.
Ngu Tầm Ca sợ nhất chính là chuyện đó. Thật ra cô có thể đợi tới sau khi trò chơi xâm lấn rồi mới tới lấy cái ổ mèo này, nhưng có vài món đồ, một khi dùng lâu sinh tình cảm, sau khi dị biến thành đạo cụ trang bị sẽ cực kỳ dễ bị trói buộc.
Một khi đã bị trói buộc, món đồ đó chỉ người kia mới dùng được. Dù cô có giết đối phương cũng không thể cởi trói.
Lấy được ổ mèo xong, cô lại mua thêm một ít nguyên liệu cần để tự làm băng gạc, rồi đi sắm nốt nguyên liệu cho công thức nấu nướng. Sau đó cô quay về căn biệt thự ba mươi triệu của mình, chuẩn bị trong một tuần tới cày đầy Sơ Cấp Cấp Cứu và Sơ Cấp Nấu Nướng, để tới đợt nội trắc thứ hai là có thể học thẳng trung cấp.
Sáng ngày về từ thành phố H về thành phố S, Tô Nhất Đồng lại tới nhà họ Ngu. Nghe nói mấy hôm nay cô ta gần như ngày nào cũng tới, trước đó khi cô còn ở thành phố H, Dịch Thu Quả đã giục cô mau về, nói Tô Nhất Đồng có hỏi tới cô.
Ngu Tầm Ca cảm thấy mình còn bận hơn cả hồi kiếp trước chạy trốn!
Hồi chạy trốn, mỗi ngày cô còn ngủ được sáu tiếng cơ!
Sáng sớm, cô nhận được điện thoại của Dịch Thu Quả bảo hôm nay về nhà. Ngu Tầm Ca xoay vô lăng, chẳng thèm về nhà mình, lái thẳng về nhà họ Ngu luôn. Lúc bước vào cửa, bộ dạng của cô vừa nhìn là biết còn chưa kịp về nhà đã vội vàng chạy tới.
Trên mặt Tô Nhất Đồng không lộ ra điều gì, nhưng Ngu Tầm Ca là diễn viên lão luyện, đương nhiên càng không để lộ cảm xúc.
Trong bữa ăn, Tô Nhất Đồng ngồi cạnh cô, làm như vô tình chạm phải ly rượu vang, khiến rượu đổ hết lên người cô. Ngu Tầm Ca thoạt nhìn như phản ứng rất nhanh mà lùi ra sau, nhưng thực ra vẫn không kịp tránh.
Tô Nhất Đồng vội vàng xin lỗi. Ngu Tầm Ca cười xua tay bảo không sao, rồi lên lầu rửa ráy qua loa, thay sang bộ đồ khác.
Với chỉ số nhanh nhẹn là mười tám điểm, đương nhiên cô không thể nào không tránh được. Tô Nhất Đồng cố ý thử phản ứng của cô, vậy thì cô cũng cố ý cho cô ta một phản ứng mà người bình thường nên có.
Chuyện không lớn, nhưng lại khơi lên trong lòng Ngu Tầm Ca rất nhiều ký ức chẳng vui vẻ gì.
Ngu Tầm Hoan với Tô Nhất Đồng sẽ đính hôn vào ngày 1 tháng 6, Ngày Quốc tế Thiếu nhi đúng không? Dù thế nào đi nữa, trước tháng sáu cô cũng phải thiến Ngu Tầm Hoan, để Tiểu Ngu Tầm Hoan được rời xa ba nó mà đón một cái Tết Thiếu nhi.
Đối phó xong Tô Nhất Đồng, Ngu Tầm Ca lại ghé công ty quản lý một chuyến, nói thẳng là mình chuẩn bị rút khỏi giới giải trí. Thấy mấy cấp cao không tin, cô theo nguyên tắc bớt được chuyện nào hay chuyện đó, lập tức nói mình có thể đăng tuyên bố giải nghệ ngay bây giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


