Trước đó, danh tiếng của cô trong đại viện đã tồi tệ rồi, vu oan cho anh em nhà họ Lục ức hiếp đồ nhà quê là cô, làm gì có ai tin, chỉ khiến danh tiếng của mình càng tồi tệ hơn mà thôi!Hồi đó cô thật là không có não!Lý Vận ở bên cạnh cũng tràn đầy quan tâm, mong đợi Diệp Kiều nói ra lời mà cô ta muốn nghe, “Kiều Kiều, đồng phục của cậu đâu?” Cô ta thận trọng hỏi, vừa muốn đổ thêm dầu vào lửa, vừa không dám đắc tội với Lục Bắc Kiêu, chỉ có thể thể hiện sự quan tâm với bạn thân.
Diệp Kiều trông rất không ổn, chắc chắn là bị họ ức hiếp, lần này có chuyện hay để xem rồi! Lý Vận nghĩ thầm, bất cứ ai cũng biết thế lực của nhà họ Lục, lần này, đồ ngốc Diệp Kiều không chỉ đắc tội với Lục Bắc Trì, nói không chừng còn chọc giận Lục Bắc Kiêu!Diệp Kiều vẫn luôn không nói gì, nở một nụ cười nhạt, “Lý Vận, Thẩm Hi Xuyên, tôi bị say nắng ngất xỉu, may mà anh Bắc Kiêu đã cứu tôi!”Trong lúc nói, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lục Bắc Kiêu đang dựa vào khung cửa, miệng không biết đã ngậm điếu thuốc từ lúc nào, vẻ mặt lãnh đạm, trong làn khói thuốc, khuôn mặt tuấn tú của anh đã bớt đi mấy phần trưởng thành, thêm mấy phần góc cạnh.
Toàn thân toát ra vẻ tà khí, bất cần, kiêu căng, nhưng lại đẹp trai như vậy.
Không phải là dáng vẻ sĩ quan đặc chủng mặt lạnh đội mũ nồi đen và mặc quân phục rằn ri trong ký ức của cô.
Nghĩ đến những chuyện ở kiếp trước, tim cô đập mạnh, nhưng cố gắng kìm chế sự thương cảm đó.
Tại sao kiếp trước, cô lại không trân trọng một người đàn ông cực phẩm như vậy, mà lại đi thích Thẩm Hi Xuyên chỉ biết lợi dụng mình?Đúng như cô dự đoán, sắc mặt Lý Vận và Thẩm Hi Xuyên đều thay đổi, vì cô không đi theo kịch bản của họ.
Làm sao cô có thể hồ đồ như kiếp trước, bị họ cầm súng sai khiến, chống lại người nhà họ Lục.
Hơn nữa, cũng thực sự là Lục Bắc Kiêu đã tốt bụng cứu cô, trong trí nhớ của cô, ngày này của mùa hè năm nay là thời tiết nhiệt độ cao trăm năm mới gặp ở thành phố này.
Mà cô còn ngu ngốc mặc một bộ đồng phục thể thao, không nóng chết mới là lạ.
“Kiều Kiều, cậu đừng sợ họ! Có gì nói đấy, có tôi che chở cho cậu!” Thẩm Hi Xuyên bước lên, nói với Diệp Kiều.
Diệp Kiều giễu cợt trong lòng, kìm chế hận ý đối với Thẩm Hi Xuyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)