Đó đều là đồ của cô ta, thế mà mắt cô cũng không chớp cái nào đã tặng cho người khác.
Con tiện nhân này!
“Nếu cô không muốn chọn thì tôi chọn giúp cô.” Đội trưởng Lưu nhìn Hoắc Linh Tú đang lề mề, nhíu chặt mày.
Xử lý xong chuyện bên này ông ta còn muốn dẫn anh em đi tiêu dao một phen đây.
Hoắc Linh Tú biết chuyện này đã không còn đường xoay chuyển nữa rồi, cô ta không thể nào cởi quần áo được, dù sao cô ta cũng không có quần áo dự phòng để thay, chỉ đành cắn chặt răng, lôi ra từ trong túi nhỏ mang theo bên mình 10 tệ đưa cho Tô Miêu Miêu.
Lúc đưa qua còn do dự mãi, dáng vẻ như bị cắt thịt.
Tô Miêu Miêu nhìn thấy thì sảng khoái cực kỳ, đưa tay giật lấy.
Hoắc Linh Tú tức đến mức muốn xé xác người ta.
Ánh mắt Đội trưởng Lưu dừng lại trên 10 tệ trong tay Tô Miêu Miêu một lát.
Tô Miêu Miêu không để lại dấu vết cất đi, cười tủm tỉm đón lấy ánh mắt của Đội trưởng Lưu.
“Đội trưởng Lưu, thời gian không còn sớm nữa, nếu đi muộn, bên nhà hàng quốc doanh sẽ đóng cửa mất đấy.”
Đội trưởng Lưu nghe thấy lời này thì cũng không nói gì thêm.
Chẳng qua chỉ là 10 tệ, thu hoạch chuyến này hôm nay của ông ta đã đủ nhiều rồi, ba món đồ trên tay này bán sang tay, ước chừng phải được gần 200 tệ.
Phải biết rằng hiện giờ tiền lương một tháng của ông ta mới 20 tệ, chỗ này có thể bằng tiền lương cả năm của ông ta rồi.
10 tệ kia coi như là tiền phòng thân để lại cho con bé này đi, dù sao lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, nhà họ Hoắc hiện giờ tuy sa sút nhưng chưa chắc sau này không có cơ hội trở mình.
Làm việc lưu lại một đường lui, sau này dễ gặp mặt.
“Được rồi, đã giải quyết xong việc, tối nay cả nhà các người thu dọn cho tốt, sáng sớm mai tôi đón các người đi ga tàu hỏa.” Đội trưởng Lưu bỏ lại câu này rồi dẫn anh em của ông ta xoay người rời đi.
Hoắc Linh Tú đương nhiên phải đi theo cùng, nhưng trước khi đi còn hung hăng trừng mắt nhìn Tô Miêu Miêu một cái.
“Tiện nhân, cô cũng chỉ còn lại một đêm ngày lành này thôi, đợi sau khi các người bị đưa đi cải tạo, chờ đợi các người chính là địa ngục!” Hoắc Linh Tú hung hăng phỉ nhổ một cái, rảo bước đuổi theo Đội trưởng Lưu.
Đại sảnh vốn dĩ ồn ào náo nhiệt bỗng chốc chỉ còn lại đại gia đình nhà họ Hoắc.
Rất nhanh đã có tiếng thút thít ẩn hiện truyền đến.
Lúc này Tô Miêu Miêu mới xoay người, bắt đầu nghiêm túc quan sát đám người nhà đột nhiên nhảy ra này của cô.
Từng ánh mắt của bọn họ đều rơi vào trên người cô, có tìm tòi nghiên cứu, có áy náy nhưng nhiều hơn là đau lòng.
Cảm nhận được những cảm xúc này, vẻ mặt Tô Miêu Miêu mới hơi hòa hoãn.
Vừa rồi lúc cô đối đầu với Hoắc Linh Tú, còn sợ những người thân này của cô có ý kiến gì với cô cơ.
Hiện giờ xem ra là cô nghĩ nhiều rồi.
Cũng may bọn họ còn hiểu rõ sự tình, bằng không cho dù đi theo bọn họ cùng cải tạo, về sau cô cũng không định tiếp xúc nhiều với bọn họ.
“Con tên là... gì?” Đường Xuân Lan nhìn Tô Miêu Miêu vẫn luôn quan sát bọn họ, chần chờ một lúc lâu mới thăm dò hỏi.
“Tô Miêu Miêu.” Tô Miêu Miêu thành thật trả lời.
“Miêu Miêu, là mẹ có lỗi với con, hại con lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới về nhà lại hại con phải cùng gia đình đi cải tạo, mẹ...” Đường Xuân Lan vừa nói, nước mắt đã tí tách rơi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)