Bên ngoài quán bar Dục Nhiễm:
“Yểu Yểu cậu đến chưa, bọn mình đang ở khu A bàn số 02, chỉ đợi mỗi cậu thôi đó.”
“Ừ, mình đến cửa rồi, đỗ xe xong sẽ vào ngay.”
“Ok nha!”
Thẩm Tuyết Yểu đưa tay cúp điện thoại trên xe, thành thạo xoay vô lăng lái xuống bãi đỗ xe tầng hầm.
Đáng tiếc là Thẩm Tuyết Yểu tìm một vòng cũng không thấy chỗ trống nào.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Tuyết Yểu đến quán bar này, không biết bãi đỗ xe cạnh Dục Nhiễm thực ra thường xuyên quá tải hầu như đêm nào cũng chật cứng xe.
Phần lớn đều là xe sang, những phiên bản giới hạn tuyệt bản xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ.
Ngay lúc cô định bỏ cuộc, cách đó không xa có một chiếc xe vừa vặn rời đi để lại một chỗ trống.
Đúng lúc Thẩm Tuyết Yểu lái xe tới, từ khúc cua cũng có một chiếc Lykan màu đen chạy ra có vẻ như cũng định đỗ ở đây.
Chu Vọng nhìn chiếc McLaren phiên bản giới hạn màu trắng trước mặt, đôi mày bẩm sinh đã đa tình hơi nhướng lên.
Lục Minh Triết ngồi ghế phụ thấy cảnh này, hai mắt sáng rực: “Chiếc xe này khá đấy, phiên bản giới hạn mới ra đúng không, trong nước chẳng có mấy người lái.”
Cậu ta lại liếc nhìn biển số xe, không có ấn tượng gì, đoán chừng không phải người trong giới.
Lục Minh Triết nói: “Xem ra chúng ta cùng nhắm trúng một chỗ đỗ xe rồi.”
Chu Vọng khẽ nhíu mày, nói với Lục Minh Triết: “Cậu xuống thương lượng một chút đi.”
Bọn họ đã lượn rất nhiều vòng trong bãi đỗ xe nên Chu Vọng không muốn lãng phí thời gian ở đây.
Trong bãi đỗ xe có chỗ đỗ dành riêng cho anh, chỉ là mấy hôm trước anh lái một chiếc xe khác đến đỗ ở đây quên chưa lái đi.
Nghe vậy, Lục Minh Triết bất mãn chậc một tiếng: “Lại bắt tôi đi à?”
Chu Vọng lạnh lùng liếc cậu ta một cái.
Lục Minh Triết nhận được tín hiệu của vị “Thái tử gia” này, đành phải thỏa hiệp: “Được được được, tôi đi, tôi đi.”
Đúng là kiếp trước nợ anh, sao hôm nay cậu ta lại đi cùng Chu Vọng cơ chứ.
Thẩm Tuyết Yểu thấy chiếc xe đối diện dừng tại chỗ, đôi môi khẽ mím lại, chuyện này phải làm sao đây...
Cô mới về nước không lâu, đối với những chuyện thế này vẫn chưa biết cách xử lý.
Ngay lúc Thẩm Tuyết Yểu còn đang nghĩ cách, từ ghế phụ của chiếc xe đối diện có một người đàn ông bước xuống đi về phía cô.
Lục Minh Triết đi đến cạnh chiếc McLaren, giơ tay gõ gõ cửa kính ghế lái.
Trong đầu vẫn đang sắp xếp từ ngữ, dự định xem nên nói chuyện này với người trong xe thế nào.
Cửa kính xe hạ xuống theo tiếng gõ, từ từ lộ ra một khuôn mặt tinh xảo đến cực điểm.
Trong nháy mắt, những từ ngữ Lục Minh Triết vừa sắp xếp trong đầu bay sạch.
Mẹ kiếp! Đại mỹ nữ, thế này thì bảo cậu ta mở miệng nói với người ta kiểu gì!
Khóe mắt Thẩm Tuyết Yểu khẽ nhướng lên, ừm? Không đỗ ở đây?
Lời đã nói ra không rút lại được, Lục Minh Triết thầm nói trong lòng với Chu Vọng, xin lỗi nhé người anh em.
“Ngại quá người đẹp, để tôi quay lại bàn bạc với bạn tôi một chút.”
Thấy Thẩm Tuyết Yểu gật đầu, Lục Minh Triết mới quay về, nghĩ đến Chu Vọng trong xe... Lục Minh Triết nghĩ hay là cậu ta đi thẳng lên trên luôn cho rồi.
Chỉ là không biết sau hôm nay, Chu Vọng có tuyệt giao với cậu ta không.
Chu Vọng chán nản nghịch chiếc bật lửa trong tay, vừa ngước mắt lên liền thấy vẻ mặt của Lục Minh Triết như đi “chịu chết” trở về, động tác trên tay khựng lại.
“Giải quyết xong chưa?”
Nghe câu này, Lục Minh Triết chột dạ cười hai tiếng: “Chuyện này... Thực ra tôi thấy chúng ta đỗ bên ngoài cũng rất tốt, hay là chúng ta ra ngoài tìm chỗ khác nhé?”
Chu Vọng tùy ý đặt bật lửa xuống, nghiêng mắt nhìn cậu ta: “Chúng ta vừa từ bên ngoài vào đấy.”
Hàm ý là, nếu bên ngoài có chỗ đỗ thì đã chẳng xuống tầng hầm làm gì.
Lục Minh Triết: “...”
Thế này thì hết cách nói chuyện rồi.
Dưới ánh mắt lạnh lùng của Chu Vọng, Lục Minh Triết quyết định “thành khẩn khoan hồng”: “Được rồi, tôi cảm thấy chúng ta nên làm việc thiện mỗi ngày, cũng coi như tích đức cho bản thân mà...”
Không thấy Chu Vọng lên tiếng, Lục Minh Triết lại nói: “Mặc dù không rõ ai nhìn thấy trước, nhưng chúng ta phải rộng lượng một chút, nhường chỗ đỗ xe cho người ta, cũng coi như kết giao bạn bè.”
Nghe xong một tràng của cậu ta, Chu Vọng ngước mắt nhìn về phía chiếc McLaren kia: “Phụ nữ à?”
“? Sao ông biết!”
Nếu trong xe không phải là phụ nữ, Lục Minh Triết kiểu gì cũng phải “lý luận” với người ta một phen, sau đó chiếm chỗ đỗ xe làm của riêng.
May mà Lục Minh Triết không biết suy nghĩ trong lòng anh, nếu không chắc tức chết mất.
Cậu ta làm vậy là vì ai chứ, lần nào chẳng vì vị “Thái tử gia họ Chu” này, đúng là làm người tốt không được báo đáp.
Chu Vọng khẽ nhướng mày, không trả lời cậu ta.
Lục Minh Triết cũng không so đo, ngay sau đó lại thao thao bất tuyệt: “Tuyệt đối là mỹ nữ hiếm gặp, cả cái Bắc Kinh này cũng không tìm ra người thứ hai sánh bằng đâu.”
Chu Vọng không tin lắm, dù sao mắt nhìn của Lục Minh Triết cũng cần phải xem xét lại.
Sự nghi ngờ trên mặt Chu Vọng không hề che giấu, nhưng lần này Lục Minh Triết lại kiên định lạ thường: “Không tin ông tự đi mà xem.”
“Nếu ông nhìn thấy rồi mà còn nghi ngờ tôi, thì ông đúng là bị mù.”
Nghe vậy, Chu Vọng bật cười một tiếng: “Tự tin thế cơ à?”
Lục Minh Triết không cần suy nghĩ liền gật đầu.
Cậu ta biết Chu Vọng luôn có mắt nhìn cao hơn đỉnh đầu, nhưng lần này đảm bảo sẽ khiến anh “xuân tâm nảy nở”.
“Được.” Lúc này Chu Vọng cũng không vội nữa, anh ngược lại muốn xem xem người phụ nữ được Lục Minh Triết khen ngợi đến mức này, rốt cuộc chiếm được mấy phần như lời cậu ta nói.
Thẩm Tuyết Yểu đợi trong xe một lúc không thấy người vừa nãy quay lại, đang do dự không biết có nên xuống xe hay không, thì đối diện lại có một người đàn ông bước xuống đi về phía cô.
Khi người đàn ông ngày càng đến gần, Thẩm Tuyết Yểu cũng dần nhìn rõ diện mạo của anh.
Anh có một dung mạo cực kỳ xuất chúng, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt bẩm sinh đã mang theo độ cong câu nhân, ánh mắt lưu chuyển toát lên vài phần đa tình và ngông cuồng.
Mặc một chiếc áo sơ mi đen chất liệu thượng hạng, cổ áo tùy ý cởi hai cúc, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, tăng thêm cho anh vài phần lười biếng tùy ý, nhưng từng cử chỉ lại toát lên vẻ cao quý.
Cửa kính xe bị gõ, Thẩm Tuyết Yểu thu lại tâm trí vội vàng hạ xuống.
Chu Vọng không nhanh không chậm nhấc mí mắt lên, khi chạm phải khuôn mặt của người phụ nữ, đôi mắt đen khẽ ngưng đọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

