Bạch Sa: "..."
"Ồ, lập đội với Tĩnh Di và Janin rồi à?" Holman liếc nhìn bọn họ một cái, vẻ mặt đúng là muốn ăn đấm, "Không tệ, các em hợp cạ đấy, toàn những đứa nhóc khiến người ta không yên tâm. Nuôi Janin thì tốn cơm, nuôi Tĩnh Di thì tốn vải - một đứa ăn mãi không no, một đứa thì hung dữ, động tí là đánh nhau, quần áo mới mặc chưa được mấy hôm đã rách bươm rồi."
Janin và Tĩnh Di còn nhỏ tuổi, đối mặt với sự chế giễu trắng trợn này, rất nhanh đã đỏ cả tai. Nhưng cả hai vẫn cố gắng kiềm chế, cảnh giác nhìn Holman, như thể sợ hắn ta giở trò.
Holman cười khì khì, không nói nhảm nữa, ấn vào chiếc đồng hồ đeo tay phát sáng, nói: "Hôm nay chúng ta chơi trò gì đó kích thích hơn nhé."
Trên không trung đột nhiên vang lên tiếng xé gió của cánh quạt, ba con cơ giáp màu bạc như sao băng từ trên trời lao xuống, nhanh đến mức không thấy rõ hình. Đến khi chúng chạm đất, bọn trẻ mới nhận ra, đó là ba con cơ giáp hình người, thân to như thùng phuy, hai tay nối với ống kim loại, mấy ngón tay máy vung vẩy rất linh hoạt.
Mấy con cơ giáp này đều cao hơn Holman cả một cái đầu. Trong mắt bọn trẻ, chúng thật là những gã khổng lồ.
"Oa, cái gì thế này!"
"Thầy Holman, chết người đấy thầy ơi!"
"Tít, tít tít --" Tiếng cơ giáp khởi động. Đèn xanh ở mắt chúng sáng lên, giọng máy móc trầm khàn vô cảm vang lên, "Bắt đầu huấn luyện."
Những con cơ giáp xông tới.
Tiết học này có tám đứa trẻ tham gia, tuổi xấp xỉ Bạch Sa. Đối mặt với cơ giáp, bọn chúng không khóc lóc hay van xin, mà lập tức bỏ chạy tán loạn.
"Mục tiêu, khóa chặt."
Một con cơ giáp nghiêng người, nhắm đến bóng lưng một cậu bé đang bỏ chạy, cánh tay ống kim loại bất ngờ vươn dài, trói chặt eo cậu ta, lôi xềnh xệch từ ngoài mấy chục mét về.
Bạch Sa trong đám hỗn loạn nhảy nhót không ngừng. Cô phát hiện đầu của mấy con cơ giáp này không xoay được, tầm nhìn hạn chế, trốn vào điểm mù của chúng sẽ không bị nhắm đến. Janin cũng nghĩ vậy. Hai đứa nhanh nhẹn luồn lách, trốn sau lưng cơ giáp. Thỉnh thoảng cơ giáp cũng phát hiện ra chúng, nhưng để bắt được thì phải xoay người liên tục. Vì thân hình nặng nề, làm vậy dễ bị lật, nên chúng thường bỏ qua Bạch Sa và Janin - dù sao thì vẫn còn bao nhiêu mục tiêu khác đang chạy loạn ngoài kia.
"Không tệ, nhanh đấy, đã tìm ra điểm yếu của cơ giáp rồi." Holman nhàn nhã đứng một bên, cạnh chân hắn là một đống trẻ con bị cơ giáp trói gô rồi áp giải đến, "Nhưng thế chưa đủ. Đây là lớp đấu vật, không có máu đấu thì làm ăn gì!"
"Thầy ơi, đừng có đứng đấy mà xỏ xiên nữa đi!" Janin hét, "Thầy dùng cơ giáp dạy, rõ ràng là muốn trốn việc, em mách cô Joan đấy!"
Vừa dứt lời, ba con cơ giáp đồng loạt dừng bắt những đứa trẻ khác, cùng nhau nhắm đến Janin.
Janin hết đường trốn: "..."
Vốn dĩ mỗi con cơ giáp làm việc một kiểu, giờ thì hay rồi, thống nhất mục tiêu cả lũ.
Cơ giáp vung vẩy tay, sáu cái tay máy cùng lúc chụp về phía Janin, như một cái lưới khổng lồ chụp xuống, Janin không còn đường nào thoát.
Janin nghiến răng, chạy về phía rìa sân. Cơ giáp đứng tại chỗ, phóng tay máy về phía cậu ta. Janin vừa lúc chạy tới chân tường, lộn người đạp mấy bước lên tường - tay máy vướng vào chân tường, cậu ta thoát được một đòn.
Janin xoay người trên không, nhẹ nhàng đáp xuống đất, rồi lại cắm đầu chạy về phía trung tâm sân: "Tĩnh -- Di -- Cứu -- Mạng -- Với --"
Tĩnh Di tóc đen váy trắng đứng giữa sân, khuôn mặt gầy gò lộ vẻ lạnh lùng. Cô bé cau mày, rút con dao nhỏ bằng kim loại giấu bên hông. Chỉ là một con dao rọc giấy, nhưng cũng khiến Holman biến sắc.
Hắn ta thầm nghĩ: "Con nhóc này lấy dao đâu ra?"
Tĩnh Di cầm dao, đứng tại chỗ, thủ thế. Trong đám trẻ con, dường như chỉ có cô bé là thực sự dùng những kỹ năng đấu vật đã học.
Janin lao về phía Tĩnh Di. Khi hai đứa lướt qua nhau, Tĩnh Di nhảy lên, cắm mạnh con dao vào khe hở trên tay cơ giáp. Cơ giáp không hề do dự: tay nó không đứt, trên tay còn có mục tiêu. Nó lập tức kéo tay lại, kéo mục tiêu đến gần hơn.
Tĩnh Di nắm chặt con dao - toàn bộ trọng lượng cơ thể cô bé dồn vào con dao. Khi cánh tay co lại hất cô bé lên cao, cô bé lại giật mạnh dao ra, đạp lên ống kim loại, lao về phía mắt cơ giáp.
Ngay từ đầu cô bé đã muốn phá hủy đôi mắt cơ giáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
