Sau vụ mùa, đội sản xuất Hướng Dương chiếu bộ phim đầu tiên.
“Đống rơm kia rung lên liên tục, kích thích lắm...”
Sân phơi thóc của đội sản xuất Hướng Dương.
Không biết ai hét lên một tiếng, những người đang xem phim đều lén lút đổ xô về phía đống rơm trong rừng cây nhỏ, trong nháy mắt sân phơi thóc trống rỗng một nửa.
Lục Bạch Vi vừa mới sống lại, cả người đều chết lặng.
Kiếp trước, đội sản xuất chiếu bộ phim đầu tiên sau vụ mùa, cũng náo nhiệt như vậy.
Nhân vật chính vẫn là em kế của cô, Lục Kiều Kiều, không chui vào đống rơm, mà là chui vào nhà kho đựng dụng cụ bên cạnh sân phơi thóc của đội.
Nam chính của vở kịch không phải là Doãn Chí Hòa hiện tại, mà là thanh niên trí thức Hạ Đình vốn đã có hôn ước với cô từ nhỏ.
Ông ngoại của Lục Bạch Vi thời trẻ là bác sĩ quân y, đã cứu mạng ông nội của Hạ Đình, hai nhà đã định ra hôn ước từ nhỏ.
Hạ Đình đến đội sản xuất Hướng Dương làm thanh niên trí thức, mang theo tín vật trao đổi của hai ông cụ năm đó.
Đáng lẽ phải là hôn sự của cô, Lục Kiều Kiều lại khóc lóc đòi gả cho Hạ Đình.
Xảy ra chuyện bị nhốt chung trong nhà kho đựng dụng cụ của đội sản xuất, mặt Hạ Đình đen sì kéo Lục Kiều Kiều đi đăng ký kết hôn.
Còn Lục Bạch Vi, dưới sự mai mối của mẹ kế, gả cho hộ nghèo Doãn Chí Hòa của đội.
Kiếp trước Lục Kiều Kiều gả cho Hạ Đình, thật sự rất vẻ vang một thời gian.
Hạ Đình là thanh niên trí thức từ Bắc Kinh đến, tướng mạo xuất chúng, gia thế tốt, mỗi tháng gia đình đều gửi tiền và lương thực.
Đáng tiếc, chuyện tốt không kéo dài.
Nhà họ Hạ xảy ra chuyện!
Cả nhà Hạ Đình bị đày xuống nông trường, cháu trai và cháu gái của anh bị đưa đến đội sản xuất Hướng Dương sống cùng anh.
Không có tiền và lương thực do gia đình Hạ Đình gửi đến, cuộc sống đã khó khăn lại còn phải nuôi hai đứa con của anh trai, điều này khiến Lục Kiều Kiều rất bất mãn.
Lục Kiều Kiều đối với cháu trai và cháu gái của Hạ Đình cau có khó chịu, không cho ăn cơm, ngược đãi đánh đập là chuyện thường, còn động một chút là cãi nhau ầm ĩ bỏ về nhà mẹ đẻ.
Đã nghèo còn gặp cái eo!
Lúc này, một trận mưa lớn gây ra sạt lở đất.
Hạ Đình vì bảo vệ tài sản của đội mà bị đá từ trên núi lăn xuống đè bị thương, tính mạng thì cứu được, nhưng lại bị què một chân.
Bản thân còn không nuôi nổi, còn phải tích cóp công điểm để nuôi Hạ Đình tàn tật và cháu trai cháu gái của anh, Lục Kiều Kiều hoàn toàn không làm nữa, bỏ lại một đống hỗn độn rồi bỏ trốn theo tài xế xe tải.
Còn Lục Bạch Vi gả cho Doãn Chí Hòa, ban đầu cuộc sống có chút khó khăn, nhưng nhanh chóng đón nhận việc khôi phục thi đại học, khoán ruộng đất cho hộ gia đình, cải cách mở cửa.
Đầu óc Doãn Chí Hòa linh hoạt, đầu tiên cùng cô buôn bán đồ ăn, sau khi nắm bắt được đường đi nước bước liền cùng người ta đi miền Nam buôn quần áo về bán lại.
Khổ nỗi không có vốn để mở rộng kinh doanh, lại đào được vàng và đồ cổ tổ tiên nhà họ Doãn chôn dưới đất.
Lạc đà gầy vẫn hơn ngựa!
Trước giải phóng, nhà họ Doãn là địa chủ có tiếng trong vùng.
Có vàng và đồ cổ đổi thành vốn khởi nghiệp, Doãn Chí Hòa làm ăn phát đạt, mở mấy xưởng may, đón gió cải cách mở cửa mà kiếm được bộn tiền.
Chưa dừng lại ở đó.
Đợi Doãn Chí Hòa chuyển từ kinh doanh quần áo sang phát triển bất động sản, người chú của anh ta trong thời kỳ biến động đã đến Hồng Kông, trở về đầu tư cho anh ta một khoản tiền lớn, còn bảo anh ta đến Hồng Kông thừa kế khối tài sản hàng trăm triệu.
Lục Bạch Vi trở thành người phụ nữ giàu có nhất, lúc được đài truyền hình phỏng vấn, Lục Kiều Kiều cũng lên báo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)