Ngu Tầm Ca dựa lưng vào cửa phòng, ngồi xếp bằng điều tức. Cô kiên nhẫn đợi đến ba giờ sáng mới nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền lập tức kết nối tầm nhìn với chim họa mi.
Chờ thêm một lúc, cô thấy bóng Ngu Thanh Sơn xuất hiện trước cửa thư phòng. Đầu tiên, ông ta xoay phần giữa chân bàn, sau đó leo lên ghế mò mẫm trên đỉnh tủ sách một lúc. Cuối cùng, ông ta bê toàn bộ sách ở tầng thứ ba xuống và loay hoay ở góc giá sách một hồi.
Ngay sau đó, giá sách tách sang hai bên, lộ ra một lối đi chỉ vừa đủ cho một người.
Một lúc sau, Ngu Thanh Sơn ôm một chiếc bình hoa bước ra.
Lặp lại toàn bộ thao tác khi nãy theo chiều ngược lại, giá sách đóng lại. Ông ta còn cẩn thận đặt từng quyển sách về đúng chỗ cũ.
Chờ Ngu Thanh Sơn quay về phòng, Ngu Tầm Ca gần như lập tức đứng dậy. Dù các khu vực khác trong nhà không lắp camera, nhưng cô không chắc trong phòng cất báu vật có hay không. Để chắc ăn, cô thay một bộ đồ khác, đeo găng tay, dùng kỹ năng ngụy trang biến thành Ngu Tầm Hoan rồi nhẹ nhàng tiến vào thư phòng.
Chỉ cần biết vị trí và thứ tự cơ quan thì kiểu gì cũng thử ra được. Quả nhiên chẳng bao lâu sau, cửa ngầm đã mở.
Ngu Tầm Ca bước nhanh vào trong, để chim họa mi ở ngoài canh chừng, hễ có động tĩnh là phải báo hiệu ngay.
Đi thêm hai mét là tới một căn phòng khác. Đây hẳn chính là mật thất cải tạo từ phòng chứa đồ nhà bên cạnh. Căn phòng này không có cửa, xem ra đã bị cố ý bịt kín, chỉ để lại lối đi nối với thư phòng. Diện tích phòng gần bằng thư phòng, bên trong chất đầy các thùng gỗ.
Đống thùng gỗ này kiếp trước cô từng thấy qua. Khi đó cô đã thành tội phạm bị truy nã, chạy trối chết suốt nửa năm, ăn gió nằm sương. Thế mà Ngu Thanh Sơn với Dịch Thu Quả vẫn đang bận chuyển hết đống của cải dành dụm nửa đời vào phòng khách, chuẩn bị hôm sau dọn tới căn biệt thự mới do Ngu Tầm Hoan mua cho họ. Trên mặt họ chỉ có vui mừng và tự hào.
Ngu Tầm Ca lấy ra những chiếc thùng carton đã chuẩn bị sẵn, chuyển hết đồ từ thùng gỗ sang thùng giấy. Cô đặt tay lên thùng, chỉ cần nghĩ trong đầu, toàn bộ đồ đạc đã được xếp gọn vào túi không gian, chỉ để lại những chiếc thùng gỗ rỗng trên sàn.
Xong xuôi mọi việc, cô đóng mật thất lại, thỏa mãn trở về phòng, thay quần áo, hủy bỏ ngụy trang rồi mỉm cười đặt lưng xuống giường.
Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành.
Ngày hai mươi sáu, Ngu Tầm Ca dậy từ sớm, ra ngoài chạy bộ rèn luyện thân thể.
Hôm nay Tô Nhất Đồng tới nhà, cô nhất định phải có mặt.
Bởi Tô Nhất Đồng cũng là người chơi nội trắc. Là "chính cung" của nam chính ở rể, sao cô ta có thể tầm thường được cơ chứ.
Chỉ là Ngu Tầm Ca vẫn không hiểu, một tiểu thư nhà giàu như Tô Nhất Đồng, tại sao lại tải một trò chơi chẳng hề được quảng bá nào đó ngay giữa đêm khuya...
Cô đoán có lẽ lúc đó Ngu Tầm Hoan đang chơi, nên Tô Nhất Đồng mới vì muốn chơi cùng bạn trai mà tải theo? Hoặc cũng có thể, đã là nữ chính thì tự nhiên sẽ có vận khí trong người?
Trong lúc đó công ty gọi điện thông báo, vai diễn cô mới đóng chưa được ba ngày đã bị giao cho người khác. Ngu Tầm Ca cũng chẳng bận tâm. So với giới giải trí, cô còn có những chuyện quan trọng hơn phải làm.
Mười một giờ trưa, Ngu Tầm Hoan dẫn Tô Nhất Đồng về nhà.
Ngu Tầm Ca đã giấu kín hận ý từ lâu. Lúc nhìn thấy Tô Nhất Đồng, cô thậm chí còn nở được nụ cười, đến bản thân cô cũng phải tự nể phục mình.
Rất tốt. Dù không lấy được món đồ nào, nhưng kỹ năng quả thật đã được thi triển. Cô phân biệt rất rõ cảm giác khi kỹ năng không thể sử dụng và khi sử dụng thất bại.
Xem ra Tô Nhất Đồng đã là người chơi rồi.
Ngu Tầm Ca lại trộm thêm ba lần nữa, trộm đến mức HP của mình chỉ còn bốn mươi phần trăm mới dừng lại. Trong đó thành công một lần.
Lúc thấy hiện lên thông báo trộm thành công, Ngu Tầm Ca mới nhân lúc cúi đầu ăn cơm mà tranh thủ xem mình đã trộm được thứ gì.
Một điểm may mắn!
Kiếp trước Tô Nhất Đồng thuộc hệ trị liệu. Vốn dĩ cô cứ tưởng hôm nay mình cùng lắm chỉ trộm được trí lực từ đối phương, ai ngờ thuộc tính cao nhất của Tô Nhất Đồng lại là may mắn - thứ không thể dùng điểm để cộng vào. Không ngờ ngay cả may mắn cũng có thể trộm được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


