Bà cô lúc nãy chê đắt không mua vô tình cũng đang đứng chờ chế biến gà ở đấy. Lúc này bà ta mới tiếc hùi hụi. Con gà 25 đồng một cân bà ta vừa mua nhìn là biết ngay không chuẩn bằng gà của Khương Nhượng. Một con gà mái già cũng chỉ hơn ba cân, đắt hơn có 30 đồng chứ mấy! May mà thấy cô gái vẫn còn một con nữa, bà ta liền nảy ra ý định mua nốt.
Tiêu Mãnh nhìn trang phục của cô gái nhỏ: chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp hoa nhí, chân đi đôi giày vải đen, đoán chừng cô từ dưới quê lên. Đi đường xa xôi chẳng dễ dàng gì, lại nhìn xấp tiền lẻ cô vừa rút ra, toàn là loại tiền giấy từ thời anh ta còn nhỏ mới thấy. Đã thế cô còn nhất quyết đòi thối lại 5 hào tiền thừa, đúng là một cô gái rất nguyên tắc và chỉn chu.
Tiêu Mãnh bảo cô đừng bán vội, nói rằng anh ta có người em trai mở sạp ở chợ nông sản cao cấp, chuyên bán các loại nông sản sạch, không ô nhiễm. Con gà quê này mà mang đến chỗ người đó thì giá thu mua còn cao hơn cả giá bán lẻ ở đây. Có điều bên đó không bán gia cầm sống, phải làm sạch ở đây rồi mới mang qua được.
Khương Nhượng biết khu chợ cao cấp đó. Đồ bán ở đó đắt cắt cổ, giới nhà giàu Lạc Thành rất thích đến đó mua rau củ thực phẩm. Tuy giá chát nhưng chất lượng quả thực thuộc hàng thượng hạng, đảm bảo an toàn. Ban đầu cô cũng tính ra đó bán, nhưng bên đó lại không cho tiểu thương bán nhỏ lẻ thuê sạp.
Em trai của Tiêu Mãnh tên là Tiêu Thiên Minh. Hôm nay anh trai cậu tới mua gà quê, vừa hay chỗ cậu lại đang hết hàng. Loại gà cô gái này mang tới chất lượng còn tốt hơn cả đợt hàng cậu nhập trước đó, nên Tiêu Thiên Minh liền ngỏ ý thu mua với giá 150 đồng một con.
Tiêu Mãnh liền lên tiếng: "Chú đúng là thương lái gian ác. Người ta từ quê lên thành phố một chuyến đâu có dễ dàng gì, thu mua 200 đồng một con đi!"
Tiêu Thiên Minh hơ hơ cười. Đúng là anh ruột có khác, sao toàn đi giúp người ngoài thế này! Nhưng loại gà thả vườn chất lượng thế này, sang tay ở sạp của cậu cũng phải bán được 3-400 đồng một con. Giới nhà giàu mua đồ chẳng bao giờ mặc cả, bán rẻ quá người ta lại còn nghi hàng không chuẩn ấy chứ.
Cuối cùng, Tiêu Thiên Minh trả cho Khương Nhượng 180 đồng, còn dặn cô lần sau có loại gà thả vườn thế này cứ trực tiếp mang qua chỗ cậu.
Khương Nhượng đã vô cùng mãn nguyện. So với tự bán lẻ thì kiếm thêm được 50 đồng, lại còn mở ra được một mối làm ăn lâu dài. Khương Nhượng đon đả hỏi: "Anh Tiêu ơi, trứng gà quê các anh có thu mua không ạ? Là trứng do chính lứa gà thả vườn nhà em đẻ ra đấy, ăn thơm lắm ạ."
Tiêu Thiên Minh gật đầu: "Có thu chứ! Sau này có nông sản gì tốt cô cứ mang hết qua đây. Cho dù chỗ tôi không bán thì tôi cũng sẽ giới thiệu cho các mối khác thu mua giúp cô."
"Em cảm ơn anh Tiêu nhiều ạ." Cô gái xinh đẹp lại ngọt lời, thành ra lấy lòng Tiêu Thiên Minh rất nhanh.
Hai con gà bán tổng cộng được 310 đồng. Nhưng loại tiền phiên bản mới này mang về quá khứ thì cô lại chẳng thể tiêu dùng được. Đúng lúc này, tiệm tạp hóa truyền vào đầu cô một luồng thông tin: [Khi đi qua cánh cửa truyền tải của tiệm tạp hóa, hệ thống có thể tự động quy đổi sang loại tiền lưu thông của hai mươi năm trước. 300 đồng mang về vẫn là 300 đồng, nhưng phải chịu 70% phí dịch vụ. Trừ đi tiền phí, Khương Nhượng chỉ còn cầm về tay 93 đồng.]
Khương Nhượng hiện tại đang túng thiếu tột cùng, đời nào chịu để tiệm tạp hóa ăn chặn mất khoản phí cắt cổ đó! Cô hoàn toàn có thể dùng tiền mua thành hàng hóa rồi mang về hai mươi năm trước bán lại. Hơn nữa, nếu mang hàng hóa trở về, việc thay đổi nhãn mác sản phẩm lại hoàn toàn miễn phí.
Chào tạm biệt hai anh em nhà họ Tiêu, Khương Nhượng đi chưa được mấy bước thì bỗng nhiên nhìn thấy Trình Văn cùng bạch nguyệt quang của hắn, lúc này đã hơn bốn mươi tuổi đang đi mua đồ ăn ở gần đó. Khương Nhượng lập tức quay đít chạy thẳng về hướng lối ra. Cô biết ngay mà, nhát dao kiếp trước cô đ.âm hắn làm sao mà kết liễu nổi đôi tiện nhân đó!
Trình Văn hình như nhấp nháy thấy bóng dáng Khương Nhượng thời trẻ. Hắn vứt cả xe hàng, vội vã lao về phía lối ra, nhưng ngoài cánh cửa lớn đang đung đung đung đưa thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Khương Tương Lan vội vàng chạy đuổi theo: "Anh nhìn thấy ai thế?"
Trình Văn ngơ ngẩn trong giây lát: "Hình như anh vừa thấy Nhượng Nhượng..."
Cô vẫn mang dáng vẻ trẻ trung, xinh đẹp của hai mươi năm trước, chỉ thấp thoáng một cái rồi biến mất hút.
Khương Tương Lan nhìn chiếc xe đẩy chất đầy thịt, cá, trái cây trị giá hơn cả ngàn đồng thì cụp mắt xuống: "Chắc chắn là anh nhìn nhầm rồi, Nhượng Nhượng đã chết từ ba năm trước rồi còn đâu."
Trình Văn không đáp lời, im lặng nhìn chằm chằm ra phía cửa. Khương Tương Lan đưa tay ấn nhẹ vào bụng dưới, như thể vẫn còn cảm nhận được cơn đau xé ruột khi mũi dao sắc nhọn đâm vào bụng năm nào. Cũng may vết thương không quá sâu.
Khương Tương Lan đẩy xe hàng tiến về phía quầy nông sản: "Anh thích uống canh gà mà, chúng ta mua một con gà quê về hầm canh nhé."
Trình Văn không ừ cũng chẳng hử, hắn chỉ giữ im lặng.
Thái độ của Trình Văn khiến Khương Tương Lan có chút không vui. Cô ta liền hỏi ông chủ xem con gà quê còn lại giá bao nhiêu.
"399 đồng một con." Tiêu Thiên Minh đáp.
"Mấy hôm trước chẳng phải chỉ có 299 đồng thôi sao?"
"Hôm nay hàng chất lượng hơn, đương nhiên phải đắt hơn rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
