Thể loạiCổ Đại
Thể loại

Cổ Đại

Những truyện được lấy bối cảnh thời cổ đại.

Danh sách truyện thể loại Cổ Đại

Ngoại Thất Vào Phủ? Trọng Sinh Tam Mai Lục Sính Gả Cho Thủ PhụFull

Ngoại Thất Vào Phủ? Trọng Sinh Tam Mai Lục Sính Gả Cho Thủ Phụ

*Truyền thống cổ ngôn + Trọng sinh + Ngược tra + Ngọt sủng + Song khiết*
Kiếp trước, Tô Thanh Dư thành hôn ba năm đều chưa từng viên phòng. Nhưng biểu muội đột nhiên dắt theo một đứa trẻ đứng trước mặt nàng, nàng mới biết người kia không phải không được, mà là lúc ở cùng nàng thì không được.
Biểu muội lột da mặt nàng, thay thế nàng trở thành đích nữ Hầu phủ, đương gia nãi nãi của Thẩm gia.
Trọng sinh trở lại ngày hai nhà nghị thân, ngay trong tang lễ của Thẩm tam gia, Tô Thanh Dư dẫn người đi bắt gian, tại trận từ hôn.
Thẩm lão phu nhân: “Thanh Dư à, Từ Ân đại sư đã nói, ngươi gả đến Thẩm gia, có thể hóa giải tai họa của hai nhà chúng ta.”
Tô Thanh Dư: “Gả đến Thẩm gia là được sao? Vậy ta gả cho Thẩm tam gia, lúc sống thủ tiết, sau khi chết đồng táng.”
Trong kinh thành đều chờ xem trò cười của Tô Thanh Dư, xem nàng gả cho một người chết thì sẽ có kết cục gì. Chỉ có Tô Thanh Dư thầm cười trộm, gả cho người chết tốt biết bao, không cần hầu hạ bà mẫu, cũng không cần hầu hạ phu quân.
Cho đến khi Thẩm tam gia đột nhiên hồi kinh, ép Tô Thanh Dư vào góc tường: “Nghe nói nàng ái mộ ta đã lâu?”
Tô Thanh Dư rụt cổ lại: “Bây giờ từ hôn còn kịp không?”
Thẩm tam gia: “Muộn rồi.”
Đám người chờ xem Thẩm tam gia từ hôn cưới người khác đột nhiên kinh ngạc phát hiện, vị Thủ phụ Nội các trẻ tuổi nhất này, Thẩm Các lão, vậy mà lại sợ thê tử.
Sau khi kết hôn, Tô Thanh Dư chỉ muốn cùng phu quân tương kính như tân, làm một vị Thẩm tam phu nhân hợp cách. Lại không ngờ tới, Thẩm tam gia bề ngoài lạnh lùng bên trong lại muộn tao.
Tương kính như tân? Không thể nào, chỉ có thể ngày ngày tai chạm tóc kề.
738 ch
HOT
5.0
Y HươngFull

Y Hương

Khéo léo đến mấy cũng khó nấu được bữa cơm khi không có gạo. Xuyên không về cổ đại nơi hẻo lánh này, dù nàng có trong tay y thuật cao siêu đến đâu cũng chẳng thể tự chữa khỏi bệnh cho chính mình.
Bị bỏ rơi nơi từ đường cũ kỹ, mang trên mình một thân thể gầy yếu bệnh tật, lại còn phải đèo bòng thêm hai “cục nợ” nhỏ.
Nếu sinh mạng chỉ còn lại vỏn vẹn hai năm, nàng phải làm sao để trước khi nhắm mắt xuôi tay, có thể mưu tính cho đôi hài nhi một cuộc đời bình an, phú quý?
Lấy lòng nhân trị bệnh, dùng y đức tạo hương. Đây chính là câu chuyện về hành trình trưởng thành của một nữ y nhỏ bé giữa sóng gió cuộc đời!
📌 Lưu ý trước khi đọc
Tác phẩm này được viết theo mô-típ truyện xuyên không cổ đại đời đầu (khoảng những năm 2010). Bối cảnh xã hội trong truyện mang tư tưởng phong kiến, trong đó có chi tiết nam chính có thê thiếp, hôn nhân sắp đặt và các quan niệm gia đình của thời đại cũ.
Ngoài ra, truyện có yếu tố “bàn tay vàng”, tuyến nam nữ chính được buff khá mạnh theo phong cách truyện cổ đại đời đầu, tình tiết thiên về hướng sảng văn và phát triển thuận lợi hơn thực tế.
Nếu bạn không thích các thiết lập như nam chính có nhiều thê thiếp, mô-típ truyện cổ trang truyền thống hoặc kiểu nhân vật chính được ưu ái quá mạnh, vui lòng cân nhắc trước khi đọc để tránh trải nghiệm không phù hợp với sở thích của mình.
Xin cảm ơn và chúc bạn đọc truyện vui vẻ.
356 ch
HOT
5.0
Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài HướcFull

Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước


Bắt đầu: 16/5/2025
Kết thúc: 19/9/2025
-
Một buổi sáng sau khi tỉnh dậy, Diệp Linh Lang phát hiện mình đã xuyên vào một bộ truyên tu tiên. Nàng xuyên thành vai nữ phụ độc ác, tư chất cực kì kém cỏi lại còn hay chèn ép nữ chính.
Nữ phụ độc ác đã dùng trăm phương nghìn kế bắt nữ chính đưa mình vào một trong những tông môn đệ nhất tu tiên giới. Kể từ sau đó, nàng đi khắp nơi gây sự với nữ chính, cuối cùng nhận về kết cục bi thảm.
Vì thế, để giữ mạng mình và được sống yên ổn, Diệp Linh Lang quyết định tránh nữ chính càng xa càng tốt, tốt nhất là chạy hẳn đến tông môn xếp bét bảng. Kịch bản nữ phụ độc ác này nàng từ chối!
Tại sao phải làm bia đỡ đạn, đá kê chân cho nữ chính, nàng muốn một mình một trời, độc tôn xinh đẹp không được sao?
Nàng vốn tưởng rằng mình đã vào tông môn kém cỏi nhất lại là tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất, từ nay có thể sống cuộc đời vô ưu, ăn no nằm ườn như cá mặn, ai ngờ tông môn của nàng lại toàn phản diện, tất cả đồng môn đều là vai ác tương lai, lúc nào cũng có thể hắc hóa để làm bàn đạp cho nữ chính.
Chẳng lẽ trời đã định là tông môn của nàng phải cùng nhau đi chầu Diêm Vương hết sao?
Không, không có cái gì là trời định. Đã có nàng ở đây.
Đại sư huynh vì báo thù diệt tộc mà hắc hóa giết xuyên tu chân giới, bị đám danh môn chính phái vây lại đánh hội đồng, cuối cùng chết dưới một kiếm của nữ chính?
Tiểu sư muội: Sư huynh, muội biết nàng ta tu luyện công pháp gì, phương pháp tu luyện ra sao, cần những pháp bảo nào, nhanh, chúng ta đi cướp về tu luyện!
Không thể thua nàng được!
Nhị sư huynh mang trong mình một nửa huyết thống Yêu tộc, cả đời sống ẩn dật trốn tránh, một hôm bị thiên hạ phát hiện, dù không hắc hóa cũng bị bọn họ đòi đi tru diệt? 
Tiểu sư muội: Huynh tại sao phải ẩn dật? Huynh đã có lưỡng tộc huyết mạch thì vùng lên chinh phục cả hai tộc luôn đi, từ nay huynh sẽ là bá chủ!
Đi, muội biết cách khởi động truyền tống trận tới Yêu tộc.
Tam sư huynh tu luyện tẩu hỏa nhập ma, Kim Đan vỡ nát, toàn bộ kinh mạch đều đứt đoạn, sau đó bị đeo cho cái danh đại ma đầu tội ác tài trời, người người căm hận phải liên thủ tiêu diệt?
Tiểu sư muội: Muội biết nơi có thể luyện lại Kim Đan, tái tạo kinh mạch, huynh đừng lo, trận đoàn chiến này chúng ta có thể thắng!
Tứ sư huynh phải lòng nữ chính, yêu sâu sắc nhưng không có được nên hắc hóa sau đó bị nam chính giết?
Tiểu sư muội: Sư huynh à, huynh đừng hắc hóa làm gì. Lốp dự phòng số 1 đã hi sinh để nữ chính có được pháp bảo, lốp dự phòng số 2 thì cho nữ chính kí khế ước, huynh là cái lốp thứ n thì sao không cho luôn cái mạng đi?
Cả tông môn: Vị tiểu sư muội bé nhỏ của bọn họ, nhìn thì xinh đẹp yếu đuối nhưng tính tình lại không ai đỡ được, rốt cuộc nàng tới đây để tu tiên hay là để gây chuyện?
 
1.9k ch
HOT
4.8
Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Chỉ Muốn Ăn No Chờ ChếtFull

Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Chỉ Muốn Ăn No Chờ Chết

Lê Tiếu Tiếu trong lúc truy sát một con sói chiến tinh tế, chẳng hiểu trời xuôi đất khiến thế nào lại xuyên không về vương triều Đại Võ của hơn ba vạn năm trước, trở thành một lưu dân chạy nạn sau trận lũ lụt lớn.
Nàng không hộ khẩu, không lộ dẫn, cái gì cũng không có, nhờ vào một thân sức mạnh bẩm sinh mà lọt vào mắt xanh của gia đình vị Huyện lệnh vừa đến huyện Tiết Dương nhậm chức, trở thành một nha hoàn nhóm lửa dưới bếp.
Quản sự nhà bếp là Mao ma ma thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng tìm được một người biết làm việc.
Chỉ tiếc là nha hoàn này cái gì cũng tốt, mỗi tội ăn hơi nhiều.
Lê Tiếu Tiếu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Ăn nhiều là vì ta làm việc nhanh, một người có thể gánh vác bằng ba người!”
Nhìn nàng một thân một mình vác chiếc vại lớn nặng hơn trăm cân, chỉ trong một canh giờ đã làm xong lượng công việc một ngày của người khác, Mao ma ma liền câm nín.
Lê Tiếu Tiếu rất hài lòng, nơi này bao ăn bao ở lại còn cho ăn no, bất ngờ hơn là còn có tiền tháng để nhận, tràn trề hi vọng thực hiện được mục tiêu lý tưởng cao cả của đời mình là ăn bám chờ chết.
Kết quả, có phải nàng đã mừng hơi sớm rồi không? Mới đến chưa được hai ngày, Huyện lệnh đã bệnh đến mức thập tử nhất sinh, nhi tử duy nhất là Mạnh Quan Kỳ chỉ mới có công danh Tú tài, nếu Huyện lệnh thật sự bệnh chết, vị Tú tài lang mới mười bốn tuổi này liệu có đem bán nàng đi đầu tiên không?
Hết cách, nàng đành phải hóa thân thành người chăm sóc, âm thầm cứu mạng Mạnh huyện lệnh để tiếp tục chuỗi ngày thái bình mà nàng hằng mong muốn.
Nào ngờ một nha môn huyện lỵ bình phàm vô kỳ thế này, cớ sao lại có lắm chuyện rắc rối vớ vẩn đến vậy?
Mạnh huyện lệnh đắc tội với cấp trên, Mạnh Quan Kỳ chọc giận thê chất (cháu vợ) của cấp trên, nha hoàn của tiểu thư thì cuỗm sạch tài vật bỏ trốn cùng gã đánh xe, phu nhân Lưu thị lén lút cầm cố đồ đạc lại bị vạch trần ngay tại trận...
Lê Tiếu Tiếu chạy ngược chạy xuôi, cũng bị ép phải cuốn vào mớ bòng bong này. Ngày tháng tốt đẹp ăn bám chờ chết đã hứa đâu rồi? Sao nàng lại bận rộn đến mức này?
Còn nữa, vị đại thiếu gia có làn da trắng hơn tuyết này rốt cuộc mang cái thể chất rước lấy gió tanh mưa máu gì vậy? Trước đó thì bị người ta hạ dược, về sau lại cuốn vào vụ án mạng ám sát Thái tử, đằng sau âm mưu lại giấu giếm âm mưu...
Lê Tiếu Tiếu đành phải cuốn theo dòng chảy, cuốn tới cuốn lui thế nào lại, khụ, yêu đương cùng đại thiếu gia mất rồi.
Người đời đều bảo không xứng đôi?
Lê Tiếu Tiếu hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói cái gì mà thân phận khác biệt hay màu da chênh lệch, chúng ta chính là xứng đôi vừa lứa nhất.”
Bởi vì ta có công tòng long.
*
Mạnh Quan Kỳ từ nhỏ đã quen sống khiêm nhường, hắn không tranh không giành, ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả làm bài tập cũng chuẩn bị thành hai bản, bản viết tốt đưa cho phụ thân xem, bản viết tàm tạm thì nộp cho tiên sinh chấm.
Đã thu mình đến nhường ấy mà vẫn bị đuổi khỏi kinh thành, phải theo phụ thân đến huyện Tiết Dương nhậm chức.
Hắn đâu ngờ rằng cái huyện lỵ xa xôi hẻo lánh này cũng nguy cơ trùng trùng, hắn bị hạ dược, bị tính kế, bị ám sát, lần nào cũng là nha hoàn bên cạnh này dũng cảm đứng ra, cứu hắn khỏi chốn nước sôi lửa bỏng.
Hắn chưa từng tiếp xúc qua với nữ tử khác, chỉ biết rằng không phải ai cũng có thể giống như Lê Tiếu Tiếu, dẫu rơi vào nghịch cảnh vẫn hiên ngang bất khuất, sống tiêu sái tự tại, thần thái ngập tràn ánh sáng rực rỡ.
Người đời chê nàng không xứng với hắn, nhưng trong mắt và trong tim hắn, nàng lại tự tin và xinh đẹp hơn cả cửu thiên thần nữ, chính nàng đã cứu rỗi cuộc đời hắn.
Hắn biết nàng không thích cuộc sống gò bó như chốn lồng giam, luôn khao khát có một ngày được tự do bay lượn, vậy nên hắn lập chí làm một vị Khâm sai, mang nàng đi khắp muôn sông nghìn núi.
1.1k ch
HOT
4.9
Nhà ăn Nhỏ ở quân doanh (Mỹ Thực)Full

Nhà ăn Nhỏ ở quân doanh (Mỹ Thực)

Thân là nữ huấn luận viên ở tận thế, Giang Đình xuyên sách rồi! Cô xuyên thành nữ phụ ác độc, nữ cải nam trang, thay anh kế tòng quân.
Với tư cách là vật để so sánh với nữ chính, nguyên thân làm gì cũng không giỏi, hằng ngày bị mắng bị đói, cuối cùng vì hãm hại nữ chính thất bại, gieo gió gặt bão chết trên chiến trường.
Sau khi Giang Đình xuyên sách, việc nguyên thân thay anh kế tòng quân đã không thay đổi được nữa, nhưng Giang Đình lựa chọn lười biếng.
Bảo cô vào sinh ra tử vì một vương triều phong kiến á? Ai rảnh? Kiến công lập nghiệp cái gì, làm rạng rỡ tổ tông cái gì, phong quan phong tước cái gì, cô chả có hứng thú gì hết.
Trong lúc giả nam, cô không làm nổi việc nặng, suốt ngày lười biếng giở trò kêu khổ không ngừng, cuối cùng “vô tình” bị đá ra khỏi đội ngũ, trở thành một tên lính bếp không bao giờ có cơ hội thể hiện.
Giang Đình: Lính bếp siêu tốt luôn!
Vừa có thể giữ được mạng nhỏ, vừa có thể ăn no bụng, lại còn có thể mở “cửa sau” kiếm tiền, tha hồ ăn ngon uống sướиɠ.
*
Các tướng sĩ phát hiện có một vị lính bếp tài nghệ cao siêu mới tới nhà ăn. Thức ăn ngày thường ngang với đồ ăn cho heo bây giờ đã hóa thành món ngon trên đời.
Nào là cơm rang, lẩu cay, bánh nướng, thịt quay, củ cải muối, mỗi bữa một món, không bao giờ trùng khớp. Chỉ cần một ngày không ăn, bọn họ sẽ cảm thấy bồn chồn không yên.
Giang Đình cười tủm tỉm nói: “Có muốn ăn lẩu nướng, thịt kho Đông Pha, gà rán, gà nướng, gà xiên que không? Có muốn hàng ngày ăn cơm, bữa bữa ăn mì không?”
Vậy thì cùng đến trang trại trồng rau, nuôi gà chăn heo đi!
*
Hạ Vân Sâm xuất thân thế gia, tuổi còn trẻ đã giữ chức vị cao, là thống lĩnh Hạ gia quân đóng giữ biên quan. Y mặt đẹp tính ác, lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn khiến địch nhân vừa nghe tên đã sợ mất mật.
Nhưng đồng thời y cũng là người trọng đãi hiền tài, quan tâm thuộc hạ. Trong lúc dưỡng thương, y giấu giếm thân phận cùng ăn uống, sinh hoạt chung với các tướng sĩ.
Ngày hôm đó, có một “tên nhóc” trông rất “được” đi tới trước mặt y, tên này móc ra một bảng thực đơn: “Hì hì, anh đẹp trai, muốn ăn gì nào?”
“Thịt kho Đông Pha hả? Không được, võ tướng mới được ăn.”
“Sườn xào chua ngọt sao? Không được, vẫn chỉ có võ tướng mới được ăn.”
“Ây, tên lính quèn anh cũng ngang ngược phết nhỉ? Anh trừng tôi làm cái gì? Dù anh có đẹp trai thì cũng vô dụng thôi, tôi là người rất có nguyên tắc đấy nhá.”
Hạ Vân Sâm: “…”
Mấy tháng sau, Hạ Vân Sâm - người sớm đã bại lộ thân phận Chỉ huy sứ, bắt chước giọng điệu của cô nói: “Không được, em phải thành thân với tôi mới có thể ăn.”
Giang Đình: Ô cê, am phai.
647 ch
HOT
5.0
Văn Võ Bá Quan : Nghe Tiếng Lòng Ta Hóng Chuyện Thiên HạFull

Văn Võ Bá Quan : Nghe Tiếng Lòng Ta Hóng Chuyện Thiên Hạ


( Sảng Văn + Cổ Đại + Đoàn Sủng + Nghe Tiếng Lòng + Hài Hước + Ăn Dưa + Xuyên Không )


Sở Khanh Khanh – nàng công chúa vốn được vạn người sủng ái nhờ thiên phú đọc tâm và niềm đam mê "hóng hớt" thiên hạ – bất ngờ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết .

Trớ trêu thay, nàng lại tái sinh thành một hài nhi yếu ớt, vừa cất tiếng khóc chào đời đã bị mụ vú già độc ác ra tay bóp cổ

Dù vị bạo chúa đương triều đã kịp thời xuất hiện để trục xuất mụ ác nô, nhưng bánh xe vận mệnh vẫn tàn nhẫn định sẵn: chỉ bốn năm nữa, vương quốc này sẽ sụp đổ, và nàng sẽ trở thành công chúa vong quốc .

Thế nhưng, đứng trước bản án tử của tương lai, Sở Khanh Khanh lại dửng dưng tự nhủ: "Bốn năm cơ à? Thôi thì cứ vui vẻ buôn chuyện trước đã!"

Ngay lúc bạo chúa đang lôi đình thịnh nộ vì mụ vú già dám vu oan cho Thục Phi – vị thanh mai trúc mã mà hắn hết lòng bảo vệ, tiếng lòng của tiểu công chúa đột ngột vang lên:
Ồ? Hóa ra kẻ sai người mưu sát ta lại chính là Thục Phi sao?

Thục Phi này gan to bằng trời, thích chơi với lửa, mà mục tiêu hành động lại chẳng phải là tên bạo chúa kia sao?
Mọi động tác của bạo chúa khựng lại giữa chừng
Hắn tức giận bế thốc Sở Khanh Khanh lên để chất vấn

Kể từ khoảnh khắc nàng ra đời , chốn cung đình tưởng như tẻ nhạt bỗng chốc biến thành một "sân khấu drama" thịnh soạn và ly kỳ chưa từng thấy.

Nàng đi đến đâu, tiếng lòng bóc trần sự thật vang lên đến đó, khiến bầu trời của các bậc quyền quý liên tục sụp đổ:

Nỗi lòng của người đi trước: [Người anh trai trung thành của ông ngoại tôi đã thầm thương trộm nhớ bà ngoại suốt ba mươi năm qua?!] –

Thế giới quan của ông ngoại lập tức vỡ vụn

Thú vui vụng trộm của quan gia: Vị Thượng Thư đang vụng trộm với một thiếu nữ, mà nhân tình lại chính là bạn học của con trai út?
Tổng số tuổi của hai người cộng lại còn chẳng
bằng kích cỡ đôi giày của ông ta?
Bầu trời của Thượng thư sụp đổ .
Bí mật đen tối chốn hậu cung: Phải chăng Ninh Phi đang âm thầm dùng bùa ngải để nguyền rủa bạo chúa và đại công chúa?!
Cha của Ninh Phi nghe xong mà hồn xiêu phách lạc

Sở thích quái dị của thiên kim: Đại công chúa được bạo chúa sủng ái nhất lại có đam mê sưu tầm tất cũ, thậm chí còn đi trộm của khắp lượt quan viên trong triều?
Toàn thể văn võ bá quan chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ

Cú sốc hoàng tộc: Kinh hoàng hơn, đại công chúa cao quý ấy lại là kết tinh tội lỗi giữa Hoàng hậu và một tên thái giám?
Trên đầu Hoàng đế như mọc thêm một thảo nguyên xanh thẳm

Kể từ ngày tiểu công chúa xuất hiện, mỗi buổi thiết triều buổi sớm không còn là nơi bàn việc nước nghiêm trang, mà đã trở thành sàn diễn náo nhiệt, nơi các đại thần vừa run rẩy sợ hãi, vừa không thể kìm lòng trước những "tấn tuồng" đặc sắc của thiên hạ
793 ch
HOT
4.5
Sau Khi Trọng Sinh Ta Gả Cho Người Cha Hầu Gia Của Chồng TrướcFull

Sau Khi Trọng Sinh Ta Gả Cho Người Cha Hầu Gia Của Chồng Trước

Nhóm dịch: Tiểu Mộc
Văn án:
[Báo thù ngược cặn bã + song khiết + không Thánh Mẫu + sảng văn + ngọt rụng răng + độc sủng]
Khương Thanh Dao trọng sinh. Kiếp trước gả cho thế tử, lại là một trận âm mưu. Phòng không gối chiếc, móc sạch đồ cưới, thay tra nam tiện nữ nuôi con của ngoại thất, ngay cả nhà ngoại tổ cũng bị chém đầu cả nhà.
Khương Thanh Dao chết không nhắm mắt. Khi mở mắt ra lần nữa, sống lại vào ngày nghị thân, biểu muội muốn cướp thế tử? Lấy đi! Nàng không chút do dự chọn người cha quyền khuynh triều dã của thế tử —— An Quốc Hầu. Người nhà cực phẩm, chết thì chết, xét nhà lưu vong! Tra nam tiện nữ bị trói lại, hối hận đứt ruột! Nhà ngoại tổ được nàng tự tay nâng đỡ thành Hoàng thương, phú quý đầy trời!
Chỉ là, thế tử cũng trọng sinh. Khương Thanh Dao thế mà muốn làm mẹ của hắn?
 
Thế tử phẫn nộ: "Ngoại trừ ta, ai sẽ cưới loại tai tinh như ngươi?"
"Coi như lạc mềm buộc chặt ngươi cũng từng làm rồi!"
Nàng lại không nghe lời, liền không cho nàng làm thế tử phu nhân, để nàng làm thiếp.
Về sau, thế tử hoàn toàn luống cuống.
Mất đi Khương Thanh Dao, hắn ta cái gì cũng không làm được, biến thành phế vật.
 
Mà Khương Thanh Dao rời xa hắn ta, lại một ngày so một ngày phong quang, hắn ta ngay cả tư cách xách giày cho nàng cũng không có.
*
Nghe nói An Quốc Hầu tuyệt tự, không gần nữ sắc, còn ngoài ý muốn bỏ mình.
Bài vị cũng tốt hơn tra nam.
 
Khương Thanh Dao: Chọn hắn! Ai ngờ vị gia này khởi tử hoàn sinh.
 
Đêm nào đó, An Quốc Hầu nắm lấy vòng eo mềm mại của Khương Thanh Dao đè người lên giường, lấn người hôn nàng, ngang ngược hung mãnh.
 
"Dao Dao, hôn ta."
Khương Thanh Dao: Không gần nữ sắc? Ai tung tin đồn nhảm?
Cho đến khi bụng nàng to lên, tất cả mọi người giật mình nhận ra bọn họ đều bị lừa. Tuyệt tự? Ha ha.
525 ch
HOT
5.0
Xuyên thành nữ phụ có thể chất dễ mang thaiFull

Xuyên thành nữ phụ có thể chất dễ mang thai

Đường Trừng là nhân vật phụ trong một quyến sách sảng văn, trọng sinh. 
Giai đoạn trước, vì muốn gả cho người trong long là tứ hoàng tử, đã lên kế hoạch bỏ thuốc tứ hoàng tử. Cuối cùng trời xui đất khiến lại mang thai con của thế tử phủ Trấn Quốc công. 
Bỗng nhiên trở thành vị hôn thê của thế tử Trấn Quốc Công. Một tháng sau, nữ phụ Đường Trừng được chuẩn đoán mang thai. 
Trong sách, éo le chính là nữ phụ Đường Trừng chưa từ bỏ ý định gả cho Tứ hoàng tử, phá bỏ cháu đích tôn trong mộng của Trấn Quốc Công.
Cuối cùng kết cục thê thảm kết thúc. 
Từ thế giới Tinh Tế mấy ngàn năm sau Đường Trừng xuyên đến hoàn toàn không biết trước cốt truyện trong sách.
Không do dự Đem đổ hết chén thuốc phá thai đen sì. Sau đó vui vui vẻ vẻ chuẩn bị hành trình mang thai và chào đón em bé vào đời. Ôn Hòa An là thế tử phủ Trấn Quốc công, đẹp trai như Phan An, giữ mình trong sạch là vị hôn phu trong mộng của rất nhiều tiểu thư trong kinh thành. 
Khuyết điểm duy nhất là do trúng độc từ trong bụng mẹ nên khó có con. May mắn là trong sách hắn gặp phải Đường Trừng – người có thể chất dễ thụ thai, Một lần là trúng giải thưởng to đùng. 
Càng May mắn là nữ phụ Đường Trừng trong sách đã được thay thế bởi Đường Trừng ở thế giới Tinh Tế. Cuối cùng, người khó có con thế tử phủ Trấn Quốc Công con cháu đầy nhà, thành nhân vật được đại đa số người vô cùng hâm mộ.
333 ch
HOT
4.5
Quý phi mỗi ngày chỉ muốn làm cá muốiFull

Quý phi mỗi ngày chỉ muốn làm cá muối

Tiêu Hề Hề xuyên về thời cổ đại, trở thành một trong những cô vợ bé của Thái tử.
Vốn nên bắt đầu một màn cung đấu, nhưng nàng chỉ muốn làm con cá muối.
Tranh sủng? Không đời nào!
Cá muối mới là đạo sinh tồn, ăn no chờ chết mới là chân lý cuộc sống!
Trớ trêu thay, Thái tử lại thích điểm này của nàng.
1.2k ch
HOT
4.9
Sau Khi Bị Hưu Ta Gả Cho Quyền Thần Phúc HắcFull

Sau Khi Bị Hưu Ta Gả Cho Quyền Thần Phúc Hắc

Vệ gia và Chúc gia xưa nay có quan hệ thân thiết, vì thế sớm định ra hôn ước cho trưởng nữ Chúc gia và nhi tử Vệ gia. Khi gia thế Vệ gia suy tàn, trưởng nữ Chúc gia liền vội vàng tìm nhà quyền quý khác để gả sang. Thế rồi để giữ thể diện cho cả hai gia tộc, người vốn không được sủng ái trong nhà là Chúc Ngâm Loan buộc phải gả vào Vệ gia thay cho trưởng nữ.
Năm thứ tư kể từ khi Chúc Ngâm Loan gả thay, Vệ gia ngày càng hưng thịnh, tiền đồ xán lạn, trong khi đó, mối hôn sự trèo cao vào chốn quyền quý của trưởng nữ lại không được như ý.
Vào tháng ba, mẫu thân và phụ thân dẫn theo trưởng nữ đã hòa ly từ lâu đến Vệ gia, sau đó họ gọi Chúc Ngâm Loan đến và nói: "Mối hôn sự này vốn dĩ là do đại tỷ của con nhường lại cho con, nay con đã chiếm giữ bốn năm, cũng nên trả lại cho nàng ấy rồi."
Mẫu thân của phu quân vốn dĩ chẳng ưa Chúc Ngâm Loan, sau khi nhận được lợi lộc cũng dùng giọng điệu như ban ơn mà nói: "Ngươi vào cửa Vệ gia chúng ta nhiều năm nhưng chưa có thai, tỷ tỷ ngươi bằng lòng giúp ngươi sinh con nối dõi chính là phúc phận của ngươi."
Muội muội của phu quân vốn cũng đã thân thiết với Đại tỷ từ trước, nay đương nhiên sẽ đứng về phía Đại tỷ.
Nàng vốn tưởng rằng phu quân, người đầu ấp tay gối cùng nàng bao năm qua có thể giúp nàng giải quyết việc này. Nhưng kể từ khi Đại tỷ vào cửa, ánh mắt của Vệ Như Trác dường như luôn vô tình hoặc cố ý dừng lại trên người nàng ta.
Chúc Ngâm Loan gọi vài tiếng nhưng không thấy Vệ Như Trác đáp lời, nàng phải kéo tay áo của hắn ta thì hắn ta mới hoàn hồn. Vậy mà hắn ta lại gọi khuê danh của Đại tỷ: "Trầm Đàn nói nàng ấy không tranh giành vị trí chính thê, chỉ muốn làm bình thê thôi, nàng xem..."
Chúc Ngâm Loan sững sờ, nhất thời câm lặng. Cuộc hôn nhân này vốn nhờ nàng lấp vào mới được vẹn toàn, tại sao giờ đây mọi chuyện lại đổ lên đầu nàng như thể nàng là kẻ gây khó dễ?
Những năm tháng nàng dốc lòng vun vén cho Vệ gia, rốt cuộc tính là gì đây?
Cho đến giờ phút này, Chúc Ngâm Loan mới chợt tỉnh ngộ, bất kể là tình thân hay tình ái, dù nàng có hạ mình thấp hèn như cát bụi thì cũng chẳng bao giờ nhận được tình yêu thương hay trân trọng.
Ngàn vạn lời nói đều hóa thành nỗi bi thương hư không. Rất lâu sau nàng mới hạ mắt, khẽ nói: "Nếu đã vậy thì hòa ly đi."
Trong mắt Vệ Như Trác, tuy Chúc Ngâm Loan hiền lành dịu dàng nhưng quá nhút nhát, tuổi lại nhỏ, người không có một chút sức sống nào, lại càng không hiểu bất kỳ điều gì về tình ái hoan lạc.
Dù nàng an phận hiền lương, đẹp đến thoát tục nhưng trong mắt hắn ta, nàng vẫn luôn mang vẻ cứng nhắc như gỗ đá.
Bởi vậy khi nàng đề nghị hòa ly, tuy Vệ Như Trác ngạc nhiên nhưng cũng không để tâm, chỉ coi đó là lời nói trong lúc giận dỗi. Nữ tử sau khi hòa ly khó mà tái giá, nhà mẹ đẻ không thích cũng không chấp nhận, không bao lâu sau nàng ắt sẽ khóc lóc quay về cầu xin hắn mà thôi.
Hắn ta không ngờ rằng lần chờ đợi này lại chờ được tin tức nàng tái giá gả cho người khác.
Sắc mặt hắn ta xanh mét, gương mặt vặn vẹo nhìn chằm chằm vào tên của nam nhân trên tấm thiệp hỷ chói mắt kia.
Đó là vị cận thần của Thiên tử, người đứng đầu trong hàng thế gia quyền quý, một nhân vật mà bất cứ ai cũng chẳng dám đắc tội.
Thẩm Cảnh Trạm vừa sinh ra đã là Thế tử Hầu phủ, lúc còn trẻ hắn đỗ đạt cao rồi được Thiên tử trọng dụng. Hắn không chỉ có tài hoa xuất chúng mà còn sở hữu dung mạo tuấn tú như ngọc. Là người con cưng của trời, vạn vật trên thế gian đối với hắn đều dễ dàng có được dễ như trở bàn tay.
Nỗi thất vọng duy nhất trong đời hắn chính là cô nương mà hắn hết mực yêu thương đã sớm gả cho người khác.
Nhưng gả rồi thì đã sao?
Trưởng nữ Chúc gia ham giàu phụ nghèo, nhi tử Vệ gia tham lam vô độ...
Sau bao năm nhẫn nhịn ẩn mình, Thẩm Cảnh Trạm khẽ lắc nhẹ chén rượu trong tay, vẻ mặt đầy thâm trầm. Ngón tay thon dài của hắn vuốt ve bức chân dung thiếu nữ đã cất giữ nhiều năm. Hắn khẽ cúi đầu, để hàng mi che khuất đi sự âm u sâu thẳm trong đáy mắt.
Sau khi thành thân, Chúc Ngâm Loan tình cờ phát hiện ra lang quân như ý mà nàng tái giá hoàn toàn không phải là người ôn nhuận như ngọc, thanh nhã vô hại như vẻ bề ngoài.
Việc Vệ gia thăng tiến là do hắn làm, Đại tỷ hòa ly cũng có liên quan đến hắn, ngay cả mỗi lần nàng và hắn gặp gỡ đều không phải là ngẫu nhiên.
Tấm lưới dày đặc bủa vây khắp chốn này cộng với tất cả những âm mưu tính toán kĩ lưỡng kia, hóa ra chỉ vì một mục đích duy nhất là cướp đoạt nàng.
Tại sao người đến sau lại chiếm ưu thế?
Bởi vì hắn vừa tranh giành vừa cướp đoạt, lại còn giỏi ngụy trang.
658 ch
1.2k
5.0
Xuyên Thành Nha Đầu Nhóm Lửa Nhà Huyện LệnhFull

Xuyên Thành Nha Đầu Nhóm Lửa Nhà Huyện Lệnh

Đang trong cuộc đi săn một con Chiến Lang Tinh Tế, Lê Tiếu Tiếu bất ngờ gặp sự cố rồi xuyên không về ba vạn năm trước - thời Đại Võ Triều sau trận đại lũ lụt. Rơi vào cảnh lưu dân, không hộ khẩu, không giấy thông hành, nàng đành dựa vào sức lực vô song của mình để tìm đường sống. Đúng lúc ấy, gia đình tân Huyện lệnh Tiết Dương vừa nhậm chức cần tuyển người, nàng liền được nhận vào làm nha đầu nhóm lửa ở nhà bếp.
Mụ quản sự trong bếp thở phào nhẹ nhõm: Sau bao ngày, cuối cùng cũng tìm được đứa siêng năng. Chỉ tiếc, con bé này cái gì cũng tốt, mỗi tội… ăn khỏe quá mức quy định!
Lê Tiếu Tiếu lại tự tin đáp: "Ăn nhiều là vì làm nhanh, một mình ta gánh vác bằng ba người đấy nhé!"
Nhìn nàng nhẹ nhàng bê cái lu nước nặng hơn trăm cân, làm xông việc của cả ngày chỉ trong một canh giờ, mụ quản sự lập tức im bặt.
Lê Tiếu Tiếu vô cùng hài lòng. Ở đây bao ăn bao ở, lại còn có tiền tiêu vặt, giấc mơ "ăn no nằm chờ chết" tưởng như đã nằm trong tầm tay.
Thế nhưng, đời không như là mơ! Vừa vào làm được hai ngày, Huyện lệnh đã bệnh suýt chết. Cậu con trai duy nhất là Mạnh Quan Kỳ thì mới mười bốn tuổi, vừa đỗ Tú tài. Nếu Huyện lệnh qua đời, liệu vị Tú tài nhỏ tuổi này có bán tống bán tháo nàng đi không?
Vì cuộc sống an yên sau này, nàng đành phải hóa thân thành "vú em bảo mẫu", âm thầm cứu sống Mạnh Huyện lệnh.
Lê Tiếu Tiếu chạy đôn chạy đáo xử lý hậu quả, rốt cuộc cũng bị cuốn vào vòng xoáy. Ủa rồi ngày lành "ăn no nằm chờ chết" đâu rồi? Sao tự dưng lại bận rộn thế này?!
Chưa hết, vị đại thiếu gia da trắng như tuyết kia rốt cuộc là cái thể chất hút phiền phức gì vậy? Lúc thì bị hạ dược, khi thì vướng vào án ám sát Thái tử, đằng sau một âm mưu lại là hàng tá âm mưu khác...
Lê Tiếu Tiếu đành gánh team đến cùng. Cuốn qua cuốn lại... khụ, cuốn luôn vào lòng đại thiếu gia!
Thế nhân đều bảo: "Đầy tớ mà đòi trèo cao, không xứng!" Lê Tiếu Tiếu hừ lạnh: "Đừng nói chuyện thân phận hay địa vị ở đây. Chúng ta là trời sinh một đôi!"

Mạnh Quan Kỳ từ nhỏ đã quen sống khiêm nhường. Hắn không tranh không đoạt, ngoan ngoãn nghe lời, đến cả bài tập cũng luôn viết thành hai bản: một bản xuất sắc nộp cho phụ thân, một bản bình thường nộp cho tiên sinh.
Sống low-key đến thế mà vẫn bị đuổi khỏi kinh thành, theo cha đến huyện Tiết Dương xa xôi nhậm chức.
Nào ngờ nơi huyện nhỏ hẻo lánh này lại trùng trùng nguy cơ. Hắn bị hạ dược, bị tính kế, bị cuốn vào ám sát... nhưng lần nào cũng là cô nha hoàn bên cạnh đứng ra bảo vệ, cứu hắn thoát khỏi hiểm cảnh.
Hắn chưa từng tiếp xúc với người phụ nữ nào như Lê Tiếu Tiếu. Trong nghịch cảnh, nàng vẫn như cây trúc kiên cường, sống phóng khoáng, tự do và rực rỡ.
Thế gian chê nàng không xứng với hắn, nhưng trong mắt trong lòng hắn, nàng còn tự tin và mỹ lệ hơn cả thần nữ cửu thiên. Nàng chính là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời hắn.
Biết nàng không thích gông cuồng lồng giam, luôn khao khát bầu trời tự do, hắn liền lập chí trở thành một vị Khâm sai - để có thể nắm tay nàng, đi khắp muôn sông nghìn núi.
227 ch
3.4k
5.0
Ta Thật Sự Không Mở Hắc ĐiếmFull

Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm

Người trong giang hồ một lời không hợp liền động thủ, những lúc như vậy thường liên lụy đến bá tánh vô tội tay không tấc sắt, có người thất thoát tiền của, có người tệ hơn còn mất luôn cả mạng.
Lục Kiến Vi chỉ bất bình càm ràm vài câu đã bị hệ thống cho xuyên đến cổ đại, buộc nàng phải dựa theo quy tắc hệ thống kinh doanh một khách điếm.
Quy củ hàng đầu trong khách điếm chính là ——
“Cấm ẩu đả trong khách điếm.”
Kẻ vi phạm một là mất tiền, hai là phải bán mạng cho khách điếm.
Người ta đồn rằng trên giang hồ đột nhiên xuất hiện một khách điếm thần bí, nghe đâu là hắc điếm, nghề chính của bọn họ là chuyên gϊếŧ người cướp của.
Cho dù là ai, chỉ cần tiến vào khách điếm thì không sạch túi cũng phải mất mạng.
Giang hồ vạn sự thông lá gan lớn, vì muốn lấy được tin tức hàng đầu mà một mình lẻn vào khách điếm, mang ý đồ tìm kiếm tung tích những người mất tích, kết quả lại kinh hãi phát hiện ——
Người đang cần mẫn chẻ củi kia không phải là giang hồ đệ nhất đao khách sao?!
Người đang dùng khinh công bưng món kia không phải là giang hồ đệ nhất thần trộm sao?!
Người đang múa dao phay kia không phải là giang hồ đệ nhất mỹ nhân sao?!
Người đang khom lưng cuốc đất kia không phải là đệ tử thủ tịch của Võ Lâm Minh sao?!
Người…
Vạn sự thông còn chưa kịp bỏ chạy đã thấy nữ chưởng quầy xinh đẹp đứng trước mặt cười tủm tỉm.
“Trong tiệm còn thiếu một nhân viên thu chi, chọn ngươi vậy.”
Vạn sự thông: Ta chỉ là một tên bán tin tức, ta không biết tính sổ a a a a!
878 ch
HOT
4.9
Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời ĐườngFull

Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Kiếp trước, Lạc Dao vất vả lắm mới mở được một phòng khám cho người khiếm thị để tự nuôi sống bản thân, Thế nhưng một trận hỏa hoạn đã cướp đi sinh mạng của nàng. Vừa mở mắt ra, nàng bỗng thấy mình xuyên không về triều Đường, Lại còn nghe thấy một giọng nói lạnh lùng ra lệnh đào hố chôn mình.
Lạc Dao: "...Xẻng... Xẻng hạ lưu nhân!!!" Nàng dốc hết sức bình sinh vươn tay ra, túm chặt lấy vạt áo người nọ. Hoảng hốt ngước mắt lên, nàng không kịp phòng bị mà đâm sầm vào một đôi mắt trong trẻo như tuyết trên núi.
Nguyên thân vốn là con gái của một tội thần đang trên đường đi đày, vì không muốn chịu nhục nên đã uống thuốc tự vẫn. Mà người trước mặt này, chính là Nhạc Trĩ Uyên – Đô úy của phủ Đô hộ Cam Châu. Hôm ấy, hắn vừa bị cấp trên vô cớ điều rời khỏi tiền tuyến, phái đi làm cái việc vặt vãnh là áp giải đám quan viên phạm tội.
Nhạc Trĩ Uyên đang lúc bực dọc trong lòng, ai dè lại gặp phải chuyện quái đản này... Hắn cúi đầu nhìn nữ tử xõa tóc rũ rượi, máu chảy đầy mặt, dáng vẻ kinh dị dưới đất. Hai người bốn mắt nhìn nhau, lặng im không nói được lời nào. Trong lòng hắn kinh hãi: ...Xác chết vùng dậy à?
Chỉ thấy "nữ quỷ" đang túm chặt lấy mình, vì lóng ngóng mà chạm trúng cái chân bị thương của hắn, buột miệng bảo: "Khớp cổ chân của ngươi bị trật rồi."
Nhạc Trĩ Uyên: ? Khớp gì? Chân gì cơ?
"Ta... ta nắn xương miễn phí cho, có lấy không?"
Nhạc Trĩ Uyên: ??
Nữ quỷ thời nay... còn biết cả nắn xương cơ à???
#Hành trình từ nữ tù lưu đày trở thành bậc thầy y học quốc gia#
Cẩm nang đọc truyện:
Phong tục tham khảo triều Đường, thiết lập riêng rất nhiều, xin đừng đối chiếu quá khứ thực tế.
Tác giả không chuyên về Đông y, nếu có sai sót mong bạn đọc thông cảm.
Nam chính là tướng quân lai người Hồ x Nữ chính là tiểu thư nhà Thái y thất thế. Truyện tập trung vào sự nghiệp hành y + tuyến tình cảm nhẹ nhàng, bền bỉ.
Văn phong chậm rãi, tỉ mỉ, không phải kiểu truyện "vả mặt" hay nữ chính bá đạo làm giàu thần tốc. Truyện chủ yếu kể về đời thường khám chữa bệnh, các nhân vật phụ cũng có đất diễn riêng.
Nếu cảm thấy truyện không phù hợp, xin hãy lặng lẽ rời đi, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
Tóm tắt một câu: Chuyện hành y của tôi ở triều Đường.
Ý nghĩa: Sống khỏe mạnh, sống vui tươi.
804 ch
8.4k
5.0
Tiểu Sư Muội Nói Thần Kinh Cũng Là ThầnFull

Tiểu Sư Muội Nói Thần Kinh Cũng Là Thần

Truyện còn đang up nhưng mình ấn lộn hoàn, mọi người chờ mình nhờ admin hỗ trợ nha!
Khương Trúc xuyên không, trở thành nữ phụ làm đá lót đường trong một cuốn tiểu thuyết vạn người mê.
Tiểu sư muội của tông môn thiên phú hơn người, đi đến đâu cũng được yêu mến; còn nàng tu luyện nhiều năm vẫn chỉ là kẻ phế vật. Cuối cùng, nàng bị đẩy ra đỡ đao thay cho tiểu sư muội, kết cục chết thảm nơi đầu đường xó chợ.
Vừa mở mắt ra đã phải đối diện với đám đồng môn nịnh bợ đến cực đoan, Khương Trúc chán nản tới mức chỉ muốn chết đi cho xong.
Nữ chính có "cá" trong ao chạy khắp thế gian, vậy nàng đi tu làm hòa thượng chắc là được rồi chứ gì...
Ngôi chùa nổi tiếng nọ rốt cuộc cũng có một nữ tu. Để giúp tiểu sư muội duy nhất tránh đi đường vòng, các sư huynh thay phiên nhau truyền thụ tâm đắc tu hành cho nàng.
Đại sư huynh tính tình đạm bạc nói: "Mọi việc cứ thuận theo tự nhiên, tôn trọng bản tâm là được." Sau này, Khương Trúc một chân đá bay đối thủ, lý luận rằng: "Đại sư huynh dạy tu đạo trước hết phải tu tâm, ý niệm cần phải thông suốt. Không đánh ngươi, ta khó tiêu trừ tâm ma."
Nhị sư huynh dịu dàng căn dặn: "Gặp chuyện chớ nên tự làm khổ mình, càng không được để uất ức tích tụ trong lòng. Tâm tĩnh khí hòa mới là gốc rễ của tu đạo." Sau đó, Khương Trúc đứng mắng nhau với người của tông môn sát vách suốt ba ngày ba đêm: "Nhị sư huynh nói rồi, có lời thô tục thì phải mắng ra cho bằng hết, tâm mới có thể thanh thản minh mẫn."
Tam sư huynh đầy mình chính khí bảo: "Tu sĩ thế gian có ngàn vạn, Phật của ta độ một nửa." Khương Trúc suy ngẫm về "một nửa" còn lại, bỗng nhiên đại ngộ: "Vậy là Phật của ta không độ kẻ ngốc."
Tứ sư huynh thiên tư tuyệt thế nói: "Phật môn chỉ luận đạo tâm. Chỉ cần đạo tâm của muội vững vàng, ngày phi thăng sẽ không còn xa." Về sau, Khương Trúc một kiếm đâm xuyên người kẻ địch, u sầu cảm thán: "Không giết ngươi thì đạo tâm của ta không yên, rất bất lợi cho việc phi thăng."
Nhìn tiểu sư muội có tư tưởng ngày càng lệch lạc nhưng đạo tâm lại ngày một kiên cố, các sư huynh đồng loạt rơi vào trầm tư.
Nữ chính vạn người mê chậm rãi để lại một dấu chấm hỏi đầy ngỡ ngàng: "Nữ phụ này sao lại có thể quá quắt đến mức ấy?"
944 ch
HOT
4.7
Hạc Lệ Trường AnFull

Hạc Lệ Trường An

Khương Ly từ nhỏ đã có cuộc sống khó khăn, nàng may mắn được Quảng An Bá nhận làm con nuôi mới có được cuộc sống yên ổn. Nàng sở hữu nhan sắc xinh đẹp cùng tài y thuật hơn người nổi tiếng khắp Trường An. Sau này, nàng được tiểu quận vương Giang Lăng cầu hôn, vị trí Quận vương phu nhân gần như đã là ván đã đóng thuyền.
Biến cố xảy ra vào năm nàng mười lăm tuổi. Khi đó đại dịch hoành hành, đêm giao thừa hoàng thái tôn đột ngột qua đời vì bạo bệnh. Quảng An Bá Ngụy Giai – người đang giữ chức thái y, vì cứu chữa thất bại mà phút chốc trở thành tội nhân. Điều mà Khương Ly càng không thể ngờ tới đó là chỉ vì một bản tường trình sự thật của chính mình lại trở thành chứng cứ mấu chốt để định tội!
Vào ngày cả nhà Quảng An Bá bị xử trảm, Khương Ly nhờ hành động “đại nghĩa diệt thân” mà không những không bị liên lụy, ngược lại còn được ban thánh chỉ tứ hôn. Nhất thời, tiếng xấu Khương Ly lấy oán báo ơn đã lan truyền khắp nơi. Những gia tộc quyền quý và người dân từng được Quảng An Bá cứu chữa, ai ai cũng mắng nàng là đồ không có lương tâm, nguyền rủa nàng không được chết yên lành cho đến khi nàng bỏ mạng trong trận hỏa hoạn thiêu rụi lầu Đăng Tiên Cực Lạc suốt ba ngày ba đêm.
Năm năm sau, lầu Đăng Tiên Cực Lạc được xây dựng lại, trong khi Khương Ly đã bị kinh thành lãng quên thì đại tiểu thư Tiết Linh của nhà họ Tiết ở Hà Đông mất tích nhiều năm lại được tìm về Trường An.
Tiết Linh bị bắt cóc từ nhỏ, sau đó được một thầy thuốc giang hồ nhận nuôi. Ba năm trước, nàng nổi danh thiên hạ vì cứu sống môn chủ Liệt Đao Môn vốn đã tắt thở bảy ngày.
Tổ tiên nhà họ Tiết từng có bốn vị Hoàng hậu, lại thêm danh tiếng y thuật cải tử hoàn sinh, Tiết Linh chân trước vừa bước vào cửa nhà, chân sau đã có trăm nhà đến kết giao. Người ngoài nói nàng trở lại làm quý nữ chỉ cần hưởng thụ vinh hoa phú quý ngút trời và danh hiệu thần y là đủ. Nhưng điều Tiết Linh muốn lại là gây chuyện! Gây chuyện! Gây chuyện lớn!
Về nhà ngay đêm đầu tiên, nhà họ Tiết đã vướng vào án mạng, đại họa sắp ập xuống đầu.
Về nhà được hai tháng, Thượng tướng quân bị vạch trần tội ác, phải chịu cảnh xét nhà lưu đày.
Về nhà được nửa năm, ngôi vị thái tử của Đông Cung sắp bị phế…
Tiết Linh ngồi xem kinh thành kinh hồn bạt vía, lại không ngờ có kẻ đối đầu khiến thân phận của nàng khó giữ, mà người đó lại chính là Bùi Yến – xuất thế gia danh chấn Trường An.
Tiết Linh tức giận: “Ngươi là kẻ thù không đội trời chung của Khương Ly, liên quan gì đến Tiết Linh ta!”
Rất lâu sau, trong một bức thư gửi bằng hữu, Khương Ly viết: “Cả đời này ta không thẹn với lòng, chỉ là đã nợ Bùi Yến quá nhiều. Chỉ mong quãng đời còn lại có thể ở bên hắn, để phần nào bù đắp cho những điều đã bỏ lỡ.”
1.2k ch
HOT
5.0
Mạt Thế Đại Lão Xuyên Thành Quả Phụ, Vậy Nam Nhân Trong Phòng Ta Là AiFull

Mạt Thế Đại Lão Xuyên Thành Quả Phụ, Vậy Nam Nhân Trong Phòng Ta Là Ai

Mạt thế đội trưởng xuyên thành tiểu công chúa, vì muốn từ hôn mà giả treo cổ tự vẫn.
Trong ký ức kiếp trước của nguyên chủ, tin tức vị hôn phu tử trận sẽ được truyền về vào ngày mai. 
Thân phận quả phụ vừa có thể độc thân, vừa có thể làm chủ gia đình, công chúa liền gói ghém đệ đệ chưa cai sữa, dứt khoát gả thấp. 
Chỉ là, ngày hôm sau người được khiêng vào phòng nàng là ai? Tin tức tử trận đâu rồi?
*
Lúc Thẩm Vô Cữu sắp chết thì mơ một giấc mơ, mơ thấy thành bị phá, Thẩm gia đầy rẫy nữ nhân góa bụi, bị công chúa tham sống sợ chết dâng cho quân địch, mơ thấy đứa cháu trai tám tuổi bị người ta giẫm đạp, hắn tức đến nỗi sống lại.
Chỉ là, công chúa và người trong mơ có vẻ hơi khác biệt? 
Phủ tướng quân nghèo, nàng đi thu thập vật tư, những kẻ tham ô lương thực cứu trợ liền gặp họa. 
Hộ bộ không cấp lương thực, nàng xách đại đao giết lên Hộ bộ. 
Công chúa còn nuôi một bầy gà trên núi, ăn vào có thể sinh long hoạt hổ.
Ngay cả hôn quân khiến quốc gia diệt vong trong mơ cũng bị công chúa ép phải chăm chỉ trị vì.
620 ch
HOT
5.0
Không Phải Ta Thích Nịnh Bợ, Mà Là Hệ Thống Cho Nhiều Quá Thôi!Đang ra

Không Phải Ta Thích Nịnh Bợ, Mà Là Hệ Thống Cho Nhiều Quá Thôi!

“Tặng đi một viên Tụ Linh Đan tầm thường, nhận về hoàn lợi từ hệ thống, được thưởng một viên Linh đan thượng phẩm!”
“Tặng đi một viên Thủy Linh Châu bình thường, nhận về hoàn lợi từ hệ thống, được thưởng một mạch Linh Tuyền!”
“Tặng đi một con Tam Vĩ Linh Hồ huyết mạch tạp nham, nhận về hoàn lợi từ hệ thống, được thưởng một con Cửu Vĩ Yêu Hồ non!”
Khi người khác còn đang vì một viên linh đan, một món pháp khí mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, Khương Ti lại vuốt ve chiếc vòng tay trữ vật đầy ắp của mình, đứng phía sau nở nụ cười vô cùng thân thiện.
“Chẳng qua chỉ là vật ngoài thân, lòng ta vốn không màng đến.”
Ban đầu ai nấy đều mừng thầm rằng Ngọc Trần Phong của Côn Luân Tông, nơi quy tụ toàn nhân vật kiệt xuất, cuối cùng cũng đón về một kẻ ngốc nghếch.
Mãi sau này khi phát hiện nữ tu ấy đang ngồi trên cả một núi bảo vật, họ mới vỡ lẽ: Hóa ra kẻ ngây thơ lại chính là bọn họ!
Chúng sinh đều là thiên mệnh! Còn ta... chỉ là một đại thiện nhân không chút tâm cơ mà thôi!
(*) Đại thiện nhân: người làm nhiều việc thiện.
1.9k ch
HOT
4.9
Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến TớiFull

Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới

"Thái Tố Mạch, là một loại tướng thuật, có thể xem sang hèn, đoán cát hung, tính họa phúc. Này thiện nam tín nữ, có dám để ta bắt mạch không? Một lần bắt mạch đáng giá vạn lượng hoàng kim."
Ngươi xem, kiếm tiền dễ dàng như vậy, có ai làm không?
...
Sống hai kiếp, lý tưởng của Tần Lưu Tây vẫn luôn là sống qua ngày chờ qua đời, bởi vì trên thế gian này luôn có những kẻ cam tâm làm cá mặn, chẳng cầu tiến thủ, mà cái việc vô dụng này, cứ để nàng gánh.
Nhưng khi cả gia tộc thê lương, ảm đạm xuất hiện trước mặt, những ngày tháng làm cá mặn của Tần Lưu Tây cũng theo đó mà tan biến.
Đối diện với Tần gia đang bên bờ vực sụp đổ, nha hoàn cầm chiếc hộp tiền trống rỗng đứng trước mặt, Tần Lưu Tây không thể không gánh vác trọng trách của đại tiểu thư, quản lý gia tộc, dưỡng trưởng bối, dạy trẻ con.
Tần Lưu Tây: Rõ ràng ta cầm kịch bản cá mặn, ai lén tráo đổi của ta rồi?
Đường muội bị đại tiểu thư làm cho hoài nghi nhân sinh: Cảm giác đại tỷ tỷ xem chúng ta giống như phiền phức vậy.
Tần tứ công tử bị đại tiểu thư đánh cho tỉnh người: Mạnh dạn lên, bỏ hai chữ "cảm giác" đi.
Tần tiểu ngũ bị đại tiểu thư "sủng" đến mức tự kỷ, nghiêm túc giơ tay trả lời câu hỏi về việc đại tỷ tỷ nàng chẳng có tài cán gì: Tỷ ấy biết trừ tà bắt quỷ, biết xem tướng vẽ bùa, biết chữa bệnh cứu người, mà này, ngươi hỏi cái nào?
Sau này, có người hỏi Tần Lưu Tây, nếu cuộc đời được làm lại, ước mơ của nàng là gì?
Tần Lưu Tây trầm mặc hồi lâu: Không cầu tiến thủ, sống lay lắt trăm năm!
1.4k ch
HOT
5.0
Nữ Sát Thủ Xuyên KhôngFull

Nữ Sát Thủ Xuyên Không

Một sát thủ đỉnh cao bị phản bội và mất mạng, khi mở mắt ra liền trở thành một cô bé tám tuổi, đối mặt với khoản bồi thường bán mình khổng lồ, không có đủ ăn.
Đã khó lại càng khó, ông bà nội tồi tệ vì giấc mơ làm quan của nhị bá (bác hai) mà đuổi họ ra khỏi nhà.
Hai gian nhà đổ nát không có mái, hai mẫu đất hoang, một gia đình tám người vất vả để sống sót.
May thay, có không gian thần kỳ trong tay, thiên hạ này là của ta!
3.3k ch
HOT
0.0
Bộ Khoái Vương PhiFull

Bộ Khoái Vương Phi

Một lần ngoài ý muốn, nữ cảnh sát hình sự Tần Chân xuyên vào thai nhi đến triều đại Quốc Khánh, trở thành đích nữ nhị phòng trong phủ Tướng quân. Vì tính cách trầm lặng khác người nên nàng bị cả phủ xa lánh, thậm chí còn để đại phòng dễ dàng tráo đổi hôn sự.
Cho đến khi huynh trưởng ruột bị cuốn vào một vụ án mạng, Tần Chân mới có cơ hội thể hiện tài năng. Chỉ sau một lần phá án, danh tiếng của nàng đã vang khắp kinh thành. Nàng được người đời gọi là: "Nữ nhân tâm cơ".
Lục Phiến Môn là nha môn thần bí nhất triều Quốc Khánh, chuyên phụ trách những vụ án trên giang hồ hoặc các vụ án nghiêm trọng của triều đình. Môn chủ Cảnh Tương Chi là đệ đệ ruột của Hoàng đế. Hắn nổi danh lạnh lùng vô tình, giết người không nương tay và đặc biệt không gần nữ sắc.
Tần Chân nghe vậy thì thầm mừng trong bụng: ở vậy càng hay, mỗi người một nơi, ai nấy muốn làm gì thì làm. Quả nhiên vào ngày thành thân, Cảnh Tương Chi chỉ xuất hiện làm lễ bái đường rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Sau đó, Tần Chân đổi tên ứng tuyển vào Thuận Thiên Phủ. Ban ngày nàng làm bộ đầu phá án, ban đêm trở về phủ sống với thân phận Vương phi. Cuộc sống của nàng cứ thể trôi qua thoải mái, chẳng ai ràng buộc.
Nhưng khi Tần Chân vừa xuất hiện ở Thuận Thiên Phủ thì tin tức đã truyền đến tai Cảnh Tương Chi nơi biên cương xa xôi. Hắn cười lạnh: "Đúng là nữ nhân chẳng biết giữ bổn phận, mặc kệ nàng ta."
Thế nhưng chẳng bao lâu, Tần Chân liên tiếp phá được hai vụ án mạng lớn.
Cảnh Tương Chi trầm mặc thật lâu rồi buông lời: "Nữ nhân này quả thực có bản lĩnh."
Người đời ai cũng biết tình cảm phu thê Tần Chân và Cảnh Tương Chi chỉ là giả, ai nấy đều chờ ngày nàng bị bỏ rơi.
Nào ngờ, điều họ mong đợi mãi chẳng đến. Trái lại, đến một ngày chính Cảnh Tương Chi không tiếc lấy thân mình làm mồi nhử, chỉ để đổi lấy sự bình an cho Tần Chân.
434 ch
HOT
4.9