Để trốn hôn, Lục Nghiễn Tranh chỉ có thể nói dối, trước tiên ổn định người nhà rồi tính tiếp. Với cái tính bướng bỉnh của ông già, nếu anh không cưới Hà Anh Anh, ông nội chắc chắn sẽ liều mạng với anh.
Nếu không thì ông sẽ vác khẩu súng trường kiểu cũ kia lên, bắn chết anh cho mà xem.
Cũng không thể vì một Tiêu Nhạ mà thật sự ép ông già đến chết được.
“Ông nội, cháu đâu có nói là không kết hôn. Ý cháu là, bên quân đội có nhiệm vụ khẩn cấp, cháu đưa Anh Anh về trước, đến đó rồi kết hôn cũng như nhau thôi.”
“Chúng ta quanh năm sống xa nhau cũng chẳng phải cách. Anh Anh, em có muốn theo anh đến Tây Bắc làm quân tẩu không? Nếu em sợ khổ thì cứ đợi lần sau anh về. Nếu em bằng lòng, tối nay chúng ta đi luôn.”
“Hiện giờ anh là lãnh đạo trong quân đội, phải đặt nhiệm vụ quốc gia lên hàng đầu. Em là quân tẩu, nên thông cảm cho hoàn cảnh của anh, cũng phải có giác ngộ tư tưởng cao.”
Một phen lời lẽ đường hoàng, tình cảm sâu nặng như vậy khiến Hà Anh Anh ngọt ngào đến choáng váng ngay tại chỗ.
Chỉ cần có thể ở bên cạnh Lục Nghiễn Tranh, đừng nói là chịu khổ, cho dù phải bán mạng cô cũng cam tâm tình nguyện.
Ông cụ còn chưa kịp khuyên nhủ, cô đã liên tục ngây ngốc gật đầu.
“Đúng đúng đúng! Em bằng lòng! Em bằng lòng! Giác ngộ tư tưởng của em cao lắm, em không sợ khổ, em sẽ cố gắng làm một quân tẩu tốt, làm người vợ hiền trợ giúp anh thật tốt.”
“Anh Tranh, chúng ta khi nào đi? Em đi thu dọn hành lý cho anh ngay.”
Hà Anh Anh hí hửng chạy lên lầu, xếp bộ áo cưới và lễ phục chú rể do chính tay mình may vào va-li ngay ngắn, lại nhét thêm rất nhiều áo sơ mi, giày dép, thắt lưng cùng các loại quần áo và đồ dùng cá nhân vào.
Cô chỉ sợ chậm một bước, Lục Nghiễn Tranh sẽ không cần mình nữa.
Ông cụ Lục dường như đã nhìn ra điều gì đó, nhưng cũng không tiện nói toạc ra. Trâu không chịu uống nước, có cố ép đầu xuống cũng vô ích.
Chi bằng cứ để anh đưa Hà Anh Anh theo. Hai người sớm tối ở bên nhau, lâu ngày nảy sinh tình cảm, tự nhiên sẽ thành vợ chồng.
“Được rồi, đến bên đó rồi thì chăm sóc Anh Anh cho tốt. Nếu dám bắt nạt con bé, ta đánh gãy chân cháu!”
Lục Nghiễn Đình vui mừng hớn hở reo lên:
“Anh, đợi em ăn sinh nhật xong, em sẽ đến tìm anh với chị dâu. Em còn chưa từng đến doanh trại nữa. Anh nói sẽ dạy em luyện võ, vậy mà đã năm năm rồi, em chẳng thấy anh dạy được một chiêu nào.”
Lục Chấn Hải búng một cái thật mạnh vào đầu Lục Nghiễn Đình.
“Thằng nhãi ranh này. Anh mày với chị dâu mày mới cưới, mày đến góp vui làm gì? Muốn luyện võ thì ông già này dạy mày. Năm đó…”
Ông cụ lại bắt đầu khoe khoang những chiến tích anh dũng của mình trong thời kỳ kháng chiến chống Nhật năm xưa.
Lục Nghiễn Đình ôm trán, nhe răng nhăn mặt, vẻ đầy chán ghét quay đầu sang chỗ khác:
“Biết rồi, biết rồi. Ông là liên trưởng Thiết Đầu quét ngang ngàn quân, một quyền đập chết bảy tên giặc Nhật, một cước đá ngã hai tên lính Mỹ, ông lợi hại nhất rồi.”
Những chuyện cũ rích ấy, ngày nào ông già cũng phải lải nhải mấy trăm lần, tai cậu sắp đóng kén đến nơi rồi.
Lục Nghiễn Tranh vỗ vỗ vai Lục Nghiễn Đình, đáy mắt giấu vẻ nhịn cười đầy dung túng, nhưng lại phảng phất vài phần ưu sầu khó nói thành lời.
“Đừng đấu khẩu với ông nội, ông ấy cũng thương em. Nếu thật sự muốn học, đợi anh rảnh, anh sẽ đàng hoàng dạy em vài chiêu. Nhưng bây giờ thì không được, đại khái… một năm nữa đi, lúc đó em hãy qua.”
Một Tiêu Nhạ cộng thêm một Hà Anh Anh đã đủ khiến anh đau đầu rồi. Nếu lại thêm một Lục Nghiễn Đình chẳng biết kiêng nể gì nữa, e rằng căn nhà gia đình quân nhân của anh sẽ gà bay chó chạy mất.
“Còn phải đợi một năm nữa? Anh, rốt cuộc anh giấu chuyện gì không thể để người khác biết vậy? Lúc nào cũng giống như ăn trộm, không cho mọi người biết.”
“Anh giấu cái đầu em ấy. Có phải mấy năm rồi không đánh em nên da lại ngứa ngáy rồi không?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
