Bà Giang khoanh hai tay trước ngực, ngước mắt nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng trở nên phức tạp.
Chẳng lẽ thực sự là bà đã hiểu lầm con người của Tô Huệ Vân sao?
Thế nhưng nhớ lại cảnh Tô Mẫn Mẫn ở đây ăn vạ, lại còn nói Tô Huệ Vân phải cuỗm đủ một ngàn đồng mới chịu dời đi, ánh mắt bà Giang lại phủ thêm một lớp áy náy xen lẫn chán ghét.
“Tôi biết rồi, có cần tôi giúp cô dọn dẹp cái gì không?” Là một câu hỏi xã giao lịch sự.
Tô Huệ Vân lắc lắc đầu, mỉm cười: “Không cần đâu ạ, cảm ơn dì Giang, thế cháu xin phép lên phòng thu dọn đồ đạc trước đây ạ.”
Đồ đạc của cô vốn dĩ chẳng có bao nhiêu, vẫn chỉ vỏn vẹn mấy thứ hành lý mang theo từ quê lên.
Một lúc sau, Giang Hoằng Chí trở về nhà, ngồi xuống bàn ăn cơm.
Nhìn thấy 50 đồng được xếp ngay ngắn, ngăn nắp trên mặt bàn, trong lòng anh dường như đã lờ mờ dự cảm được điều gì: “Số tiền này là...?”
“Tô Huệ Vân trả lại cho con đấy, ngày mai cô ấy chuyển sang ở bên trường bổ túc ban đêm rồi.” Bà Giang tóm tắt ngắn gọn.
“Vâng.” Giang Hoằng Chí cất tờ tiền vào túi áo, cúi đầu ăn cơm.
Bà Giang ngồi ở đối diện, sắc mặt thoáng chút kinh ngạc: “Hồi đó con thực sự nghe thấy cô ấy nói như vậy sao?”
“Vâng ạ, lời này làm sao mà giả được chứ?” Nhắc tới chuyện này, trong lòng Giang Hoằng Chí lại trào dâng một cơn bực bội phiền hà.
Anh vào sinh ra tử, khó khăn lắm mới giữ lại được một cái mạng cùi, vừa về đã bị bố mẹ giục giã đi tìm vị hôn thê, thế nhưng lại chính tai nghe thấy Tô Huệ Vân cùng nhân tình bàn bạc cách tống tiền nhà họ Giang một khoản kế xù.
Sắc mặt bà Giang sầm xuống: “Mẹ biết rồi, ăn cơm xong thì lên tầng nghỉ ngơi đi.”
---
Tô Huệ Vân thu dọn xong xuôi đồ đạc, nằm xoài ra bàn nghiên cứu bộ đề thi đại học vòng mới.
Gặp phải mấy câu hỏi hóc húa, Tô Huệ Vân vốn định bụng bước sang hỏi Giang Hoằng Chí, nhưng nghĩ đến thái độ lạnh lùng, xua đuổi của anh, cô lại quyết định dẹp bỏ ý định đó.
“Cốc cốc——”
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Huệ Vân trong lòng hoang mang, đi ra mở cửa.
Giang Hoằng Chí ngũ quan tuấn tú, mặt không chút cảm xúc, đưa giấy nợ trả lại cho cô: “Tiền đã trả xong, tờ giấy nợ này coi như không còn giá trị nữa.”
Tô Huệ Vân mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền chuẩn chỉnh: “Được rồi, vậy từ giờ hai chúng ta coi như sòng phẳng, không ai nợ ai nhé.”
Nói xong, cô nhận lấy tờ giấy mượn tiền, dứt khoát xé làm đôi rồi vứt tọt vào thùng rác.
Cô quay người đi trở lại bàn tiếp tục giải đề, biểu cảm vô cùng tập trung, đến mức chẳng nhận ra Giang Hoằng Chí vẫn đang đứng chần chừ ở cửa chưa chịu đi.
Ánh mắt Giang Hoằng Chí u tối khó đoán, chằm chằm nhìn Tô Huệ Vân.
Ánh mắt Tô Huệ Vân vô cùng thuần khiết, lại có mưu có trí, tiền vừa mượn hôm qua hôm nay đã sòng phẳng trả xong, cô thực sự là loại người thối nát như lời Tô Mẫn Mẫn nói sao?
Một luồng ánh nắng đúng lúc rọi xuống, làn tóc đen nhánh mượt mà của Tô Huệ Vân trong chớp mắt như biến thành màu vàng óng, từng sợi tóc như đang nhảy múa trong không gian tĩnh lặng.
Ngũ quan của Tô Huệ Vân vốn đã đầy đặn, xinh đẹp, dưới ánh nắng chiếu rọi lại càng giống như thiên thần hạ thế.
Thế nhưng hàng lông mày lá liễu của cô lại khẽ nhíu chặt, hình như đang gặp phải vài câu toán khó, chiếc bút cầm trên tay giơ lên nửa ngày vẫn chưa thể hạ xuống.
Trái tim Giang Hoằng Chí đập liên hồi như trống dồn, hầu như theo bản năng, anh bước chân đi tới: “Có câu nào không biết làm sao?”
Giọng nói này làm Tô Huệ Vân vô cùng kinh ngạc, cô nhìn rõ là Giang Hoằng Chí liền gật gật đầu: “Ứm, đúng vậy, mấy câu này khó quá, anh có thể giảng giúp tôi một chút được không?”
Tô Huệ Vân muốn tham gia kỳ thi đại học, nhưng với nền tảng văn hóa hiện tại của cô thì vẫn còn kém xa lắm.
Bắt đầu từ ngày mai đi học trường bổ túc ban đêm, nhưng việc luyện tập hằng ngày cũng không thể bỏ dở được.
Giang Hoằng Chí kéo chiếc ghế ngồi xuống, chỉ tay vào phần hình tròn và hình tam giác chồng lên nhau: “Câu này kiểm tra kiến thức công thức, diện tích phần tô đậm chính là hai hình...”
Giọng nói Giang Hoằng Chí thanh lãnh, một hơi giảng liền mấy bài toán.
Tô Huệ Vân cũng rất thông minh, vừa nghe anh giảng phần mở đầu đã lập tức nắm được điểm ăn tiền của bài toán.
Chẳng mấy chốc, Giang Hoằng Chí đã giảng xong trọn vẹn cả bộ đề.
Ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ.
Tô Huệ Vân có chút ngại ngùng: “Xin lỗi anh nhé, đã làm mất thời gian của anh rồi.”
Nụ cười nhẹ thoáng xuất hiện trên khóe miệng Giang Hoằng Chí liền lập tức thu lại: “Ừm, cô học tiếp đi, tôi phải sang đơn vị đây.”
Bước ra khỏi phòng, sự kỳ lạ trong lòng anh vẫn chưa hề tan biến.
Anh có chút không tự nhiên đưa tay lên sờ sờ lồng ngực, từ vành tai lan xuống hai bên gò má đều cảm thấy nóng bừng.
“Hoằng Chí, sao con còn chưa sang đơn vị thế?”
“Mẹ, con đi ngay đây ạ.”
Giang Hoằng Chí đi tới cửa, xách theo chiếc ba lô quân đội màu xanh lá đậm, sải bước đi ra ngoài.
---
Buổi tối, Lý Kiến Quân đi theo Giang Hoằng Chí trở về.
“Cái đồng chí Tô đó nói thế nào rồi?” Lý Kiến Quân ngập ngừng hỏi.
Lúc đó do kích động chưa nguôi, anh ta lỡ lời tuyên bố sẽ cưới Tô Mẫn Mẫn làm vợ, nhưng ngẫm lại thì người phụ nữ này trơ trẽn không biết xấu hổ, tùy tiện kéo một gã đàn ông vào phòng là ăn nằm hủ hóa, nếu cưới loại người này về làm vợ thì còn ra thể thống gì nữa?
Lý Kiến Quân hối hận rồi, muốn tìm tạm một cái lý do để chống chế cho qua chuyện.
“Cô ta về quê rồi, anh có chuyện gì sao?” Tô Huệ Vân bước xuống cầu thang.
“Hái, chẳng có chuyện gì đâu. Đồng chí này, tôi thấy cô cũng là người biết lý lẽ, cô phân xử giúp tôi xem, là cô ta cứ nhất quyết quyến rũ tôi, rồi còn kéo tôi vào phòng cô ta, chuyện này làm sao đổ lên đầu tôi được chứ?”
Tô Huệ Vân chẳng buồn bận tâm đến cái trò thối nát của bọn họ: “Tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với người nhà họ Tô rồi, anh nói mấy lời này với tôi cũng vô ích thôi.”
Giang Hoằng Chí giật mình, đáy mắt lóe lên sự kinh ngạc.
“Nói như vậy tức là chuyện này xem như xong xuôi rồi sao?” Trong lòng Lý Kiến Quân sướng rơn.
Ngon lành rồi, anh ta được ăn bánh trả tiền miễn phí một đêm, giờ cô nàng xám xịt bỏ đi rồi, cũng chẳng cần anh ta phải đứng ra chịu trách nhiệm nữa.
“Nếu cô ta không từ bỏ ý định, chắc là vẫn sẽ mò tới tìm anh đấy.” Tô Huệ Vân cố tình dội một gáo nước lạnh.
Lời này giống như tạt một thau nước băng vào mặt Lý Kiến Quân.
Thế nhưng gã đàn ông cũng chẳng bận tâm lắm, trước mắt gạt bỏ được rắc rối là anh ta phủi đít chuồn lẹ.
Vóc dáng Giang Hoằng Chí cao ráo, thẳng tắp, vẫn đứng nguyên tại chỗ, chằm chằm nhìn Tô Huệ Vân không chớp mắt.
Cô tiến lên một bước, ánh mắt kiên định, chấp nhặt.
Lúc gặp nhau trên chuyến tàu, cả hai người đều rất thân thiện, tại sao khi tới nhà họ Giang, Giang Hoằng Chí lại biến thành cái bộ mặt cá chết xám xịt này chứ?
Nhớ lại những lời nói trơ tráo, không biết xấu hổ của cô khi ở nhà họ Tô, Giang Hoằng Chí thực sự không thèm thốt ra lời, chỉ lạnh mặt quay người trở về phòng.
Tô Huệ Vân cảm thấy thật kỳ quặc, vô lý, nhưng cũng chẳng buồn hỏi thêm.
Dù sao cô cũng định hủy hôn với nhà họ Giang, thái độ của Giang Hoằng Chí đối với cô thế nào cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.
---
Sáng hôm sau.
Từ Bình cùng mẹ Từ lái xe qua đón Tô Huệ Vân.
Vẫn là chiếc xe Jeep màu xanh lá quen thuộc đó.
Từ Bình vui vẻ vẫy vẫy tay với Tô Huệ Vân: “Chị Huệ Vân ơi, chúng em tới rồi đây!”
Thấy cô gái mỉm cười rạng rỡ như một ánh mặt trời nhỏ, Tô Huệ Vân cũng không khỏi nở nụ cười: “Hôm nay phiền hai người quá.”
“Không phiền phức gì đâu, chúng ta đã trao đổi xong xuôi với bên trường bổ túc ban đêm rồi, tối nay cháu chuyển sang đó là vừa hay có sẵn giường ngủ và bàn học luôn!” Mẹ Từ lên tiếng.
Nghe thấy động tĩnh, bà Giang từ trong nhà bước ra.
“Chị Từ, lâu rồi không gặp.” Bà Giang mỉm cười chào hỏi.
Mẹ Từ nắm lấy tay bà: “Cô đấy nhé, thật là có phúc lớn, cô con dâu này vừa có mưu có trí, có khi còn chẳng kém gì Hoằng Chí nhà cô đâu!”
Bà Giang gượng gạo mỉm cười: “Thế ạ? Tôi thấy đứa trẻ này cũng được.”
“Thôi được rồi, khi khác chị em mình lại trò chuyện tiếp, lần này tôi phải đưa đồng chí Tô tới trường học trước đã.”
Tô Huệ Vân ngồi vào trong xe, lịch sự vẫy tay chào tạm biệt bà Giang.
Bà Giang dặn dò vài câu lấy lệ, mắt nhìn theo chiếc xe Jeep lăn bánh rời đi.
Lượn qua lượn lại mấy vòng, cuối cùng cũng tới trường bổ túc ban đêm.
Sắc mặt Tô Huệ Vân thoáng chút căng thẳng, cô siết nhẹ bàn tay, rồi bước chân đi vào bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
