Chương 27: Chương 27
Trương Nhã Lệ vẽ xong nét cuối cùng, khuôn mặt tái nhợt nở nụ cười rạng rỡ: 'Lạc Phàm, cô xem, đây là nhà tôi này."
Lý Lạc Phàm ngồi xổm xuống nhìn căn nhà nhỏ kia, không khỏi thắc mắc: "Sao cô không làm lớn một chút? Không đủ bìa cứng sao?"
Trương Nhã Lệ cười ngượng ngùng: "Không phải, tôi nghĩ nhà nhỏ là được rồi, như vậy tôi sẽ không cảm thấy sợ hãi, ngôi nhà cũng trở nên ấm áp hơn." "Cô thích là được!" Mỗi căn nhà Lý Lạc Phàm đặt một lá bùa lên, khẽ đọc bùa chú, giấy bùa bị đốt cháy, ba ngôi nhà bằng bìa cứng biến thành tro bụi. Nhưng trong tâm nhìn mà người bình thường không nhìn thấy, ba ngôi nhà xinh đẹp đột ngột trồi lên từ mặt đất, dáng vẻ giống hệt như ngôi nhà giấy của Trương Nhã Lệ. Thấy mình có nhà âm, khuôn mặt tái nhợt của Trương Nhã Lệ nở nụ cười rạng rỡ: "Tôi sắp xếp xong hết đồ đạc bên trong rồi, cô có muốn vào tham quan cùng tôi một chút không?”
Lý Lạc Phàm gật đầu, khoanh chân ngồi xuống dựa vào cây hòe, nhắm mắt lại. Vài giây sau, một cái bóng trong suốt từ cơ thể cô chui ra. Thấy vậy, Trương Nhã Lệ cũng cởi bỏ thân thể người giấy, hai linh hồn tay trong tay đi vào nhà Trương Nhã Lệ dưới bóng cây hòe.
Lý Lạc Phàm ôm mặt, đây đâu còn là con quỷ cô gọi về làm thuê nữa, rõ ràng là nàng tiên ốc xinh đẹp lại tháo vát trong truyện xưa đây mài
*xx** Nàng tiên ốc có năng lực như vậy, Lý Lạc Phàm cảm thấy mình không thể phụ bạc người ta được, cô mua một chiếc máy may, lấy một ít tiên cho Trương Nhã Lệ mua vải, còn cô đi gặp mẹ Trương Nhã Lệ trước.
Thị trấn này không lớn, Lý Lạc Phàm đạp xe khoảng 20 phút đã đến nhà Trương Nhã Lệ. Đó là một tòa nhà sáu tầng kiểu cũ với ban công nửa kín, nhìn mặt tường loang lổ bên ngoài ước tính ít nhất cũng phải hai mươi năm tuổi. Lý Lạc Phàm ngẩng đầu nhìn căn phòng trên lầu năm, cửa sổ nhỏ đã đóng lại, cách khoảng nửa mét cạnh đó là chính ban công, nếu linh hoạt một chút là bước được qua đó, chỉ tiếc là...
"Cô gái, cô đang nhìn cái gì vậy?" Một bà lão khoảng sáu mươi tuổi liếc mắt nhìn lên, nắm lấy cánh tay Lý Lạc Phàm sang một bên, thấp giọng nói: "Đừng nhìn, tuân trước có một cô gái rơi từ trên đầu xuống, đúng lúc nện trúng vị trí cô vừa đứng.
Lý Lạc Phàm quay đầu nhìn sàn xi măng vừa giẫm lên, còn loáng thoáng vệt máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

