Sáng hôm sau, Lý Hướng Quân mang thư giới thiệu sang, gã còn cố ý làm ra vẻ ân cần chu đáo:
“Một mình em đi liệu có tiện không? Hay là để anh đi cùng nhé, trên đường đi còn có người chăm sóc.”
Làm sao Tô Huệ Vân có thể để gã bám theo cho được, cô liền tìm một cái cớ để từ chối: “Anh Hướng Quân, nếu anh đi cùng, nhỡ đâu bên nhà họ Giang lại nghĩ em…”
Cô nói dở chừng rồi dừng lại, nhưng ngụ ý thì đã quá rõ ràng.
Lý Hướng Quân cũng thấy không thỏa đáng, nhưng gã lại sợ Tô Huệ Vân lên tới thủ đô Bắc Kinh rồi lại giở quẻ đổi ý, bèn gạ gẫm thử lòng: “Hay là để mẹ hoặc cái Mẫn Mẫn đi cùng em?”
Trong lòng Tô Huệ Vân cười khẩy.
Kiếp trước gã cũng xúi bà Chu Lệ Hoa đi theo cô, nhưng lần này nếu cô không đi một mình thì làm sao có thể trốn thoát khỏi hang hùm miệng cọp này?
Có điều bề ngoài cô vẫn làm như không có chuyện gì: “Cũng được ạ, có mẹ đi cùng em cũng yên tâm hơn phần nào. Nhưng anh có thể đưa em một đoạn được không? Chúng mình cùng lên trên thị xã.”
Cô làm ra vẻ nũng nịu nhút nhát, nén gượng sự buồn nôn mà víu lấy tay Lý Hướng Quân, tỏ ra như thể đã coi gã là người đàn ông của đời mình.
Lý Hướng Quân thấy thế thì phổng mũi đến mức sướng rơn: “Được chứ, để anh đưa em đi.”
Tuy trong lòng gã thầm thương cái Mẫn Mẫn, nhưng phải thú thực rằng, Tô Huệ Vân lúc này trông rất đẹp. Đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, tuy quanh năm làm việc đồng ăng nắng gió nhưng làn da lại trắng trẻo mịn màng, ngỡ như bấm ra nước được.
Cưới về làm vợ thực ra cũng chẳng mất đi đâu, bỏ qua chuyện tiền bạc thì một người đàn bà đẹp đẽ tự dâng đến tận miệng, có gã đàn ông nào mà không ham?
Ánh mắt gã bắt đầu trở nên tà dâm, cứ chằm chằm soi mói khắp người Tô Huệ Vân.
Tô Huệ Vân bị gã nhìn đến mức tởm lợm muốn mửa, nhưng vẫn phải cắn răng nhẫn nhịn.
Vừa lúc đó, Tô Mẫn Mẫn mới ngủ dậy bước ra, nhìn thấy cảnh này thì chịu không nổi, cất giọng chua lè châm biếm: “Có người vẫn còn là gái có chồng đấy nhé! Giữa ban ngày ban mặt đã gạ gẫm đàn ông, đúng là cái đồ lẳng lơ! Mang tiếng góa phụ mà chẳng biết giữ kẽ gì cả!”
Giọng điệu cô ta nồng nặc mùi ghen tuông, ánh mắt nhìn Tô Huệ Vân tràn ngập sự đố kỵ chẳng buồn giấu giếm.
Người anh Hướng Quân thích vốn dĩ là cô ta cơ mà!
Cái con ranh Tô Huệ Vân này chẳng qua là có thể đào ra chút tiền thôi, dựa vào đâu mà mẹ với anh Hướng Quân lại đồng ý cho cái loại của 1 đời chồng như nó về làm vợ anh Hướng Quân chứ!
Tô Huệ Vân nhìn khuôn mặt có chút vặn vẹo của Tô Mẫn Mẫn, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Kiếp trước lúc cô chuẩn bị tái giá với Lý Hướng Quân, Tô Mẫn Mẫn cũng giở cái giọng chua lè chua lét như thế này. Nhưng hồi đó cô không hề phòng bị, lại nghĩ mình chưa chính thức ly hôn với Giang Hoằng Chí mà đã tính chuyện bước thêm bước nữa thì đúng là mang tiếng xấu, nên cô chẳng buồn cãi lại câu nào.
Bây giờ nghĩ lại, hồi đó mình đúng là ngu đần hết chỗ nói!
Lý Hướng Quân còn chưa nhận ra điểm bất thường, chỉ nghĩ Tô Mẫn Mẫn nông nổi không biết kìm nén, đang tính nói đỡ vài câu để gạt đi, nào ngờ Tô Huệ Vân đột nhiên đỏ bừng hai mắt. Cô giơ tay tát cho gã một cú giật sập, nước mắt lập tức lã chã rơi xuống.
Cú tát ấy không hề nương tay chút nào. Lý Hướng Quân ôm lấy một bên má sưng rát, ngơ ngác cả người: “Huệ Vân, em... em làm cái gì thế...”
“Em gái em nói đúng đấy! Em vẫn còn đang thủ tiết, dù trong lòng có thương anh thì cũng không nên vương vấn đèo bòng thế này. Tuy bây giờ là thời đại mới rồi, nhưng phụ nữ vẫn phải giữ trọn tiết hạnh. Anh biết rõ em đã có gia đình mà vẫn nói những lời đó, anh muốn để thiên hạ người ta chỉ trỏ vào gáy em đúng không!”
Tô Huệ Vân sụt sịt nhìn Lý Hướng Quân, dáng vẻ như chịu biết bao uất ức. Cô cắn chặt bờ môi rồi quay sang nhìn Tô Mẫn Mẫn, giọng điệu đàng hoàng đầy chính khí: “Mẫn Mẫn, em nói đúng lắm! Chị không thể để tai tiếng tình tình ái ái này làm ảnh hưởng đến em được. Sau này người ta bảo chị không biết giữ đạo làm vợ rồi lại lây sang cả em. Hôn sự này chị không hủy nữa, chị nguyện ở vậy thờ chồng, thủ tiết cả đời vì anh Giang Hoằng Chí!”
Tô Mẫn Mẫn ngẩn ngơ cả người.
Cô ta chỉ muốn thốt vài câu xỉa xói cho hả hờn, chứ đâu có ý làm cho Tô Huệ Vân đổi ý không cưới Lý Hướng Quân nữa!
Bây giờ nếu Tô Huệ Vân giở quẻ, thì tụi họ biết bới đâu ra tám trăm đồng về đây?
Bà Chu Lệ Hoa nghe thấy tiếng động cũng lật đật chạy ra, thấy một bên mặt Lý Hướng Quân sưng chù chù liền nhăn nhó: “Ôi chao, cái gì thế này? Mới hôm qua chẳng phải đã bàn tính đâu vào đấy rồi sao?”
Tô Huệ Vân quệt nước mắt, giọng khàn cả đi: “Mẹ ơi, con suy đi tính lại rồi, việc này hay là dẹp đi thôi. Mẫn Mẫn cũng thấy con với anh Hướng Quân không hợp nhau. Nó là em gái con, đời nào nó hại con đâu. Tuy lời lẽ hơi khó nghe một chút, nhưng chắc chắn là muốn tốt cho con thôi...”
Nghe cô nói vậy, bà Chu Lệ Hoa thừa hiểu ngay là do đứa con gái cưng lại giở trò ghen ăn tức ở rồi.
Cái con ranh này, sao lại nông nổi nông cạn đến thế cơ chứ!
Tô Mẫn Mẫn không thể nào ngờ được người mẹ vốn chiều chuộng mình hết mực lại ra tay đánh mình, tức đến mức hai mắt đỏ ngầu: “Mẹ... nó chỉ khéo làm bộ làm tịch thôi! Con mới nói có một câu thì đã làm sao! Vốn dĩ nó đã là cái đồ không biết xấu hổ rồi!”
Tô Huệ Vân trong lòng cười thầm, nhưng bề ngoài lại càng tỏ ra đáng thương hơn. Cô cúi gầm mặt xuống tỏ vẻ dỗi hờn, né người đứng ra xa Lý Hướng Quân hơn nữa.
Thái dương Lý Hướng Quân giật giật liên hồi, gã chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều nữa, liền thô bạo túm lấy tay Tô Mẫn Mẫn kéo xềnh xệch ra ngoài cửa: “Cô cút ra ngoài ngay! Chuyện của tôi với chị cô đến lượt cô ở đây chỉ tay 5 ngón à! Tôi thích chị cô, dù chị cô có một đời chồng hay hai đời chồng thì tôi vẫn thích!”
Tô Mẫn Mẫn tức đến mức lồng ngực phập phồng đau nhói. Mặc cho Lý Hướng Quân liên tục nháy mắt ra hiệu, ngọn lửa tức giận trong lòng cô ta vẫn không tài nào dập tắt được, cô ta khóc lóc nức nở rồi chạy biến đi.
Cái con ranh chết tiệm này...
Chờ mày làm xong thủ tục ly hôn rồi gả cho anh Hướng Quân, tao nhất định sẽ cho mày biết tay!
Hai người đứng nhìn theo, muốn đuổi theo dỗ dành nhưng lại không tiện. Lý Hướng Quân còn phải giả vờ hắng giọng hận đời: “Bác à, cái Mẫn Mẫn là do bác chiều quá hóa hư rồi, chẳng biết điều chút nào cả.”
Bà Chu Lệ Hoa đành bấm bụng hùa theo, rồi lại tốn bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt khuyên lơn, mãi mới làm cho Tô Huệ Vân “miễn cưỡng” gật đầu đồng ý lại chuyện kết hôn.
Thu dọn xong hành lý, ba người cầm theo thư giới thiệu cùng nhau lên thị xã.
Trong đầu Tô Huệ Vân bắt đầu nhớ lại địa điểm của ổ nhóm đánh bạc kia. Nghe đâu nó nằm ở một quán ăn tên là Quán ăn Tiểu Minh, nằm ngay trên đường đi ra bến xe.
Quả nhiên, đi chưa được bao xa thì cô đã nhìn thấy tấm biển hiệu mà kiếp trước từng xuất hiện trên tờ báo công an.
Tô Huệ Vân đảo mắt một vòng, ôm lấy bụng kêu lên đau đớn: “Mẹ ơi, anh Hướng Quân ơi, em ghé vào quán ăn phía trước đi nhờ cái nhà vệ sinh một chút, hai người đợi em nhé!”
Lý Hướng Quân và bà Chu Lệ Hoa thấy cô chạy tót vào trong thì chỉ biết đi theo, miệng cằn nhằn: “Đúng là trâu đái ngựa ỉa! Cứ một chốc lại bày vẽ ra lắm chuyện!”
Còn Tô Huệ Vân vừa chạy vào trong đã liếc mắt thấy ngay sau bức rèm che của quán ăn có mấy gã đàn ông đang ngồi gầy sòng sát phạt.
Mà tên tội phạm cờ bạc sau này bị bắt thì đang ngồi chễm chệ ở giữa, miệng ngậm điếu thuốc, vẻ mặt gian hùnh như hùm xám giả nai, trên mặt bàn còn chất đống bao nhiêu là tiền giấy mệnh giá lớn.
Cậu nhân viên phục vụ nhìn thấy cô đi vào thì có chút cảnh giác, bước lại gần hỏi cô vào đây làm gì.
Tô Huệ Vân tuy mặc đồ giản dị nhưng lại sở hữu khuôn mặt xinh đẹp, vô hại. Cô mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Anh ơi, cho em đi nhờ cái nhà vệ sinh được không ạ? Em xong ngay thôi ạ.”
Cậu phục vụ thấy vậy thì cũng không làm khó, chỉ tay về phía sau rồi xua tay: “Vào đi, nhưng nhớ đừng có đi lung tung nhìn ngó đấy nhé.”
Lý Hướng Quân và bà Chu Lệ Hoa bước tiếp vào sau. Vừa nhìn thấy mấy tay đánh bài cùng những xấp tiền tờ "Đại đoàn kết" (mệnh giá 10 đồng) đặt trên bàn, hai mắt gã liền tròn xoe lên vì thèm thuồng.
Trời đất ơi, rốt cuộc là có bao nhiêu tiền ở đó thế này!
Đúng lúc này có kẻ thắng đậm, đập mạnh xấp bài xuống bàn reo lên phấn khích: “Mẹ kiếp! Ván này ăn to rồi! Những năm mươi đồng bạc!”
Trái tim Lý Hướng Quân đập liên hồi không chủ dối. Gã vội vàng ghé sát lại gần để ngó nghiêng.
Gã vốn là kẻ chải chuốt ăn diện, ra đường lúc nào cũng đóng thùng ra dáng người có tiền.
Mấy tên đánh bạc liếc nhìn nhau một cái rồi mỉm cười xun xoe nhìn gã: “Chú em biết chơi bài không? Nếu biết thì làm vài ván cho vui?”
Lý Hướng Quân nuốt nước bọt ực một cái, rõ ràng là đã xiêu lòng.
Bà Chu Lệ Hoa lại có chút đề phòng: “Hướng Quân à, thôi tôi thấy dẹp đi thì hơn...”
Tô Huệ Vân từ nhà vệ sinh bước ra, nghe thấy thế liền cố tình hùa theo: “Anh Hướng Quân ơi, trước em nghe người ta bảo có người đánh bài thắng cả mấy ngàn đồng, nhưng thực hư thế nào ai mà biết được? Bọn mình còn chưa lên Bắc Kinh lấy tiền về cơ mà.”
Lý Hướng Quân nghe xong thì trong lòng lại càng gãi đúng chỗ ngứa, thèm đến mức ngứa ngáy tay chân.
Tên trùm cờ bạc cầm đầu nhìn qua là biết gã đã cắn câu, liền cười hỉ hả: “Chú em, hay là chú cứ nhảy vào chơi thử hai ván xem sao, cứ lấy tiền của anh để trên bàn mà chơi.”
Lời đã nói đến mức này rồi thì Lý Hướng Quân chẳng còn lý do gì để từ chối nữa. Gã lập tức ngồi tót xuống ghế không chút đắn đo.
Mới ván đầu tiên, gã đã thắng đậm hẳn một trăm đồng!
Bà Chu Lệ Hoa đứng bên cạnh nhìn mà mắt cũng sáng rực lên, tư tưởng bắt đầu dao động.
Liên tiếp mấy ván sau, Lý Hướng Quân thắng đậm giòn giã, hai mắt đỏ ngầu lên vì phấn khích.
Mới chưa đầy nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà gã đã thắng trọn vẹn bốn trăm đồng!
Đến ván mới, Lý Hướng Quân đang định thò tay bốc bài thì tên trùm cờ bạc bước tới chặn lại. Hắn ta giơ tay cản gã lại, ánh mắt tràn ngập vẻ tính toán: “Chú em này, giờ đến lượt anh chơi rồi. Nếu chú muốn chơi tiếp thì tự bỏ tiền túi ra mà ngồi bàn nhé.”
Mấy gã ngồi bên cạnh cũng giả vờ như không có chuyện gì, cất giọng khích bác: “Chú em này tay đang đỏ đun thế cơ mà! Lão Lưu ông mau vào ngồi cho tụi tôi đỡ hạn đi chứ, để chú ấy nghỉ tay đi. Tự mình không bỏ tiền ra chơi mà lại ngồi thắng hộ ông thế này thì ra cái thể thống gì?”
Lý Hướng Quân lúc này đã hây hây đỏ mặt, mờ mắt vì tiền. Gã rút sạch bách số tiền đem theo trên người ra đập mạnh xuống bàn: “Tôi có tiền! Để tôi chơi! Ở đây có ba trăm đồng, tôi chơi ván này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
