Sau đó, cuối cùng bọn họ có thể bắt đầu ăn cơm rồi.
Bạch Sa nhấc chiếc thìa tròn nhỏ trước mặt lên, cẩn thận múc một thìa khoai tây nghiền trong bát nếm thử một miếng.
Vị khoai tây rất đậm đà, còn có chút hương sữa nhạt. Chỉ là hương vị có chút giống đồ ăn nhanh. Bạch Sa ăn hai miếng thì không còn hứng thú gì nữa, cảm thấy ăn thứ này còn không bằng trực tiếp cho cô một bát cơm trắng trộn nước tương thì thơm hơn.
Lại lơ đãng múc hai thìa, Bạch Sa đột nhiên cảm giác được phía bên phải có một ánh mắt mãnh liệt đang nhìn chằm chằm vào cô -
Cô quay đầu lại nhìn, một cậu bé tóc đỏ trạc tuổi cô đang nhìn chằm chằm vào bát của cô, vẻ mặt thèm thuồng nhỏ dãi.
Bạch Sa: "Cậu còn muốn ăn?"
Cậu bé do dự một chút, gật đầu.
Bạch Sa: "Cậu có thể ăn thêm một phần mà."
Cậu bé: "Khoai tây nghiền hương sữa là bữa sáng có giới hạn, mỗi người chỉ có một phần thôi. Nhưng tớ thật sự chưa ăn no..."
Vẻ mặt ủ rũ của cậu ta giống như một chú chó con đáng thương.
"Cậu ăn đi, tớ không đói." Có lẽ là do lọ dinh dưỡng cao cấp mà Holman nói, Bạch Sa bây giờ thật sự không cảm thấy đói lắm.
Cậu bé quả quyết nhận lấy khoai tây nghiền.
"Cậu tốt bụng thật đấy." Cậu ta vừa ăn vừa nói năng hàm hồ, "Không giống Tĩnh Di, chỉ biết đánh tớ thôi. Tớ tên là Janin, cậu tên là Bạch Sa đúng không? Hôm nay lên lớp cậu cứ đi cùng bọn tớ đi..."
"Dừng lại. Cậu là cậu, tớ là tớ, cậu đừng tùy tiện thay tớ quyết định." Một cô bé thấp hơn Bạch Sa nửa cái đầu không biết từ đâu chui ra, cả người cô bé xám xịt, mái tóc dài màu đen có chút rối, cô bé tuy bề ngoài lôi thôi, thần thái lại giống như một con gà chọi kiêu ngạo, "Tớ không giống ai kia, một bát khoai tây nghiền là có thể bị mua chuộc rồi. Cậu muốn đi cùng cô ta thì cứ đi cùng cô ta, đừng lôi tớ vào."
"Đây là Nghiêm Tĩnh Di." Janin không để ý đến giọng điệu không mấy thân thiện của cô bé, tự mình giới thiệu.
Bạch Sa lễ phép gật đầu: "Chào cậu."
Tĩnh Di trừng mắt nhìn Bạch Sa một cái.
Janin: "Cậu đừng để ý, nhìn là biết cô ấy đánh nhau lại thua rồi, nên tâm trạng không tốt... A a a, đừng đánh tớ, tớ còn chưa ăn xong mà!"
Janin phải hứng chịu công kích bằng nắm đấm sắt đến từ Tĩnh Di.
Bạch Sa hứng thú bừng bừng xem một hồi cảnh đánh đánh nháo nháo giữa đám trẻ con, cho đến khi bà lão vừa nãy đẩy xe ăn phát đồ ăn cho mọi người dừng lại bên cạnh Bạch Sa, hỏi: "Vị tiểu thư này, cháu là Bạch Sa phải không?"
Bạch Sa gật đầu. Janin và Tĩnh Di cũng theo động tĩnh bên này nhìn qua.
"Vậy thì đúng rồi." Bà lão hiền từ nói, "Joan phu nhân nói, sau này để cháu giúp việc ở nhà bếp."
Bạch Sa sớm đã có sự chuẩn bị tâm lý, biết mình không thể ăn không ngồi rồi: "Dạ vâng, cháu sẽ bắt đầu làm việc ngay."
Janin và Tĩnh Di đang đánh thành một đoàn bên cạnh cô lại đồng loạt ngẩn người, sau đó lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
Janin: "Cậu có cần thêm người giúp một tay không?"
Tĩnh Di: "Bây, bây giờ còn cách giờ lên lớp buổi sáng một tiếng đồng hồ, bọn tớ đợi cậu, đến lúc đó cùng nhau đi học nhé."
Bạch Sa: "?"
Trong ánh mắt ngưỡng mộ của Janin và Tĩnh Di, Bạch Sa mơ hồ theo bà lão thu dọn hết dụng cụ ăn uống và vào bếp.
Trong bếp có một máy rửa bát khổng lồ. Chỉ là Viện Từ Dục đông người, dụng cụ ăn uống phải chia đợt đặt vào. Sau khi rửa xong còn phải khử trùng, sau đó xếp lên kệ theo loại.
"Ở đây không có công việc nặng, chỉ là lặt vặt một chút, trước giờ ăn phải xếp thức ăn và dụng cụ ăn uống, đợi mọi người ăn xong, sau đó chúng ta thu dọn dụng cụ. Lặp đi lặp lại, mỗi ngày đều vậy." Bà lão cười hiền lành nói, "Bữa trưa thì đợi cháu kết thúc khóa học buổi sáng rồi đến giúp bà chuẩn bị nhé, chỉ là sẽ ảnh hưởng đến giờ nghỉ trưa của cháu."
Bạch Sa: "Không sao, cháu không thích ngủ lắm."
Bà lão dường như bị chọc cười: "Chả trách bà Joan phu nhân muốn cháu đến bếp giúp. Cháu trông hiểu chuyện, không ồn ào như trẻ con ở tuổi cháu." Bà cười nháy mắt với Bạch Sa, "Làm việc ở bếp sẽ khiến cháu mất nhiều thời gian vào việc vặt. Nhưng cũng không phải không có lợi - đôi khi cháu sẽ được thêm phần ăn như là phần thưởng."
Bạch Sa: "..." Chả trách lúc trước hai đứa trẻ kia nhìn cô với ánh mắt đó. Hóa ra làm việc ở bếp đồng nghĩa với việc được thêm bữa.
"Bà Joan phu nhân nói cơ thể cháu không tốt, cần bổ sung dinh dưỡng. Nhà bếp là nơi rất hợp với cháu, vừa rèn luyện cơ thể, vừa ăn no." Bà lão từ tốn nói, "Nhưng bà vừa thấy cháu đưa phần ăn của mình cho Janin. Như vậy không tốt."
Bạch Sa hiểu ý của bà Joan phu nhân, hy vọng cô có thể như con chuột rơi vào vại gạo mà ăn cho béo lên, không còn vì thiếu dinh dưỡng hay đói quá mà ngất xỉu. Dù sao cô cũng không thể dùng dung dịch dinh dưỡng thông thường. Mà dung dịch dinh dưỡng cao cấp so với mấy bữa ăn này thực sự đắt đỏ quá nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



