Trong lòng Tô Đồng đã có quyết định, nếu Tần Dập lựa chọn tin tưởng cô, vậy cô cũng sẵn sàng chứng minh bản thân.
Cô tuy không muốn rước lấy rắc rối, nhưng cũng không sợ rắc rối, càng không muốn làm chuyện trái với lòng mình.
“Đồng chí Tần, tôi có thể chữa khỏi cho Mã Lục, nhưng tôi cần một phòng phẫu thuật và một bộ ngân châm dùng để châm cứu, hơn nữa, tôi không hy vọng có người thứ ba biết.”
Câu trả lời này lại có chút ngoài dự đoán của Tần Dập.
Hắn biết cô chắc chắn là có suy nghĩ gì đó, vốn định xem cô có thể cung cấp cho hắn manh mối gì không, suy cho cùng cô là người có chiến tích “huy hoàng”, nhưng không ngờ cô vậy mà lại dám một mình chữa bệnh cho Mã Lục!
Còn vừa mở miệng đã nói có thể chữa khỏi!
“Cô cân nhắc một chút, quyết định rồi thông báo cho tôi là được.”
Tô Đồng gật đầu với hắn, quay người chuẩn bị về phòng bệnh.
Cô biết để Tần Dập đưa ra quyết định này rất khó, suy cho cùng “lý lịch” của bản thân cô thê thảm như vậy, cũng chưa từng bộc lộ “thiên phú y học”...
Từ mức độ coi trọng của họ đối với Mã Lục cũng có thể nhìn ra Mã Lục là tội phạm quan trọng, lỡ như xảy ra sơ suất ảnh hưởng không chỉ là bản thân Tần Dập, có lẽ còn làm lỡ mất thời cơ phá án.
“Tôi chỉ có một câu hỏi.”
Giọng nói của Tần Dập vang lên phía sau.
Tô Đồng quay đầu lại, thấy hắn đứng trong tuyết, giống như một cây tùng xanh kiêu hãnh trong tuyết, giọng nói của hắn trầm thấp mà có lực, nghiêm túc hỏi:
“Tôi muốn biết vừa nãy cô đắn đo nửa ngày, là vì bệnh tình của Mã Lục hay là sợ tôi biết thêm nhiều bí mật của cô?”
Tô Đồng nhếch khóe miệng, ánh mắt tự tin và kiên định, “Bệnh tình của Mã Lục còn chưa đến mức khiến tôi phải đắn đo.”
Tần Dập không chần chừ nữa, trực tiếp nói:
“Được! Đợi tin của tôi!”
Nói xong liền sải bước rời đi.
Tô Đồng nhìn bóng lưng Tần Dập, thở hắt ra một hơi dài.
Hắn dám tin cô, cô sẽ không để hắn thất vọng.
Hơn nữa, một mạng người đấy!
Cô là bác sĩ mà.
——————
Trước khi về phòng bệnh, Tô Đồng đi một chuyến đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang, lúc đi ra nhìn thấy trong bồn rửa tay có đặt một cái chậu rửa mặt, bên trong để đồ dùng đánh răng rửa mặt, bên cạnh còn dựng một chiếc gương tròn cỡ vừa, chắc là ai đó rửa mặt xong vẫn chưa mang đi.
Bước chân Tô Đồng khựng lại, đến mấy ngày rồi, còn chưa biết mình trông như thế nào đâu!
Gương là kiểu cũ, có một cái giá đỡ bằng sắt, cứ dựng ở đó, cô ghé sát vào bồn nước, hơi khom người xuống, liền nhìn thấy khuôn mặt của mình trong gương.
Hay là trong cõi u minh có nhân quả khác?
“Phụt——”
Có người cười ở cửa, “Ây da! Cô gái nhỏ lớn rồi! Soi gương soi đến mức không nhấc nổi chân rồi.”
Tô Đồng hoàn hồn, thấy cửa đứng một người là Y tá trưởng Trần mập mạp, đang cười híp mắt nhìn cô, vội chào một tiếng, “Y tá trưởng, chào chị!”
Y tá trưởng Trần tay cầm khăn mặt, vừa lau tóc vừa đi vào trong, “Cô gái nhỏ phục hồi tốt đấy chứ! Hôm nay tinh thần tốt hơn nhiều rồi!”
“Vâng! Tốt hơn nhiều rồi! Còn phải cảm ơn sự chăm sóc của mọi người nhiều ạ!”
“Khách sáo gì chứ! Đây đều là việc chúng tôi nên làm mà.”
Y tá trưởng Trần thu dọn đồ đạc trong chậu, đột nhiên quay đầu lại nhỏ giọng nói:
“Em gái, đừng lo lắng, bố chồng chị là bác sĩ đông y lâu năm, chỗ ông ấy có thuốc mỡ trị sẹo, phương thuốc bí truyền, hôm nào chị lấy cho em một hũ.”
Tô Đồng sững sờ, lập tức phản ứng lại, Y tá trưởng Trần tưởng vừa rồi cô đứng thẫn thờ trước gương là vì sợ trên đầu để lại sẹo. Băng gạc trên đầu vẫn chưa tháo nên cô cũng chưa nhìn thấy vết thương ra sao, nhưng qua biểu hiện của y tá lúc thay thuốc, cô đoán vết thương chắc chắn không nhỏ. Còn việc có để lại sẹo hay không, bản thân cô thực ra vẫn chưa hề nghĩ tới.
Cô liên tục xua tay, “Không sao đâu ạ! Có sẹo cũng không sao!”
“Sao lại không sao! Con gái con đứa ai mà chẳng yêu cái đẹp! Lúc xuất viện chị cho em một địa chỉ, đợi vài tháng nữa vết thương lành hẳn rồi thì đến lấy thuốc mỡ, thuốc mỡ đó phải nấu mới thì mới linh nghiệm!”
Khuôn mặt Y tá trưởng Trần trắng trẻo mập mạp, lúc nói chuyện biểu cảm rất sinh động, “Được rồi, chị tan ca đêm rồi! Em nghỉ ngơi cho tốt nhé!”
Nói xong cầm chậu đi mất.
Tô Đồng cảm thấy trong lòng ấm áp, thời đại này điều kiện tuy gian khổ một chút, nhưng tư tưởng con người đều rất thuần phác, sự tin tưởng và ấm áp hiện hữu ở khắp mọi nơi, nghĩ lại thấy cũng không tồi.
Phòng bệnh của Tô Đồng ở đầu phía đông tầng hai, là phòng ba người.
Bệnh viện vốn chỉ sắp xếp một mình cô là bệnh nhân, hai ngày nay bệnh tình của cô chuyển biến tốt, mới sắp xếp thêm một chị Đổng vào.
Chị Đổng là người địa phương ở huyện thành, chỉ ban ngày truyền dịch ở đây, buổi tối thì về nhà ngủ, nói là trẻ con ở nhà không có ai trông.
Lúc Tô Đồng về phòng bệnh, chị Đổng đã cắm kim truyền rồi, vừa thấy cô liền gọi:
“Ây da! Đồng chí Tiểu Ngô cô về rồi, vừa nãy có bạn cùng thôn đến thăm cô, đợi cô một lúc lâu, vừa mới đi!”
“Bạn cùng thôn?” Tô Đồng mờ mịt không hiểu.
“Đúng vậy! Là một cô gái, trông rất thanh tú, lễ phép lắm!”
“Cô gái?”
Theo miêu tả của chị Đổng chắc không phải là Ngô Đông Linh, Tô Đồng trong thôn gần như không có bạn bè, nhất thời cũng không nghĩ ra sẽ có ai đến thăm mình.
Cô đi đến trước lan can hành lang kiễng chân nhìn sang trái sang phải, cũng không thấy bóng dáng quen thuộc nào.
“Không sao đâu! Không sao đâu! Tôi nói với cô ấy cô chắc chắn không đi xa, cô gái đó nói lát nữa cô ấy còn đến.”
Chị Đổng là người tính tình thẳng thắn, lúc nói chuyện giọng rất to, như đánh cồng vậy.
“Ồ! Cảm ơn chị nhé!”
Tô Đồng tìm kiếm một lượt trong ký ức hạn hẹp của mình, không tìm thấy thông tin gì hữu ích. Nghĩ đến sau này còn phải xử lý “mối quan hệ xã hội” của nguyên chủ, không khỏi có chút đau đầu.
Cuộc sống trước đây của cô phần lớn thời gian không phải ở trong phòng thí nghiệm thì là trên bàn mổ, thỉnh thoảng dẫn đội y tế đi chi viện tuyến đầu, ra chiến trường tiếp nhận sự gột rửa của khói lửa đạn pháo, mối quan hệ xã hội cực kỳ đơn giản, ngoài chiến hữu ra vẫn là chiến hữu, phục tùng mệnh lệnh và ban phát mệnh lệnh chính là toàn bộ cuộc sống của cô.
Mười tám tuổi vào đại học y, hai mươi tư tuổi vào bệnh viện đa khoa quân khu Tây Bắc, hai mươi lăm tuổi theo lực lượng gìn giữ hòa bình ra chiến trường, cho đến khi cô hy sinh năm hai mươi bảy tuổi, cô đã quen với lối sống đơn giản nhất.
Nhưng nguyên chủ là một cô gái hướng nội lại tự ti, trên người còn mang theo vầng hào quang “điềm gở”, trong ký ức người có thể nói chuyện được không nhiều.
Y tá Tiểu Lý thấy Tô Đồng đã về phòng bệnh, đẩy xe nhỏ đến treo bình truyền dịch cho Tô Đồng, sau đó chuẩn bị thay thuốc cho vết thương trên đầu cô.
Lúc này, liền nghe thấy chị Đổng ở đối diện nhiệt tình gọi vọng ra cửa một tiếng:
“Ây da! Cô gái cô lại đến rồi à! Đồng chí Tiểu Ngô đã về rồi này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


