Lúc Diệp Sương tỉnh lại thì người đã nằm ở bệnh viện rồi.
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt cô là bức trần nhà lốm đốm vết mốc, trong không khí còn vương phảng phất mùi thuốc sát trùng.
"Diệp Sương, cô tỉnh rồi."
Giọng nói quen thuộc vang lên, Diệp Sương nghiêng đầu sang một bên thì nhìn thấy chị dâu cả Đào Quế Hoa.
Thấy Diệp Sương cứ ngẩn người nhìn chằm chằm mình, Đào Quế Hoa liền nói: "Hôm nay cô thiếu chút nữa là dọa tụi tôi chết khiếp rồi. Cô đang mang thai hai mạng người cơ mà, sao lại nhảy xuống sông cứu người thế hả? Cô có biết không, lúc mấy cậu thanh niên trong thôn vớt cô lên, cô thở chẳng còn ra hơi nữa kìa."
"Cũng may là thầy lang vườn nhà mình đã làm cái gì mà hô hấp nhân tạo cho cô nên mới cứu sống được cô đấy. Nhưng mà cô cứ yên tâm, người hà hơi tiếp sức cho cô là mẹ chúng tôi chứ không phải bác sĩ đâu nhé."
Diệp Sương nhớ lại chuỗi âm thanh điện tử mình nghe được lúc mất ý thức.
Chắc hẳn cô đã được cái gọi là hệ thống điều khiển cứu sống, lúc sau cô còn nghe thấy tiếng hệ thống thông báo rằng năng lượng của hệ thống điều khiển đã cạn kiệt, sẽ mất quyền khống chế đối với nữ phụ.
Điều này có nghĩa là, từ nay cô sẽ không còn bị thiết lập cốt truyện thao túng nữa, có thể tự do thay đổi cốt truyện rồi sao?
Thấy cô vẫn ngây ra không nói gì, Đào Quế Hoa liền hỏi: "Cô có muốn uống nước không?"
Diệp Sương sực tỉnh, gật gật đầu.
Đào Quế Hoa rót một cốc nước ấm, lại đỡ Diệp Sương dậy, lót thêm chiếc gối đằng sau để cô dựa vào nửa nằm nửa ngồi.
Đào Quế Hoa định đút cho cô uống, Diệp Sương lắc đầu, nhận lấy cái cốc tự mình cầm rồi nhấp từng ngụm nhỏ.
Đào Quế Hoa bảo: "Cô còn chưa biết đâu, trong bụng cô đây là mang song thai đấy nhé! Cô thử nghĩ xem, nếu lần này cô xảy ra chuyện thật mà không cứu lại được thì chẳng phải là một thây ba mạng rồi sao."
Đào Quế Hoa nhìn cái bụng to vượt mặt của Diệp Sương. Bác sĩ đã nói rồi, chính vì mang song thai nên bụng cô trông mới to hơn so với số tháng bình thường.
Thế nên, đứa trẻ trong bụng cô chắc vẫn là cốt nhục của thằng hai nhà họ.
Diệp Sương: Là năm mạng đấy chứ!
Cô đã bảo là trình độ y tế ở mấy nơi khỏe nghèo này có ăn thua gì đâu, đến số lượng con cô mang trong bụng mà cũng chẳng khám ra cho chuẩn.
"Thế đứa trẻ rơi xuống nước đâu rồi chị?" Diệp Sương hỏi.
Đào Quế Hoa đáp: "Cô đang hỏi Đại Bảo phỏng? Đại Bảo không sao đâu, chỉ bị hoảng sợ một chút thôi. Mà cũng phải cảm ơn cô đấy, nếu không có cô thì cái thằng bé này coi như tiêu đời rồi."
Diệp Sương xuống nước cứu người suýt mất cả mạng, lại đang mang song thai nên bác sĩ khuyên cô nên ở lại bệnh viện theo dõi hai ngày rồi hãy xuất viện.
Buổi trưa, Vương Thúy Liên mang canh gà đến, đi cùng bà còn có người nhà trưởng thôn, họ đến để cảm ơn Diệp Sương.
"Thím Hai Diệp Sương à, cảm ơn cô nhé, nếu không có cô thì Đại Bảo nhà tôi mất mạng rồi." Lúc Châu Hồng Anh nói những lời này, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn.
Trước lúc Đại Bảo rơi xuống nước, cô ta còn nói xấu sau lưng Diệp Sương, thế mà người ta lại chính là ân nhân cứu mạng con trai cô ta.
"Đại Bảo, mau quỳ xuống dập đầu ba cái tạ ơn thím Diệp Sương đã cứu mạng con đi." Châu Hồng Anh ấn nhẹ bả vai con trai.
Phó Đại Bảo vô cùng nghe lời, quỳ rạp xuống đất dập đầu.
"Thôi, thôi, mau bảo đứa nhỏ đứng lên đi." Vương Thúy Liên xua xua tay nói.
Châu Hồng Anh đáp: "Phải làm vậy chứ, phải thế chứ ạ."
Phó Đại Bảo dập đầu thật kêu ba cái rồi mới đứng lên. Thôn trưởng Phó Đức Văn thọc tay vào túi lấy ra năm tờ đại đoàn kết (tờ mười tệ), nhìn Diệp Sương nói: "Con bé Diệp Sương này, cảm ơn cháu đã cứu cháu nội Đại Bảo nhà tôi. Năm mươi đồng này là chút lòng thành của gia đình, cháu cầm lấy mà mua mấy thứ bổ dưỡng tẩm bổ cho lại người."
Người ta mang thai đôi mà dám nhảy sông cứu con trai nhà họ, mạng suýt nữa thì bỏ lại dưới nước, lời cảm ơn này tự nhiên không thể chỉ nói suông ngoài miệng được.
Vương Thúy Liên xua tay từ chối: "Không cần đâu, không cần đâu, số tiền này anh chị cầm lại đi. Thằng Phó Thành nhà chúng tôi là quân nhân, con bé làm vợ quân nhân thấy việc nghĩa đương nhiên phải làm tới, sao có thể nhận tiền của nhà anh chị được chứ."
Diệp Sương: "Em nhận."
"Cô nói cái gì cơ?" Vương Thúy Liên quay phắt đầu lại nhìn Diệp Sương.
Diệp Sương giơ tay ra: "Ý em là số tiền này em nhận."
Cô đã phải liều cái mạng già mới kéo được Phó Đại Bảo từ Quỷ Môn Quan về, thôn trưởng mang tiền đến tạ ơn, tại sao cô lại không nhận cơ chứ?
Hơn nữa, số tiền này cô đang rất cần.
Phó Thành tháng nào cũng gửi tiền về nhà, nhưng số tiền đó đều bị một tay Vương Thúy Liên thu sạch, chưa từng đưa cho Diệp Sương lấy một xu, trong người cô hiện tại hoàn toàn trắng tay.
Vương Thúy Liên tức đến mức mặt lúc xanh lúc đỏ, cảm vừa thấy Diệp Sương vả mặt mình bôm bốp, vừa thấy cô mất đi giác ngộ của một người vợ quân nhân, nhận tiền thế này là làm nhục mặt con trai bà ta.
Thôn trưởng Phó ngược lại không cảm thấy việc Diệp Sương đòi tiền có gì quá đáng, vội vàng nhét tiền vào tay Diệp Sương, còn nói sau này có việc gì cần ông ta giúp đỡ cứ cất tiếng là được, tuyệt đối đừng khách khí.
Diệp Sương nằm viện hai ngày thì xuất viện trở về thôn. Về đến nơi, thậm chí còn có người chủ động chào hỏi cô nữa cơ.
Hành động xả thân cứu người của cô đã khiến dân làng có cái nhìn khác về cô, đồng thời vớt vát lại hình ảnh của cô trong mắt mọi người ít nhiều.
Biết cô mang song thai chứ không phải cắm sừng lên đầu Phó Thành, thái độ của nhà họ Phó đối với cô cũng tốt hơn hẳn, chỉ có điều Vương Thúy Liên vẫn canh cánh trong lòng chuyện cô nhận tiền nhà thôn trưởng.
Chiều hôm về đến thôn, Diệp Sương liền lật đật chạy sang nhà thôn trưởng một chuyến.
"Cháu muốn xin giấy giới thiệu đi Bắc Kinh á?" Phó Đức Văn nhíu mày hỏi.
Diệp Sương gật đầu: "Cháu phải đi tìm chồng cháu trong quân ngũ."
Bây giờ là năm 1985, vẫn là thời kỳ ra khỏi nhà phải có giấy giới thiệu.
Cô không dám mang mạng sống của mình ra đánh cược ở một nơi có điều kiện y tế lạc hậu thế này. Bảo cô vứt bỏ bốn sinh linh nhỏ bé cô cũng không nỡ, với lại cái gọi là hệ thống điều khiển kia từng nói, nếu lũ trẻ chết đi thì thế giới trong sách sẽ sụp đổ.
Cho nên, cô vẫn quyết định sinh con đẻ cái đàng hoàng.
"Bố mẹ chồng cháu và Phó Thành có biết chuyện này không? Bọn họ đồng ý chưa?" Phó Đức Văn hỏi.
Diệp Sương lắc đầu: "Bọn họ không biết, có biết chắc cũng chưa chắc đã đồng ý, nhưng cháu bắt buộc phải đi tìm chồng cháu. Thôn trưởng, chú cứ nói xem cái ơn giúp này chú có nể mặt giúp hay không thôi?"
Bọn họ mà biết thì không những không đồng ý mà còn tìm đủ mọi cách cản trở cô đến Bắc Kinh cho bằng được.
Trong nguyên tác, nguyên chủ từng không ít lần làm mình làm mẩy đòi đến đơn vị tìm Phó Thành để đi theo quân đội. Bố chồng và mẹ chồng vì sợ cô đến đơn vị sẽ gây rắc rối cho con trai, ảnh hưởng đến công việc của anh nên cứ một mực ngăn cản không cho cô đi.
Hiển nhiên, cô con dâu thứ hai nhà họ Phó này định giấu giếm hai ông bà già nhà họ Phó và cả Phó Thành để tự ý lên đường tìm chồng đây mà.
Phó Đức Văn khó xử gãi gãi đầu: "Cháu đấy, đang mang thai thế này, ở yên trong nhà an dưỡng không tốt cơ à? Mang cái bụng to thế này đi tìm Phó Thành, lỡ dọc đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, làm mất luôn đứa nhỏ thì tính sao đây?"
"Không tốt ạ." Diệp Sương đáp: "Cháu hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ bảo thai khí của cháu rất ổn định, đứa nhỏ không dễ rụng thế đâu."
"Hơn nữa, cháu mang bụng bầu nhảy xuống sông cứu người mà chúng nó còn chẳng sao cả, không có lý nào mang chúng đi tìm bố chúng mà đi xe lửa có hai ngày lại xảy ra vấn đề được chứ?"
"Thôn trưởng, chú từng nói rồi mà, cháu có việc gì cần giúp cứ tìm chú. Giờ cháu nói ra rồi, chú lại từ chối không giúp, chẳng lẽ những lời chú nói trước đó chỉ là lời khách sáo thôi sao?"
Phó Đức Văn: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)