“Vợ, Bình nhi.”
Ba của Từ Bình sở hữu gương mặt vuông vức chính trực, hai bên má có chòm râu quai nón xanh rì. Vừa nhìn thấy vợ con bước vào, ông đã rối rít suýt hoa cả mắt, mặt tràn ngập vẻ xót xa, cưng nựng: “Lần này để Bình nhi chịu hoảng sợ lo lắng đều là lỗi của ba cả. Sau này con muốn đi đâu, ba nhất định sẽ bố trí người đưa đón con suốt cả chặng đường!”
Đưa đón suốt chặng đường? Thật sự coi cô ấy như trẻ ranh lên ba không bằng.
Từ Bình vốn dĩ hai vành mắt còn đo đỏ, nghe thấy những lời này thì không nén nổi ngượng ngùng, mặt đỏ bừng lên: “Ba này!”
Sợ ba mình lại buông thêm những lời làm mình ngượng chín mặt, cô ấy vội vã đánh trống lảng: “Ba nhìn xem này, đây là chị Huệ Vân. Trên chuyến tàu hỏa vừa rồi chính chị ấy đã ra tay cứu con đấy ạ, con mời chị ấy qua nhà mình ở tạm vài hôm.”
Lúc này ánh mắt ông Từ mới luyến tiếc dời khỏi người con gái yêu, dừng lại trên người Tô Huệ Vân, nhưng rồi ông lại ngẩn người mất một bận.
Tô Huệ Vân giữ thái độ lịch sự, nở nụ cười nhã nhặn cất lời chào hỏi: “Cháu chào chú Từ ạ, hai ngày tới đành phải làm phiền cô chú rồi.”
Ông Từ bị giọng nói của cô làm cho giật mình bừng tỉnh, không kìm được cất giọng hỏi: “Cháu là người ở đâu thế?”
Tô Huệ Vân đáp: “Cháu ở huyện Đàm, tỉnh Tân Môn, cách Bắc Kinh cũng khá xa ạ.”
Huyện Đàm, tỉnh Tân Môn sao? Rõ ràng ông chưa từng đặt chân đến đó bao giờ!
Ông Từ suy ngẫm một hồi, lại không kìm được ánh mắt hướng về phía khuôn mặt cô, trong lòng thầm nghĩ: Quen lắm, gương mặt này thật sự nhìn rất quen mắt!
Ông đã từng gặp ở đâu rồi nhỉ?
“... Ba ơi, toàn bộ trải nghiệm vừa rồi của chị Huệ Vân là như thế đấy ạ. Ba mau cho người giúp chị Huệ Vân tìm lại người thân đi chứ.”
Đúng lúc này, Từ Bình đã kể xong toàn bộ sự việc của Tô Huệ Vân, đang nắm lấy cánh tay ông Từ lắc lắc nũng nịu.
Ông Từ bị lắc đến mức chóng cả mặt, đành gạt sự hoài nghi trong lòng sang một bên rồi cất giọng: “Chuyện này đơn giản thôi, cháu nói xem lên Bắc Kinh tìm ai nào?”
Tô Huệ Vân vội vàng xướng cái tên của nhà họ Giang ra.
Ông Từ vỗ mạnh xuống bàn một cái đốp: “Khéo thật đấy! Tìm nhà khác thì khó chứ tìm nhà Giang Hoằng Chí thì có gì khó đâu?”
“Thế này nhé, ngay bây giờ chú sẽ...”
Thế nhưng lời còn chưa dứt, ông đã bị mẹ Từ đánh khẽ vào tay một cái. Mẹ Từ lườm ông một cái đầy hờn dỗi dịu dàng, sau đó nhỏ giọng cất lời: “Cháu đi lại vất vả cả một ngày trời rồi, hay là hôm nay cứ ở lại đây dùng bữa tối, nghỉ ngơi một đêm rồi sáng mai cô bảo chú đưa cháu sang bên đó nhé.”
Như thế này thì còn gì bằng nữa.
Tô Huệ Vân mỉm cười chân thành: “Cháu cảm ơn cô chú nhiều lắm ạ.”
Từ Bình cũng mỉm cười, nháy mắt tinh nghịch với cô một cái.
Sau khi dùng xong bữa tối thì cũng đến giờ đi ngủ, Tô Huệ Vân đã có một giấc ngủ ngon lành đến sáng...
---
Sáng hôm sau, sau khi dùng xong bữa sáng, nhà họ Từ quả nhiên đã bố trí một chiếc xe ô tô đưa Tô Huệ Vân sang nhà họ Giang.
Nhà họ Giang nằm không quá xa nơi này, ngồi xe chừng một tiếng đồng hồ là đã tới nơi.
Tô Huệ Vân bước lên gõ cửa, giọng nói dịu dàng thanh thoát: “Chú Giang, bà Giang ơi, cháu là Huệ Vân đây ạ.”
Cánh cửa mở ra, hai gương mặt quen thuộc lại một lần nữa xuất hiện ngay trước mắt cô.
Trong khoảnh khắc, Tô Huệ Vân còn có chút thẫn thờ.
Cách biệt nhiều năm như thế, chú Giang vẫn khoác trên mình bộ quân phục, vóc dáng cao lớn, thân hình cường tráng, gương mặt chữ điền góc cạnh, tràn đầy khí chất chính trực, không giận mà vẫn uy nghiêm. Thế nhưng khi nhìn thấy cô, nét mặt ông lại mềm mại, dịu dàng đi rất nhiều, theo bản năng ngó mắt nhìn ra phía sau lưng cô.
“Cái tên nhóc thối kia không phải đã đi đón cháu rồi sao? Người đâu rồi?”
Tên nhóc thối sao? Giang Hoằng Chí lại đi đón cô ư?
Tô Huệ Vân cũng không khỏi ngạc nhiên: “Cả chặng đường đi tới đây cháu không nhìn thấy anh ấy đâu ạ, chắc là do không chú ý nên vô tình đi lướt qua nhau rồi.”
Chú Giang nhíu chặt hai hàng lông mày rậm, chửi thầm trong miệng hai câu rồi lập tức né người sang một bên, xởi lởi mời chào: “Mau vào nhà ngồi đi cháu, đi đường xa vất vả quá, cháu đã ăn uống gì chưa?”
Bà Giang đứng ở phía bên kia, mặc một bộ sườn xám sang trọng, mái tóc uốn xoăn nhẹ. So với sự nhiệt tình của chú Giang thì nét mặt cô có phần lạnh nhạt hơn hẳn.
Thế nhưng cô cũng gật đầu cất lời: “Để cô bảo người ta đi hấp nóng mấy cái bánh bao cho cháu ăn nhé.”
Kiếp trước cũng như thế này, chú Giang luôn cảm thấy mắc nợ cô nên đối xử với cô vô cùng chu đáo, một người sĩ quan quân đội nghiêm nghị là thế mà chưa từng nặng lời với cô dù chỉ một câu.
Bà Giang tuy không mấy mặn mà với cô nhưng cũng chưa từng biểu lộ ra mặt, cách đối nhân xử thế vô cùng đàng hoàng, chuẩn mực.
Tô Huệ Vân vội vã xua tay: “Cháu không phiền cô chú đâu ạ, cháu đã ăn sáng rồi.”
Chú Giang cất giọng hào sảng: “Phiền phức cái gì mà phiền phức, ăn rồi thì ăn thêm hai cái nữa cũng có sao đâu. Đi đường xa tốn sức lực lắm, hai ngày này cháu cứ ở tạm nhà mình đã, đợi cái thằng nhóc thối kia về rồi tính tiếp.”
Tô Huệ Vân nhất thời có chút ngập ngừng, cô lên đây là để đề nghị ly hôn, vừa đến nơi đã ở lỳ trong nhà người ta thì sau này làm sao mà mở lời cho được.
Thế nhưng hiện tại Giang Hoằng Chí vẫn chưa về, cô cứ đứng mãi ở cửa thế này cũng thật không ra làm sao...
Bất đắc dĩ, Tô Huệ Vân đành phải bước vào trong nhà.
Nào ngờ đâu, cô vừa mới ngồi xuống bàn ăn chuẩn bị ăn bánh bao thì phía ngoài cửa đã truyền đến tiếng mở cửa.
Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai:
“Ba, mẹ, con mới về.”
Tô Huệ Vân nghe giọng nói này thấy quen tai vô cùng, định đứng dậy cùng chú Giang ra ngoài xem sao.
Chú Giang xua xua tay, ra hiệu cho cô cứ ngồi yên: “Cháu cứ ăn trước đi, ăn xong bánh bao rồi ra ngoài cũng chưa muộn.”
Nói đoạn, ông bước ra trước, vừa ra đến nơi đã cất giọng trách móc: “Thằng nhóc thối này, bảo mày đi đón người ta mà mày biến đi đằng nào thế? Con người ta tự mò đến tận nhà rồi mà mày mới mò về.”
Tô Huệ Vân đã đến rồi sao?
Giang Hoằng Chí nhíu chặt đôi lông mày, nhìn về phía bóng lưng mờ ảo đang ngồi ở bàn ăn, hạ thấp giọng nói: “Ba, mẹ, chúng ta vào phòng sách nói chuyện.”
Nói rồi, anh xoay người bước thẳng lên tầng trên.
Sau khi đã đóng chặt cửa phòng sách, Giang Hoằng Chí mới lên tiếng: “Ba, mẹ, con muốn ly hôn với đồng chí Tô Huệ Vân.”
Lông mày chú Giang nhíu chặt lại, vừa định cất giọng mắng mốc.
Nào ngờ Giang Hoằng Chí đã ngắt lời ông: “Ba, ba cứ nghe con nói hết đã.”
“Lần này đến huyện Đàm, con đã nghe thấy...”
Anh đem toàn bộ những lời cô từng nói ở ngoài cửa năm xưa nhắc lại không thiếu một chữ. Cả chú Giang lẫn bà Giang nghe xong đều ngẩn ngơ cả người.
Chú Giang chau mày: “E là có hiểu lầm gì đó chăng? Con hôn mê suốt ba năm trời, con bé Huệ Vân cũng đã chờ đợi con suốt ba năm. Nếu nó muốn ly hôn với con thì đã đòi ly hôn từ lâu rồi...”
Giang Hoằng Chí lạnh mặt, thần thái cứng cỏi, đôi mắt bình thản không chút gợn sóng nhưng lại toát lên một sự kiên định sắt đá:
“Mấy lời đó đều do chính tai con nghe thấy. Người vợ như thế này Giang Hoằng Chí con không kham nổi. Tóm lại, cuộc hôn nhân này, Giang Hoằng Chí con quyết tâm ly bằng được.”
Chú Giang nhíu chặt lông mày, vẫn không thể tin nổi người con gái đã chịu thương chịu khó chờ đợi Giang Hoằng Chí suốt bao năm qua lại là loại người như thế.
Nói xong những lời đó, Giang Hoằng Chí liền rảo bước đi xuống tầng dưới.
Vừa hay, Tô Huệ Vân đã tới nơi rồi thì chuyện ly hôn của hai người cũng dễ bề thương lượng.
Cùng lúc đó, Tô Huệ Vân cũng chỉ ăn tượng trưng một chiếc bánh bao rồi bước ra khỏi phòng ăn. Ngước mắt lên, không hẹn mà gặp, ánh mắt cô đụng phải ánh mắt của Giang Hoằng Chí đang bước xuống từ tầng hai.
Tô Huệ Vân cũng sững sờ, kinh ngạc đến mức không thể tin nổi: “Giang Hoằng Chí?!”
Trước đó cô còn tiếc nuối vì chưa kịp hỏi tên tuổi của ân nhân, nào ngờ đâu lại có thể tái ngộ ngay tại nhà họ Giang thế này!
Giang Hoằng Chí bừng tỉnh lại sau giây phút ngỡ ngàng, đôi lông mày lập tức nhíu chặt lại: “Tô Huệ Vân?”
Khi hai cái tên trùng khớp với nhau, trên mặt Tô Huệ Vân không kìm được hé lộ một nụ cười rạng rỡ.
Đã có chút duyên nợ giao tình trên chuyến tàu hỏa, việc này lại trở nên dễ dàng hơn nhiều rồi, sau này muốn đề nghị chuyện gì cũng thuận lợi hơn.
Cô cất giọng dịu dàng: “Đồng chí Giang, hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống trò chuyện một chút nhé?”
Thế nhưng cô lại không hề hay biết, chân mày Giang Hoằng Chí lúc này đã đượm một làn hơi lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
