Năm 1976, ga tàu phía nam thành phố.
“Lão Vương què, cô gái này là tiểu thư nhà tư sản bị đưa đi cải tạo, từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, ông xem da dẻ mịn màng này, eo ra eo, chân ra chân, ngực ra ngực, cả vùng này không tìm đâu ra cô gái nào xinh đẹp hơn thế.”
“Cái gì? Đã lấy chồng không phải gái tân thì đã sao? Chồng cô ta không về nhà năm năm rồi, cô đơn trống vắng lắm đấy, sớm đã quên mùi đàn ông là gì rồi, nếu không cũng chẳng vội vàng bỏ trốn với trai thế này.”
“Chỉ chờ ông giúp cô ta nếm mùi đời, sung sướng một phen... Bây giờ bán cho ông năm trăm tệ, thật sự là quá hời cho ông rồi... Cô ta uống thuốc của tôi rồi, đảm bảo ngoan ngoãn vô cùng!”
Xì...
Nóng...
Giọng nói chua ngoa cay nghiệt của người đàn bà trung niên truyền vào đại não Giang Đường, khiến đầu óc cô đau như búa bổ.
Tiểu thư nhà tư sản? Bỏ trốn?
Năm trăm tệ? Bị bỏ thuốc?
Bây giờ là thời đại nào rồi, sao vẫn còn những cách gọi kỳ quặc như vậy, còn tưởng đang ở thập niên 70 chắc?
Khoan đã...
Giang Đường bỗng sững sờ.
Cô xuyên sách rồi, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thời đại tên là “Cưng chiều trong hôn nhân ngọt ngào thập niên 70”, trở thành người vợ trước vật hy sinh có số phận bi thảm, chết sớm của nam chính, lại còn trùng tên trùng họ với cô.
Giang Đường nhanh chóng tiếp nhận cốt truyện trong đầu.
Nguyên chủ của thân xác này là người Thượng Hải, một tiểu thư nhà tư sản chính hiệu, cha mẹ nắm trong tay tài sản hàng trăm triệu, anh trai là một nhà khoa học thiên tài, cô ta là con gái duy nhất, nói là bạch phú mỹ điển hình cũng không ngoa.
Nhưng thời kỳ đặc biệt ập đến, năm năm trước nhà họ Giang bị đấu tố, cả gia đình đều phải về quê lao động cải tạo.
Cha mẹ Giang Đường thì không sao, họ đều từng chịu khổ lúc nhỏ, những ngày tháng cơ cực họ có thể chịu được nhưng Giang Đường thì sao? Họ không yên tâm nhất chính là nguyên chủ.
Nguyên chủ được cha mẹ hết mực yêu thương mà lớn lên, da trắng nõn, xinh đẹp mỹ miều, quả là một đại mỹ nhân nhưng khổ nỗi cô ta lại chân yếu tay mềm, đến cái cuốc cũng không cầm nổi, nói gì đến chuyện xuống đồng làm việc.
Bắt cô ta về quê chẳng khác nào ép cô ta đi chết.
Cha mẹ nhà họ Giang không nỡ để con gái ruột chịu khổ nên đã dùng đến mối quan hệ cuối cùng, tìm cho nguyên chủ một Trung đoàn trưởng quân khu để gả đi trước khi cả nhà về quê.
Vị Trung đoàn trưởng quân khu này chính là nam chính Phó Tư Niên.
Nhờ sự giúp đỡ của Phó Tư Niên, nguyên chủ không những không phải về quê mà còn giữ được một phần sản nghiệp của nhà họ Giang, có thể tiếp tục sống trong căn lầu các nhỏ, mỗi tháng còn được tiêu tiền trợ cấp Phó Tư Niên gửi về từ đơn vị, cuộc sống vô cùng sung túc.
Dù vậy, nguyên chủ vẫn chê Phó Tư Niên là một gã đàn ông thô kệch, thô lỗ cục mịch, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, hoàn toàn không lọt vào mắt xanh của cô ta.
Ngay sau đêm tân hôn, Phó Tư Niên nhận được lệnh khẩn, phải vội vã trở về đơn vị, anh hỏi nguyên chủ có muốn theo quân không.
Phó Tư Niên quả không hổ là nam chính tiểu thuyết, tài năng hơn người, một phát trúng ngay, lại còn là một cặp song sinh long phượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
