"Tách chân ra, đạp lên bàn đạp hai bên." Giọng nói lạnh lùng của bác sĩ lọt vào tai Thẩm Thù Linh.
Thẩm Thù Linh mơ màng mở mắt ra, ánh đèn phẫu thuật sáng chói khiến cô hơi hoa mắt, toàn thân lạnh toát, chóp mũi còn thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.
Cô không phải đã bị gia đình chị họ hại chết ở Cảng Thành rồi sao?
"Đồng chí, đừng ngẩn ra đó nữa, mau đặt chân lên bàn đạp đi, tiền phẫu thuật phá thai đã đóng rồi, đừng lề mề nữa." Nữ bác sĩ đeo khẩu trang nhìn Thẩm Thù Linh đang ngẩn người trên bàn mổ, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn.
Nữ đồng chí này thật nhẫn tâm, rõ ràng đã kết hôn mà còn đi cửa sau đến phòng khám chui để phá thai.
Thời buổi này nếu không có lý do chính đáng thì không được phép phá thai.
Thẩm Thù Linh nghe thấy hai chữ "phá thai", đầu óc vốn còn mơ hồ của cô bỗng chốc tỉnh táo hẳn, cả người bật dậy khỏi bàn mổ.
Cô nhìn rõ khung cảnh trong phòng phẫu thuật này, y hệt như lần phá thai trong ký ức kiếp trước.
Sau khi chết, linh hồn cô lơ lửng trên không trung mới phát hiện ra thế giới mình đang sống là một cuốn sách, chị họ Thẩm Tuyết là người xuyên sách, còn cô mới là nữ chính nguyên tác.
Thẩm Tuyết dựa vào việc biết trước cốt truyện, lừa lấy ngọc bội của cô, sau khi không gian mở ra liền thỏa sức vẫy vùng ở Cảng Thành.
Tại Cảng Thành, Thẩm Tuyết dùng tài sản của cô để dấn thân vào giới giải trí vì đóng phim mà bị xã hội đen địa phương để mắt tới, cuối cùng được một trong ba thiếu gia Cảng Thành cứu giúp, hai người nảy sinh tình cảm, cũng đặt nền móng cho con đường trở thành nữ diễn viên nổi tiếng kiêm nữ doanh nhân của cô ta sau này.
Còn người chồng Cố Mặc Cẩn bị Thẩm Tuyết gán cho cái danh đã chết kia, sau khi cô đến Cảng Thành chưa được mấy tháng đã vội vã tìm đến nhưng chỉ nhận được tin người đi nhà trống.
Cố Mặc Cẩn trong sách là một đoàn trưởng mặt lạnh ít nói cười, sau khi biết vợ bỏ mình đi Cảng Thành, anh không tỏ ra quá đau lòng nhưng cũng cả đời không tái hôn.
Không ai biết anh đang nghĩ gì, ngoại trừ linh hồn của Thẩm Thù Linh...
Ký ức ùa về, Thẩm Thù Linh nhìn nữ bác sĩ đeo khẩu trang đang nhíu mày trước mặt.
Cô kiên định mở miệng: "Bác sĩ, tôi không phá thai nữa, tôi muốn giữ lại đứa bé này!"
Sống lại một đời, cô muốn cùng con sống thật tốt, không chỉ bắt gia đình Thẩm Tuyết phải trả giá, lấy lại những thứ thuộc về mình, mà còn muốn đưa con đi tùy quân tìm Cố Mặc Cẩn.
"Cô không phá thai nữa à? Cô đã đóng tiền phẫu thuật rồi, cô suy nghĩ kỹ chưa?" Bác sĩ ngẩn người, sau đó nói.
Nữ đồng chí trước mắt trông khoảng hơn hai mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt nhưng không che giấu được dung mạo tinh tế. Khi đối phương bỏ tiền tìm đến bà, bà còn cảm thấy người này quá tàn nhẫn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)