Còn nói lúc trước cũng chỉ là Khương Thư Âm thấy cô đáng thương, toán học còn không đạt tiêu chuẩn, nháo loạn muốn anh ta trợ giúp nguyên chủ. Anh ta không nhìn được Khương Thư Âm khổ sở, chỉ có thể chịu đựng buồn nôn bổ túc giúp cô.
Lần này sở dĩ gặp cô, cũng là vì Khương Thư Âm nhất định bắt anh ta tới.
Khương Thư Âm là ai?
Chị họ của nguyên chủ! Cũng là người nguyên chủ không muốn gặp nhất, hai người sinh ra cùng một ngày trong cùng một phòng sinh, từ nhỏ bị so sánh đến lớn, là hai người bị so bì khắp nơi.
Trước năm tuổi, hai đứa nhỏ đều rất đáng yêu hoạt bát. Nhưng sau năm tuổi, nguyên chủ cực gầy ốm yếu, sau đó mặt đầy mụn, trong nhà dẫn theo cô khám bệnh tốn không ít tiền, sau đó cũng là khúc chiết không ngừng. Mà Khương Thư Âm thì sao, cô ta càng ngày càng thông minh xinh đẹp, điều kiện trong nhà càng ngày càng tốt, người một nhà trực tiếp từ trong đại tạp viện dọn ra ngoài, vào ở trong nhà lầu sạch sẽ gọn gàng.
Hai người học nhà trẻ cùng lớp, đợi đến lúc lên tiểu học, trực tiếp ngồi cùng bàn, hai người một người xấu xí, một người thiên nga trắng, tên Khương Thư Âm phảng phất như ma chú đâm ở trên người của cô.
Tránh không thoát, trốn không xong.
Không ít thân thích Khương gia, đều len lén nghị luận ở sau lưng, nói Khương Mật từ nhỏ đã mang theo vận xui, cho nên nhà Đại Khương mới có thể càng ngày càng xui xẻo. Khương Thư Âm mang theo phúc vận, nhìn cuộc sống hiện giờ của nhà Tiểu Khương, ở nhà lầu lớn, làm lãnh đạo xưởng dệt, hiện giờ bỗng nhiên có thịt ăn.
Khương Thư Âm là đám mây trên trời, nguyên chủ chính là bùn trên mặt đất.
Hôm nay, thiếu niên nguyên chủ ái mộ ba năm cứ như thế trần trụi chán ghét cô, buổi tối hôm đó cô liền phát sốt, đi đời nhà ma.
Khương Mật cũng xuyên qua vào lúc đó.
Khương Mật chỉ hận không thể sớm chút xuyên tới đây, nguyên chủ không muốn tiếp nhận công việc của mẹ Khương, cô nguyện ý, cô tuyệt đối không muốn xuống nông thôn làm thanh niên trí thức làm việc! Chỉ cần cho cô vào cung tiêu xã, cô luôn có biện pháp trong thời gian ngắn nhất lấy được tiền lương giống như mẹ Khương.
Nhưng đã chậm, tên đã báo lên, đó chính là ván đã đóng thuyền không có cách nào đổi ý.
Ngày hôm sau mẹ Khương biết được, còn là do văn phòng nói với bà, bà tức giận cầm theo gậy nhóm lửa muốn đánh cô một trận, Khương Ngưng và chị dâu ngăn cản, Tiểu Tương Bao bị dọa đến oa oa khóc lớn, ba Khương và anh Khương ở cửa than ngắn thở dài, cuối cùng mẹ Khương rốt cuộc không nỡ đánh Khương Mật, ôm Khương Mật khóc nửa đêm.
Cũng chỉ thời gian nửa tháng, cô đã dung nhập vào gia đình này.
Nếu như không cần xuống nông thôn, nguyên chủ không xấu như thế, cô càng nguyện ý ở lại niên đại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
