Chủ yếu là vì gương mặt ấy của cô quá mức bắt mắt.
Ngũ quan tinh xảo đến cực điểm, làn da trắng đến chói mắt. Chỉ cần ngồi ở đó thôi đã giống như một người bước ra từ trong tranh, vừa thanh thuần vừa xinh đẹp.
Thời buổi này, chẳng ai từng thấy cô gái nào nổi bật đến thế. Ngay cả những cô gái trong đoàn văn công trên sân khấu cũng chẳng đẹp bằng.
Ngay cả đĩa thịt bò sốt mà ông chủ bưng tới cũng đầy hơn hẳn phần của người khác.
“Đồng chí, thịt bò sốt của cô, mời dùng.”
“Vâng, cảm ơn!”
Tiêu Nhạ nhận lấy chiếc đĩa, đột nhiên buông một câu:
“Đến người đàn ông đối diện tính tiền.”
Đối diện có hơn chục người đàn ông, ông chủ cũng chẳng biết phải tìm ai, liền cười hỏi:
“Rốt cuộc là người nào vậy?”
Tiêu Nhạ thong thả gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, chậm rãi nhai, rồi từ tốn nói:
“Ai nhìn tôi thì tìm người đó mà đòi!”
Mọi người vội vàng dời ánh mắt đi, ai nấy đều lập tức cúi đầu, không dám nhìn lung tung nữa.
Chỉ có Lục Nghiễn Tranh là lặng lẽ đứng dậy, đưa cho ông chủ một tờ tiền.
Hà Anh Anh vốn đã không ưa Tiêu Nhạ, lúc này lại thấy người đàn ông của mình trả tiền cho người phụ nữ khác thì càng tức đến sôi máu.
“Anh Tranh, dựa vào đâu mà anh trả tiền?”
Lục Nghiễn Tranh không muốn làm ầm ĩ giữa chốn đông người, đành thuận theo cái bẫy Tiêu Nhạ đào sẵn, tự mình nhảy xuống.
“Anh nhìn cô ấy rồi!”
Ha ha ha!
Lời này vừa thốt ra, cả quán mì lập tức cười ầm lên.
Ngay cả bát mì nước nóng trên tay ông chủ cũng suýt nữa bị rung đổ xuống đất.
Hà Anh Anh vừa tức vừa xấu hổ, không dám cãi nhau với Lục Nghiễn Tranh, đành kéo giọng mắng Tiêu Nhạ:
“Này, cô kia, sao cô không biết xấu hổ thế? Không ăn nổi mì thì đừng có ra ngoài làm trò mất mặt!”
“Bao nhiêu đàn ông đều nhìn cô rồi, dựa vào đâu mà bắt anh Tranh của tôi trả tiền?”
Tiêu Nhạ khẽ nâng hàng mi, ngay cả nhìn thẳng cô ta cũng lười, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt hờ hững.
“Anh ấy nhìn nhiều hơn.”
Phụt! Ha ha ha!
Những người đang ăn bên cạnh ai nấy đều cười đến ngả nghiêng.
“Cô gái này nói chẳng sai chút nào, ai bảo đàn ông nhà cô cứ nhìn người ta chằm chằm.”
“Tiền này đáng lẽ phải để anh ta trả.”
“Ha ha ha. Cậu trai này ăn xong rồi còn quay lại gọi thêm. E là chuyện nhìn thôi không đơn giản vậy đâu!”
…
Mọi người người một câu, ta một câu, cười đùa trêu chọc.
Chỉ có Lục Nghiễn Tranh hiểu câu nói kia của cô có ý gì.
Anh đâu chỉ nhìn nhiều, mà toàn thân trên dưới của cô đều đã nhìn hết rồi. Chẳng phải nên trả tiền sao.
Đôi mắt đẹp của Tiêu Nhạ khẽ chuyển động, kín đáo liếc về phía Lục Nghiễn Tranh một cái, sau đó lại tiếp tục tao nhã dùng bữa.
Cô ăn rất chậm. Một bát sủi cảo nhỏ xíu mà ăn mãi nửa tiếng vẫn chưa xong.
Còn Lục Nghiễn Tranh cứ ngồi canh đĩa thịt bò sốt của mình, lặng lẽ chờ cô.
Chỉ có Hà Anh Anh đứng bên cạnh, sốt ruột đến mức liên tục giậm chân.
“Anh Tranh, anh ăn nhanh lên. Chẳng phải anh nói đơn vị có nhiệm vụ khẩn cấp sao? Đến giờ này rồi, chúng ta nên lên đường thôi!”
Nhiệm vụ khẩn cấp gì chứ!
Nhiệm vụ lớn nhất đang ngồi ngay đối diện kia kìa!
Cô chưa ăn xong thì anh đi thế nào được?
Anh chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho Hà Anh Anh ngồi xuống.
“Không vội, anh tự biết trong lòng. Nếu em chưa ăn no thì cũng có thể gọi thêm một phần.”
Hà Anh Anh nào còn ăn nổi nữa, cô tức đến no cả bụng rồi.
Từ khi người phụ nữ kia bước vào, ánh mắt của anh Tranh đã dính chặt lên người cô ta.
Chẳng phải chỉ xinh đẹp hơn một chút thôi sao? Trông cứ như hồ ly tinh, suốt ngày đi quyến rũ đàn ông.
Hà Anh Anh vừa tức vừa hận, hướng về phía Tiêu Nhạ phun một ngụm nước bọt.
“Xì! Đồ không biết xấu hổ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)