Phàn Kỳ tìm thấy một trung tâm mua sắm mà nguyên chủ thường lui tới, trong trí nhớ của nguyên chủ, trung tâm mua sắm này giá rẻ, hợp thời trang, có các cửa hàng nối tiếp nhau bên trong, tràn ngập quảng cáo giảm giá, xét theo bảng giá thật sự rất rẻ.
Cô liên tục đi thăm mấy cửa hàng, có một số cửa hàng trông giống như phong cách đơn giản mà cô thích, nhưng chất vải sờ vào không đẹp, cửa hàng có chất vải ổn, kiểu dáng một lời khó nói hết sau khi mặc thử.
Cô ấy lại chọn quần jean và áo sơ mi, cởi chiếc quần ống loe ra, mặc chiếc quần jean vào, thêm một chiếc áo sơ mi kẻ sọc, vậy là đúng rồi.
Phàn Kỳ lại chọn một chiếc váy kaki dài, chiếc váy này phối với chiếc áo phông màu xám trên người cũng không thể.
Quần shot thể thao cũng cần, còn có áo len?
Mặc chiếc áo len vào, Phàn Kỳ nhìn mình trong gương, hình như thiếu chút gì đó? Cô đi đến kệ lấy một chiếc mũ bóng chày, đội mũ vào, hoàn hảo.
"Cô Phàn. "
Có người gọi cô, Phàn Kỳ nghiêng đầu nhìn, thấy hai người đàn ông trẻ tuổi đang đi tới, cả hai đều rất đẹp trai, một người trong số đó là thiếu gia nhà giàu mà nguyên chủ quen biết nhưng không có cơ hội tiếp cận, người còn lại nguyên chủ không có ấn tượng.
Vị thiếu gia nhà giàu đi đến trước mặt cô: "Tôi là Phùng Học Minh, còn đây là Liêu Nhã Triết. WO là một thương hiệu mới do tôi sáng lập, bây giờ vẫn đang phát triển. Không ngờ em mặc lại đẹp như thế, không biết có thể mời em quay quảng cáo cho thương hiệu của tôi không?”
Thì ra là thiếu gia nhà giàu khởi nghiệp ghé thăm cửa hàng, kiểu quay quảng cáo cho nhãn hiệu nhỏ này, cũng là một lựa chọn không tệ, huống chi quần áo của bọn họ cũng hợp gu của cô, điều quan trọng nhất là bây giờ cô thiếu tiền, cô gật đầu: "Đương nhiên rồi. "
"Ok, đây là danh thiếp của tôi. ”
Thiếu gia Phùng đưa danh thiếp, Phàn Kỳ nhận lấy bằng cả hai tay, ký ức của nguyên chủ nhắc nhở cô, cô nhận hợp tác thương nghiệp nhất định phải thông qua người đại diện, cô cất danh thiếp của đối phương vào túi xách, cô cũng lấy ra danh thiếp của mình từ trong túi, thông tin liên lạc trên danh thiếp này là số điện thoại của công ty mà cô đã ký hợp đồng, còn có thông tin liên lạc của người đại diện của cô, bây giờ cô đang mâu thuẫn với người đại diện, chỉ sợ anh ta sẽ cản đường, Phàn Kỳ hỏi: "Anh có bút không?"
Anh Phùng lấy cây bút trên quầy đưa cho cô.
Cô thêm thông tin liên lạc của nhà mình lên danh thiếp: "Tôi đã thêm thông tin liên hệ cá nhân. "
Phàn Kỳ đưa danh thiếp cho đối phương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

