Khương Miên chằm chằm nhìn khoản tiền lớn trong hộp sắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa.
Trực tiếp lấy đi? Tầm nhìn hạn hẹp quá.
Đây chính là tiền mồ hôi nước mắt mà ông chồng hờ của cô cực khổ dành dụm được, là cảm giác an toàn được giấu dưới đáy hòm của người đàn ông thô kệch.
Trực tiếp rút củi dưới đáy nồi lỡ như tâm lý người đàn ông này sụp đổ thì làm sao?
“Đinh! Phát hiện tình cảm đạo đức cao thượng của ký chủ, kích hoạt nhiệm vụ bất ngờ!”
“Tên nhiệm vụ: Ống heo bất ngờ của chồng”
“Nội dung nhiệm vụ: Không tịch thu quỹ đen, đồng thời sử dụng vật tư hệ thống để thêm một phần bất ngờ cho quỹ đen.”
“Phần thưởng nhiệm vụ: Quyết định dựa trên mức độ bất ngờ của nam chính.”
Yo, còn có chuyện tốt thế này sao?
Khương Miên vui vẻ, hệ thống này đúng là biết khuyến khích người tiên tiến.
Cô không chút do dự đổi hai quả trứng luộc từ không gian hệ thống ra.
Ừm, chính là loại được thưởng từ nhiệm vụ tân thủ trước đó, bây giờ đổi một quả cần 1 điểm lười biếng, không đắt.
Cô cẩn thận đặt hai quả trứng gà vẫn còn hơi ấm vào trong hộp sắt nằm cạnh xấp tiền.
Nghĩ ngợi một chút, lại cảm thấy còn thiếu chút gì đó.
Nghi thức phải được kéo đầy!
Cô đổi một mảnh giấy nhỏ và một cây bút chì từ hệ thống, sau đó nằm bò trên giường học theo nét bút của học sinh tiểu học, xiêu xiêu vẹo vẹo vẽ một khuôn mặt cười thật to.
Hoàn hảo!
Khương Miên nhét mảnh giấy vào khe hở giữa trứng gà và tiền, tâm mãn ý túc đặt hộp sắt về chỗ cũ đậy gạch lên, ngụy trang tốt hiện trường.
Làm xong tất cả những chuyện này cô ngâm nga một khúc hát nhỏ, tâm trạng vui vẻ chờ đợi người đàn ông cuồng công việc làm hai phần việc của mình về nhà.
Chập tối, cửa sân bị đẩy ra.
Lục Đình kéo theo một thân mệt mỏi về đến nhà.
Làm gấp đôi công việc đồng áng, cho dù là cơ thể bằng sắt đánh như anh cũng có chút không chịu nổi.
Cơ bắp trên toàn thân đều gào thét đau nhức, mồ hôi ướt đẫm áo ba lỗ dính chặt vào người, phác họa ra những đường nét săn chắc.
Lục Đình vừa bước một chân vào sân, còn chưa kịp đi tắm nước lạnh, đã nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh từ trong nhà bước ra.
Khương Miên bưng một bát nước, bước từng bước nhỏ đến trước mặt anh.
Nước trong bát trắng đục, trông rất giống như vừa mới pha thêm thuốc trừ sâu vào.
Nhưng mùi sữa thoang thoảng truyền đến từ trong nước nói cho Lục Đình biết, đây hẳn không phải là thuốc trừ sâu!
“Chồng ơi, anh vất vả rồi.”
Giọng Khương Miên mềm mại ngọt ngào giống như bánh nếp vừa mới ra lò, mang theo chút vị ngọt.
Cả người Lục Đình cứng đờ.
Anh cúi đầu nhìn chiếc bát sứ thô đưa đến trước mặt, lại ngước mắt nhìn cô vợ nhỏ của mình trước mắt.
Ánh tà dương rắc lên mặt cô, phủ lên một lớp ánh sáng vàng dịu nhẹ.
Trong đôi mắt to tròn long lanh kia, chứa đầy sự quan tâm dành cho mình.
Lục Đình có chút luống cuống tay chân nhận lấy bát, yết hầu lăn lộn một cái ngửa đầu liền uống cạn bát nước không biết đã thêm thứ gì vào.
Nước ấm thơm ngọt trôi tuột xuống cổ họng, lập tức xua tan không ít mệt mỏi, giống như một dòng nước ấm, chảy mãi vào tận trong tim.
“Ừm.” Lục Đình rầu rĩ đáp một tiếng, không biết nên nói gì, chỉ đành đưa bát không trả lại.
Khương Miên nhận lấy bát làm như vô tình xoay người, để lại cho anh một bóng lưng.
“Em đi vệ sinh một lát.”
Lục Đình nhìn cô đi xa, tiện tay đóng cửa lại.
Ngồi xổm xuống, động tác thành thạo sờ xuống gầm giường, cạy viên gạch lỏng lẻo mà chỉ có anh biết ra.
Anh mở hộp sắt chuẩn bị bỏ số tiền đổi được từ một con gà rừng săn được trên núi hôm nay vào.
Nhưng khi anh nhìn rõ đồ vật trong hộp, cả người đều sững sờ.
Tiền, không thiếu một xu.
Nhưng bên cạnh tiền lại nằm im lìm hai quả trứng gà.
Bên cạnh trứng gà, còn đè một mảnh giấy nhỏ.
Lục Đình vươn bàn tay phủ đầy vết chai mỏng vì quanh năm làm việc, cẩn thận nhón lấy mảnh giấy kia.
Trên giấy là một khuôn mặt cười được vẽ xiêu vẹo bằng bút chì, những đường nét non nớt giống như nét vẽ của trẻ con, nhưng khóe miệng nhếch lên kia lại mang theo một loại niềm vui ngốc nghếch.
Tim anh chợt lỡ một nhịp.
Trứng gà... ở đâu ra?
Đầu óc Lục Đình vận hành với tốc độ cao, vô số ý nghĩ xẹt qua.
Ngay sau đó một đáp án khiến tim anh nóng rực hiện lên.
Quỹ đen của mình bị người ta phát hiện nhưng tiền lại vẫn còn...
Vậy thì, chỉ có một khả năng.
Trứng gà này là cô ấy đặc biệt để lại cho mình!
Là cô ấy không nỡ ăn, lén lút giấu đi, rồi lại lén lút bỏ vào quỹ đen của mình!
Nhận thức này giống như một luồng điện, lập tức đánh trúng Lục Đình.
Hóa ra... cô ấy không phải chỉ biết ăn.
Hóa ra... trong lòng cô ấy vẫn có mình.
Người đàn ông thô kệch này, một người đàn ông dám tay không vật lộn với lợn rừng trên núi, giờ phút này cầm mảnh giấy mỏng manh, hốc mắt lại không khống chế được mà có chút cay cay.
Lục Đình cẩn thận gấp gọn mảnh giấy vẽ khuôn mặt cười, cất sát vào túi áo trước ngực.
“Nhiệm vụ hoàn thành, đang đánh giá mức độ bất ngờ của nam chính...”
“Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: 10 thước vải”
Khương Miên đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh hai mắt sáng rực.
...
Trên bàn ăn tối không khí vẫn ngột ngạt như cũ.
Vương Quế Hoa theo lệ thường bưng lên một nồi cháo khoai lang loãng đến mức có thể soi bóng người, cùng một đĩa dưa muối đen sì.
Khương Miên nhìn bát cơm có thể nuôi cá trước mặt mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lập tức nhăn nhúm lại, ghét bỏ đẩy bát sang một bên.
“Lại là cái này? Tôi không ăn.”
“Cái con lười...” Vương Quế Hoa vừa định mở miệng chửi, Lục Đình bên cạnh lại đột nhiên có động tác.
Anh móc từ trong túi ra hai thứ, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Là hai quả trứng luộc!
Dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, hai quả trứng gà tròn vo tự mang theo ánh sáng thánh thiện.
Tròng mắt của Vương Quế Hoa và Lâm Tú Nga sắp dính chặt vào đó rồi.
Lục Đình không để ý đến bọn họ, tự mình cầm một quả trứng gà gõ gõ vào góc bàn.
Tiếp đó được bóc sạch sẽ, không nói lời nào nhét thẳng vào bát của Khương Miên.
Làm xong tất cả những chuyện này anh lại cầm quả kia lên, bóc ra tự mình hai miếng liền nhét vào miệng.
“Trứng gà ở đâu ra!” Giọng Vương Quế Hoa đều biến điệu, hai mắt nhìn chằm chằm vào quả trứng gà trong bát Khương Miên.
“Vợ cho con.”
Chỉ vỏn vẹn ba chữ liền cứng rắn gạt phăng bàn tay đang vươn tới của Vương Quế Hoa.
Vương Quế Hoa tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng lại không dám đối mặt với ánh mắt muốn ăn thịt người của đứa con trai thứ hai, chỉ đành hậm hực trừng mắt nhìn Khương Miên.
Khương Miên mới không thèm quan tâm bà ta.
Dưới ánh mắt mang theo áp lực của Lục Đình, chậm rãi ăn xong quả trứng gà tràn đầy tình yêu thương.
Ăn cơm xong, ngay lúc Vương Quế Hoa và Lâm Tú Nga vẫn còn đang hậm hực vì quả trứng gà, Khương Miên lại chậm rãi lấy từ trong phòng mình ra một cuộn đồ.
Cô trải đồ vật đó lên bàn, là một xấp vải mới tinh.
Màu xanh da trời, dưới ánh đèn dầu mờ ảo tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Vải!” Lâm Tú Nga thất thanh kêu lên.
Đây chính là loại vải thời thượng nhất trong hợp tác xã cung tiêu trên huyện, xé một thước cũng phải cần phiếu công nghiệp, đắt muốn chết!
Khương Miên không để ý đến sự khiếp sợ của cô ta, cầm xấp vải đi thẳng đến bên cạnh Lục Đình ướm thử lên người anh.
“Đây là đồ em mang từ nhà mẹ đẻ đến, bảo bối giấu dưới đáy hòm đấy.” Giọng cô không lớn, nhưng đủ để cả nhà nghe rõ.
“Loại vải này đang thịnh hành, em tính may cho Lục Đình một cái áo khoác.”
“Cái gì?” Vương Quế Hoa là người đầu tiên bùng nổ, “Vải tốt như vậy mà may áo khoác cho nó???”
“Nó là một thằng đàn ông thô kệch thì mặc vải Dacron làm gì! Đưa cho tao! Tao mang đi may cho Đại Bảo một bộ quần áo mới sau này đi học mặc!”
Vương Quế Hoa nói rồi đưa tay ra định cướp.
Khương Miên nghiêng người, linh hoạt né tránh.
Cô không nhìn Vương Quế Hoa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lục Đình, trong ánh mắt mang theo một tia tủi thân và ỷ lại.
“Chồng ơi Đây là em đặc biệt để dành cho anh, em không muốn cho người khác.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
