Cô biết Ngu Thanh Sơn và Dịch Thu Quả đang nhòm ngó chính là tám chục triệu này. Kiếp trước cũng đúng vào hôm nay, rõ ràng cô vừa suýt bị Liễu Tranh Lưu đưa lên giường với một lão tổng đầu hói, vậy mà vẫn phải nhịn cảm giác buồn nôn để đi xem biệt thự cho Ngu Tầm Hoan. Về sau, dưới tầng hầm của căn biệt thự cô mua cho Ngu Tầm Hoan còn xuất hiện một lối vào phó bản...
Nếu hiện giờ bất động sản là biểu tượng của sự giàu có, thì sau khi trò chơi xâm lấn, sở hữu một lối vào phó bản mà không ai biết chẳng khác nào nắm giữ cả một ngọn núi báu.
Phó bản chính là cánh cổng thời không mà dị tộc phái quân tiên phong tới. Nắm giữ một lối vào phó bản chỉ mình biết, gần như đồng nghĩa với việc độc chiếm toàn bộ tài nguyên rơi ra từ dị tộc trong phó bản đó. Chẳng phải núi báu thì là gì?
Hôm nay, Ngu Tầm Ca chỉ có một việc duy nhất, đó là mua lại căn biệt thự mà kiếp trước cô đã tặng cho Ngu Tầm Hoan, nhưng lần này sẽ đứng tên mình.
Đến cả bước đi xem nhà cô cũng lược bỏ. Trước bữa tối, Ngu Tầm Ca đã xử lý xong xuôi mọi thủ tục mua bán.
Đến cơm cũng chưa kịp ăn, cô chạy thẳng tới chợ chim cá mua một con họa mi, xách theo tới nhà hàng gần đó đóng gói mấy món mang về, rồi quay lại căn biệt thự nhỏ do chính mình đứng tên.
Lúc bước vào cửa, cô tiện tay xóa sạch vân tay và nhận diện khuôn mặt của Ngu Thanh Sơn, Dịch Thu Quả, Ngu Tầm Hoan vốn đã được lưu trong khóa cửa.
Ngồi xuống xong, một tay cô mở hộp cơm mang về, tay kia vặn gãy cổ con họa mi.
Sau đó, cô kích hoạt kỹ năng Chỉ người chết mới biết nghe lời. Gần như ngay lập tức, cô cảm thấy sự liên kết giữa mình và xác con họa mi đã được thiết lập. Trong ý niệm khẽ động, con họa mi đang nghiêng đầu bỗng bay lên, cái đầu cũng vặn theo một góc quái dị, như thể có một bàn tay vô hình giúp nó đỡ thẳng đầu lên.
Còn chỉ cần cô nhắm mắt, tập trung tinh thần là có thể "nhìn" thấy tất cả qua đôi mắt của con họa mi: phòng khách rộng lớn, trước ghế sofa có một người phụ nữ đang ngồi xếp bằng.
Cô vừa nhìn thời gian vừa chỉ huy con họa mi bay vòng quanh phòng.
Ăn xong, cô lại dọn dẹp phòng qua loa. Căn biệt thự này cô còn chưa từng ở, bởi trước giờ vẫn luôn khao khát tình cảm gia đình, nên hễ nghỉ phép là lại vội vã trở về căn nhà kia.
Sau đó, cô lại lái xe ra ngoài mua quần áo cùng đồ dùng cá nhân. Trong suốt thời gian ấy, cô vẫn luôn thao túng con họa mi bay trên bầu trời phía trên xe. Trước khi đi ngủ buổi tối, cô còn ra lệnh cho nó: cứ bay mãi, không được dừng lại.
Sáng hôm sau, lúc bảy giờ, cô kiểm tra giá trị ma lực, vẫn còn dư hai mươi điểm.
Cô để dành một khẩu súng đã nạp đầy đạn ở một ô khác.
Còn dược tề trị liệu và dược tề ma lực thì cô không định để như thế. Những thứ cần lấy ra ngay lập tức, chậm một giây thôi cũng có thể mất mạng, nên nhất định phải để sẵn bên ngoài. Chỉ khi một ô được chất đầy vật phẩm, cô mới thấy yên tâm.
Cô đặt mua một chiếc tủ thuốc kéo ngăn kiểu hiệu thuốc bắc. Sau khi trả thêm phí để giao hàng gấp, bên bán thật sự chở tới ngay trong ngày. Cô dán tên từng loại thảo dược lên bên ngoài ngăn kéo, bỏ từng loại vào đúng ngăn, rồi cất toàn bộ dược tề trị liệu và dược tề ma lực dư ra vào hàng ngăn dưới cùng.
Như vậy, ba mươi ô ba lô hệ thống của cô hiện giờ mới chỉ dùng hết năm ô: Dược tề trị liệu sơ cấp x99, Dược tề ma lực sơ cấp x99, Thuốc ẩn thân sơ cấp x3, Súng săn phẩm chất kém x1, Thùng chứa x3.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


