Vì thế thuộc tính charm cô không định sửa quá lố. Còn thiên phú tạm thời đổi thành Môi Giới cấp A, một thiên phú rất ổn, nhưng lại không dễ khiến người khác sinh lòng cảnh giác.
Nếu thiên phú Đạo Thần bị lộ ra, cô sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn bộ người chơi. Sẽ không một ai chịu nhìn một kẻ có thể trộm mất thuộc tính của mình tiếp tục sống.
Đợi sau này cô thông qua Mô Phỏng Cái Chết có được một thiên phú thần ban thích hợp hơn thì lại sửa tiếp.
Cô cất mặt nạ xuống tận cùng của hòm đồ. Đây sẽ là đạo cụ quý giá nhất của cô trong một thời gian rất dài về sau.
...
Trên đường về nhà, Ngu Tầm Ca cứ không ngừng nghĩ lại xem mình có để lộ sơ hở gì không, bắt đầu từ ngày hai mươi hai tái sinh, từng chi tiết một.
Khoảng cách từ lúc cô tái sinh ngày hôm đó đến thời điểm trò chơi nội trắc quá gần, căn bản không kịp lên kế hoạch chu toàn. Chỉ riêng việc chạy về nhà đúng lúc đã chẳng dễ dàng rồi. Nếu Ngu Tầm Hoan biết được ý nghĩa của trò chơi ấy, cậu ta có hận mình không?
Cô không quan tâm Ngu Tầm Hoan hận hay không, nhưng chuyện này liên quan đến việc sau này cô có thể tiếp tục ẩn mình trong phe nam nữ chính hay không. Có rất nhiều cơ duyên chỉ nam nữ chính mới phát hiện được. Dù cô không thể phá hỏng hết của bọn họ, thì ít nhất đi theo húp chút canh, tiện thể khiến bọn họ hạ thấp cảnh giác cũng đáng.
Hai năm đầu sau khi trò chơi xâm lấn ở kiếp trước, thỉnh thoảng Ngu Tầm Hoan có đưa cô đi vào vài bí cảnh và phó bản bị nhà họ Tô, nhà họ Hàn, nhà họ Lương nắm trọn. Đúng là cô đã lấy được không ít đồ tốt từ chỗ cậu ta. Cho dù bây giờ cô biết vị trí những phó bản đó, có thể dựa vào đủ loại thuốc và kỹ năng để lẻn vào bí cảnh hay phó bản, nhưng rất nhiều thứ tốt không phải một người đơn độc là lấy được.
Ngay cả khi ba nhà họ Tô, họ Lương, họ Hàn liên thủ truy bắt cô, cậu ta cũng từng mấy lần mạo hiểm báo tin, để cô tránh được vài nguy cơ nhỏ.
Mỗi lần nhờ lời nhắc của Ngu Tầm Hoan mà né được một lần nguy hiểm, cô lại tin cậu ta thêm một phần.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, mấy lần cô cận kề cái chết đều là sau khi đã tránh được mấy nguy cơ nhỏ ấy...
Vậy còn cô thì sao, có nên cho Ngu Tầm Hoan nếm chút lợi lộc làm mồi không? Chờ sau khi trò chơi xâm lấn, dựa vào thực lực của mình cùng lòng tin của Ngu Tầm Hoan, cô mới có cơ hội tham gia một số hoạt động quy mô lớn của nhà họ Tô, nhân đó gây chuyện.
Còn hai lần nội trắc nữa. Thật ra đây mới là cơ hội tốt nhất. Nói bí mật này cho Ngu Tầm Hoan biết, rồi âm thầm ngăn cản cậu ta. Từ đầu tới cuối cô chỉ cần nói vài câu, vừa có thể giành được lòng tin lớn nhất của cậu ta, lại vừa khiến cậu ta chẳng thu được gì.
Nhưng như vậy có khiến Ngu Tầm Hoan lật ngược thế cờ không?
Thật ra cô cũng biết cách an toàn nhất chính là lập tức giết Ngu Tầm Hoan. Nhưng cô thật sự không cam lòng!
Ngày xưa khi đọc tiểu thuyết, cô vẫn hay cười nhạo nhân vật chính. Nếu đã trọng sinh thì sao việc đầu tiên không phải là trực tiếp đích thân giết chết kẻ thù? Nhưng đến khi chuyện rơi lên đầu mình, cô mới hiểu, một nhát dao xóa hết ân oán ư? Không tồn tại. Hận ý ngập trời trong lòng cô căn bản không thể chỉ nhờ giết Ngu Tầm Hoan một cách đơn giản mà tiêu tan!
Đôi khi để kẻ thù chết gọn gàng dứt khoát ngược lại còn là một sự ban ơn với chúng.
Cô có thể đẩy Liễu Tranh Lưu vào vũng bùn rồi tạm thời gác cô ta sang một bên, nhưng với Ngu Tầm Hoan thì không thể.
Cô không muốn nhìn về phía trước. Cô muốn nhìn xuống dưới. Cô muốn giẫm Ngu Tầm Hoan xuống thật chặt dưới chân mình, bắt cậu ta chỉ có thể nhìn thấy đế giày cô, nhìn cậu ta chịu đủ khổ sở. Có nợ phải trả gấp bội thì mối hận trong lòng cô mới tan!
Còn đám hậu cung của cậu ta, còn đám tay sai của cậu ta...
Ngu Tầm Hoan chết rồi, cô vẫn phải lần lượt đi tìm từng người!
Quan trọng hơn, giết Ngu Tầm Hoan thì dễ, nhưng chỉ bằng một mình cô không thể đồng thời đối đầu cả ba nhà họ Tô, họ Lương, họ Hàn. Cách tốt nhất dĩ nhiên là trà trộn vào nội bộ, để bọn họ tự đấu lẫn nhau.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô càng thấy việc để Ngu Tầm Hoan tham gia nội trắc trước thời hạn quá mạo hiểm.
Có cách mà... Ngu Tầm Ca nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại tất cả kỹ năng, đạo cụ, trang bị hay dược tề mà mình từng biết ở kiếp trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


