Nhanh chóng giữ chặt lấy cô ấy: “Đầu đứa nhỏ đang đau, con ở đó lải nhải, đổi lại là mẹ, mẹ cũng thấy phiền.”
“Để con bé nằm một lát đi, con đi xem thuốc đã sắc xong chưa?”
Bà cụ là nữ chủ nhân của tòa dinh thự lớn này, tên là Ngụy Nhã.
Cố Viện là con gái ruột đã đi lấy chồng nhưng vẫn sống ở nhà mẹ đẻ.
Bé gái nằm trên giường là cháu ngoại của bà.
Ba năm trước, cha của đứa bé được điều đi nơi khác nhận chức vì thế hai mẹ con ở lại nhà mẹ đẻ.
Bà cụ xuất thân danh gia vọng tộc, trong nhà rất có nền tảng.
Nhà chồng mà bà gả vào cũng là gia tộc lớn, nếu đặt chuyện này ở trước kia là chuyện tốt nhưng bây giờ ấy à, chẳng khác nào trên đầu treo một con dao.
Cho dù được định thành nhà tư bản đỏ, vẫn có tai họa ngầm, sợ kẻ tiểu nhân làm loạn.
Thời kỳ kháng chiến, họ không sợ cảnh cáo của kẻ địch, lén lút thu thập vật tư quyên góp cho quân ta, từng che chở cho rất nhiều đồng chí thuận lợi thoát hiểm.
Hiện giờ chỉ mong một nhà già trẻ bình an.
Đây là một không gian khép kín, bên trong chất đống lộn xộn rất nhiều đồ đạc.
Cô nghi ngờ không gian này là của Vua Zombie.
Bên trong không chỉ có rất nhiều đồ trong siêu thị, mà còn có máy móc phòng nghiên cứu, cùng với thuốc biến đổi gen gì đó.
Cô vui vẻ cười ha ha.
Ông trời đối đãi với cô không tệ, có số vật tư này, ở cái thời đại xa lạ này, cô liền có thêm một tầng bảo đảm!
Cười xong, cô bắt đầu đánh giá hoàn cảnh nơi mình đang ở.
Đây là một phòng ngủ giống như khuê phòng của tiểu thư thời xưa.
Chiếc giường Bạt Bộ rộng hai mét được chạm khắc từ gỗ kim tơ nam mộc.
Mỗi một đóa hoa bên trên đều sống động như thật.
Hai bên giường mỗi bên có một chiếc tủ nhỏ, bình thường để chút nước và đồ ăn vặt.
Trước giường còn có bục kê chân, đối với bé gái sáu tuổi mà nói, còn gì tốt hơn nữa?
Trong phòng ngoại trừ một bức bình phong hai mặt thêu song ngư bằng gỗ kim tơ nam mộc rộng hai mét thì chính là một bộ tủ quần áo, rương hòm, bàn trang điểm, đôn sứ, ghế dựa, giá chậu rửa mặt cũng bằng gỗ kim tơ nam mộc.
Có thể thấy cô bé được cưng chiều đến mức nào.
Điểm duy nhất không tốt chính là mẹ của cô bé quá nhẹ dạ.
Đang lúc ngẩn người, cửa phòng bị người ta đẩy ra, vừa khéo chạm phải một đôi mắt tràn đầy toan tính.
Đối phương không hề coi trọng cô.
Giả vờ giả vịt tiến lên quan tâm: “Nhu Nhi, tốt quá rồi, cuối cùng cháu cũng tỉnh, dọa chết dì rồi!”
Sau đó lại dùng giọng điệu hờn dỗi trách móc: “Cái con bé này, sau này không được lỗ mãng như thế nữa.”
Dáng vẻ đạo đức giả đến cực điểm khiến Hạ Vũ Nhu chán ghét tột cùng.
Bây giờ chưa phải lúc trở mặt, thù giết thân, không đội trời chung, bọn họ từ từ chơi.
Chơi không chết cô ta thì cô thua.
Đến nay, cảm giác sợ hãi tuyệt vọng của nguyên chủ vẫn còn tua lại trong đầu cô.
Một người đàn bà thật độc ác.
Sự tiếc nuối trong mắt Liễu Cầm lóe lên rồi biến mất!
Cơ hội tốt như vậy mà lại lãng phí mất.
Con tiện nhân nhỏ này dường như đã thay đổi, cô sẽ không nghi ngờ rồi chứ!
Lập tức cô ta lại tự an ủi, sẽ không đâu, cô chỉ là đứa bé sáu tuổi, hiểu cái gì chứ?
Nghe thấy tiếng bước chân, hốc mắt cô ta lập tức đỏ lên.
Hạ Vũ Nhu kinh ngạc trước diễn xuất và tốc độ lật mặt của cô ta.
Mẹ kiếp, đây đúng chuẩn cấp bậc Ảnh hậu nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



