“Cô...” Hoắc Văn Bác - một người sát phạt quyết đoán trong quân đội, giờ phút này lại không biết nên dùng lời gì để phản bác Hoắc Linh Tú mặt dày vô liêm sỉ như thế.
“Hừ.” Mà đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh truyền đến.
Hoắc Linh Tú nhìn sang, liền thấy Tô Miêu Miêu từ lúc vào đến giờ vẫn chưa từng mở miệng nói chuyện đang mang vẻ mặt châm chọc.
Bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo mặc trong màu đen, trên cổ còn đeo tạp dề, trên tạp dề dính vết máu lấm tấm.
Trên tay đeo ống tay áo giả, mái tóc dài như mực dùng một chiếc đũa búi sau đầu, có điều một đường bôn ba này, tóc có chút lỏng lẻo, bên trán xõa xuống vài sợi tóc con.
Cách ăn mặc này quả thật có chút nhếch nhác nhưng cố tình cô lại có một khuôn mặt tuyệt đẹp.
Môi hồng răng trắng, mắt sáng như nước mùa thu, giữa từng cái nhíu mày ánh mắt đều là phong tình vạn chủng.
Hoắc Linh Tú nhìn dáng vẻ này của Tô Miêu Miêu, răng cũng sắp cắn nát rồi.
Người nhà họ Hoắc ai nấy đều có vẻ ngoài vô cùng xuất chúng, cô ta lại ngay cả thanh tú cũng không tính, trước kia đã có rất nhiều người nói cô ta và nhà họ Hoắc không giống người một nhà.
Không ngờ lại thật sự một lời thành sấm, nhưng cô gái này lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm như vậy, tại sao khuôn mặt này còn xinh đẹp diễm lệ như thế?
Hẳn là ở bên ngoài được đàn ông nuôi dưỡng rất tốt.
Hoắc Linh Tú không tin ở một thời đại như thế này, một cô gái có thể dựa vào chính mình mà nuôi bản thân tốt như vậy.
Nghĩ như vậy, vẻ mặt lập tức trở nên ngạo nghễ.
“Cô có gì đáng cười chứ? Sáng sớm mai cô sẽ phải đi theo cùng đám phần tử cải tạo nhà họ Hoắc này rồi, nghe nói chỗ đó một ngày đói ba bữa, đợi đến đó tôi xem cô còn cười được hay không!” Ánh mắt Hoắc Linh Tú mang theo vẻ chán ghét.
“Một ngày tôi đói mấy bữa không cần phiền cô nhọc lòng, trước tiên tính toán món nợ giữa chúng ta đã.” Tô Miêu Miêu chỉ nhẹ nhàng liếc cô ta một cái, nhàn nhạt mở miệng.
“Giữa chúng ta có nợ nần gì?” Hoắc Linh Tú nhíu mày.
“Vừa rồi cô nói cô và nhà họ Hoắc đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa phải không?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Phải!” Hoắc Linh Tú trả lời chắc nịch, thậm chí còn ưỡn thẳng lưng.
Dù sao hiện giờ Đội trưởng Lưu và mọi người vẫn còn ở đây, cô ta nhất định phải biểu hiện đủ kiên định.
“Cô còn nói, cha mẹ, các anh tôi đối tốt với cô, là vì cô là con gái và em gái của họ, không liên quan gì đến con người cô, phải không?” Tô Miêu Miêu lại hỏi.
“Phải!”
“Rất tốt.” Tô Miêu Miêu gật đầu, ánh mắt lượn một vòng trên người cô ta, khẽ nhếch khóe miệng: “Vậy thì cởi hết khuyên tai vàng đeo trên tai, dây chuyền vàng đeo trên cổ, đồng hồ đeo trên tay, giày da nhỏ đi dưới chân, váy hoa mặc trên người cô ra đi.”
“Dựa vào cái gì!” Giọng nói của Hoắc Linh Tú cao lên mấy tông trong nháy mắt.
“Dựa vào những thứ này đều là cha mẹ anh trai tôi mua cho tôi.” Tô Miêu Miêu khẽ mở môi đỏ.
Lời của Hoắc Linh Tú lập tức bị chặn lại.
Tô Miêu Miêu vừa nhìn phản ứng này của cô ta liền biết mình đoán đúng rồi.
Tuổi tác cô ta xấp xỉ cô, thân phận bối cảnh gia đình này lại không tồi, chắc chắn là sẽ đưa cô ta đi học.
Vậy năm nay hẳn là cô ta vừa tốt nghiệp cấp ba, những thứ trên người cô ta nói thế nào cũng phải tốn mấy trăm tệ, đặt ở thời đại này đó chính là giá trên trời.
Tuyệt đối không thể nào là cô ta tự mình kiếm về được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)