Tim Khương Miên đập như đánh trống.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, giọng nói cơ khí vô cảm lại vang lên.
“Đinh! Chúc mừng ký chủ thành công sai bảo nam chính làm việc, chỉ số lười biếng+10!”
“Phần thưởng: Một cân gạo đã được phát vào không gian hệ thống.”
Khương Miên sửng sốt.
Tình huống gì đây?
Cô ngẩng đầu lên lại thấy Lục Đình đã xoay người.
Trong tay xách con thỏ vẫn còn nhỏ máu kia, sải bước đi về phía căn bếp tạm bợ ở góc sân.
Bóng lưng trầm mặc của người đàn ông, trong bóng tối nhá nhem trông đặc biệt vững chãi.
Khương Miên tựa vào khung cửa, nhìn anh lưu loát lột da thỏ xử lý nội tạng, động tác thành thạo lại nhanh nhẹn.
Cho nên, vừa rồi giơ dao là... đi giết thỏ?
Khương Miên thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Người đàn ông này, cũng quá đáng sợ rồi.
...
Giờ cơm tối không khí trong nhà chính họ Lục vô cùng ngột ngạt.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ hình chữ nhật, thắp một ngọn đèn dầu hỏa tù mù.
Vương Quế Hoa sa sầm mặt mày, trước tiên đặt một nồi nước cơm loãng đến mức có thể soi bóng người lên bàn, lại đẩy một đĩa nhỏ dưa muối dọc mùng rừng đen sì ra giữa bàn.
Tiếp đó xới cho con trai cả Lục Kiến Quốc và cháu đích tôn bảo bối Lục Tiểu Bảo hai bát đầy ắp cháo gần như toàn là hạt gạo.
Đến lượt Khương Miên, muôi vung lên, một bát nước trong veo nhạt nhẽo liền bị hất đến trước mặt cô.
“Thân thể ngọc ngà húp chút nước cơm cho bổ người.” Vương Quế Hoa ngoài cười nhưng trong không cười.
Chị dâu cả Lâm Tú Nga ngồi bên cạnh, khoanh tay âm dương quái khí hùa theo.
“Đúng vậy thím hai, đây là mẹ đặc biệt phần cho thím đấy, hôm nay thím không xuống đồng húp cái này là hợp lý nhất.”
Khương Miên cầm đũa, nhìn bát cơm có thể làm gương soi trước mặt này quả thực muốn úp thẳng bát vào mặt bọn họ.
Đúng lúc này một mùi thịt thơm nức mũi từ ngoài cửa bay vào.
Lục Đình bưng một cái bát to sứt mẻ bước vào, vững vàng đặt lên bàn.
Trong bát là thịt thỏ kho tàu hầm nhừ thơm phức, nước sốt sền sệt, rắc vài cọng hành lá xanh mướt.
Món ăn này trong bữa tối nhạt nhẽo này, quả thực là bữa tiệc lớn từ trên trời rơi xuống.
Lục Đình ngồi xuống, ánh mắt lướt qua mặt bàn.
Khi anh nhìn thấy bát nước trong veo trước mặt Khương Miên, áp suất xung quanh cả người lập tức giảm xuống.
Anh không nói một lời cầm bát cơm của mình lên, trực tiếp san một nửa cháo từ bên trong sang bát Khương Miên.
Ngay sau đó Lục Đình lại vươn đũa gắp từ trong bát thịt thỏ kho tàu kia một miếng đùi thỏ đặt vào bát Khương Miên.
Toàn bộ quá trình nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát.
Tất cả mọi người trên bàn đều nhìn đến ngây người.
Vương Quế Hoa là người phản ứng lại đầu tiên, bà ta đập mạnh đũa xuống bàn, tức giận đến mức ngực phập phồng.
“Thằng hai! Mày làm cái gì vậy?! Thịt đó là để bồi bổ cho mày và Tiểu Bảo! Mày cho nó ăn làm gì?!”
Lục Đình không thèm ngẩng đầu lên, chỉ rầu rĩ đáp lại một câu.
“Con không đói.”
Nói xong anh bưng bát của mình lên, ăn cùng với nửa bát cháo loãng và dưa muối còn lại, bắt đầu và từng miếng lớn vào miệng, ăn vừa nhanh vừa vội.
Vương Quế Hoa nghẹn một cục tức ở cổ họng, nhìn đứa con trai thứ hai như ma đói đầu thai, lại nhìn cái đùi thỏ bóng nhẫy mỡ trong bát Khương Miên, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
Đứa con bất hiếu này! Thật sự bị hồ ly tinh làm cho mê muội tâm trí rồi!
Khương Miên cũng không ngờ Lục Đình lại bênh vực cô như vậy.
Cô nhìn cơm và thịt trong bát, trong lòng trào dâng một dòng nước ấm.
Ngay lúc cô chuẩn bị động đũa, giọng nói của hệ thống lại vang lên.
“Tít! Kích hoạt nhiệm vụ làm nũng tạm thời: Yêu cầu nam chính đút ăn.”
“Phần thưởng nhiệm vụ: Cao trật đả đặc hiệu(cao dán) x1.”
Khương Miên: “...”
Hệ thống này là muốn chơi chết mình sao?
Đưa ra yêu cầu này trước mặt ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào là Lục Đình?
Nhưng mà, cao trật đả được thưởng...
Ánh mắt Khương Miên bất giác liếc về phía Lục Đình, vết xước mới tinh trên mặt anh, còn có vài vết thương nhỏ trên cánh tay không ngừng nhắc nhở cô, người đàn ông này dựa vào việc liều mạng đi săn để nuôi gia đình.
Khương Miên đặt đũa xuống, nhìn chiếc bát sứ thô sứt một góc của mình kiều khí nhăn mũi.
Giọng cô hạ xuống vừa nhẹ vừa mềm, mang theo một tia tủi thân.
“Tay mỏi, cầm đũa không nổi.”
Vương Quế Hoa tức giận muốn trực tiếp lật bàn.
Ngay cả bản thân Khương Miên cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần Lục Đình sẽ nổi điên ngay tại chỗ.
Tuy nhiên nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Động tác và cơm của Lục Đình dừng lại.
Anh trầm mặc đặt bát xuống, dưới ánh mắt có thể gọi là kinh hãi của cả nhà, đưa tay lấy đôi đũa của Khương Miên.
Bàn tay to thô ráp của người đàn ông cầm đôi đũa tre nhỏ nhắn, trông có chút vụng về.
Thế là anh trực tiếp dùng tay xé một dải thịt thỏ nhỏ, động tác cứng nhắc đưa đến bên miệng Khương Miên.
Toàn bộ quá trình Lục Đình không nói một lời, thậm chí ngay cả đầu cũng không hoàn toàn ngẩng lên, chỉ dùng khóe mắt nhìn Khương Miên.
Khương Miên cảm thấy tim mình sắp ngừng đập rồi.
Cô máy móc há miệng, ngậm lấy miếng thịt thỏ người đàn ông đưa đến bên miệng.
Thịt hầm rất nhừ. Nhưng Khương Miên căn bản không nếm ra mùi vị gì, chỉ cảm thấy đầu lưỡi của mình vô tình lướt qua một mảng da thô ráp lại nóng bỏng.
Đó là đầu ngón tay của Lục Đình.
Thân hình cao lớn của người đàn ông chợt run lên, bàn tay cầm đũa rụt về nhanh như chớp, sau đó tiếp tục cúi đầu, hung hăng và nốt chỗ cháo loãng còn lại trong bát của mình.
Chỉ là gốc tai đỏ bừng kia, dưới ánh đèn vàng vọt đã tố cáo sự bối rối của anh lúc này.
“Nhiệm vụ hoàn thành! Phần thưởng đã được phát!”
Lâm Tú Nga ngồi đối diện tròng mắt sắp trố ra ngoài.
Cô ta nhìn mấy cọng dưa muối héo hon trong bát mình, lại nhìn Khương Miên được Lục Đình đích thân đút cho ăn, ghen tị đến mức biểu cảm có chút vặn vẹo.
Dựa vào cái gì?
Con ranh lười biếng đó cái gì cũng không làm, dựa vào cái gì mà được ăn thịt?
Như vậy mà còn được đàn ông hầu hạ như thế?
Còn mình mệt sống mệt chết một ngày chỉ được gặm dưa muối!
Lục Đình chắc chắn là mù mắt bị hồ ly tinh làm cho mờ mắt rồi!
Bữa cơm này ngoại trừ Khương Miên, ai ăn cũng không thấy ngon miệng.
Sau bữa cơm, Khương Miên theo Lục Đình về căn phòng chật hẹp.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường ván gỗ kêu cọt kẹt, bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.
Khương Miên thức thời rụt vào góc trong cùng của giường, dùng chăn quấn mình thành một con nhộng, chỉ lộ ra đôi mắt cảnh giác nhìn Lục Đình.
Lục Đình không nhìn cô, tự mình đi đến bên chậu nước ở góc tường cởi chiếc áo ba lỗ cũ ướt đẫm mồ hôi trên người ra.
Cùng với chiếc áo ba lỗ được cởi ra, một nửa thân trên cường tráng săn chắc, tràn đầy sức mạnh phơi bày trong không khí.
Trên làn da màu đồng cổ, những đường nét cơ bắp mượt mà và săn chắc.
Nhưng điều thu hút sự chú ý hơn cả, là những vết sẹo dọc ngang trên lưng anh.
Có dấu vết màu trắng do vết thương cũ để lại, cũng có những vết xước mới thêm vẫn còn rỉ máu.
Nhìn mà giật mình.
Đây chính là huân chương của một người thợ săn, cũng là minh chứng cho việc anh dùng mạng sống đổi lấy thức ăn.
Trong lòng Khương Miên chợt thấy xót xa.
Nghĩ đến cao trật đả đặc hiệu vừa hoàn thành nhiệm vụ được thưởng, cô động niệm.
Khương Miên giả vờ mò mẫm dưới gối nửa ngày, sau đó lấy ra một hộp sắt nhỏ màu xanh lá cây, đưa qua.
“Cho anh này, bôi đi.”
Giọng cô rất nhỏ, mang theo một tia mất tự nhiên.
Động tác lau lưng của Lục Đình khựng lại.
Anh xoay người nhìn hộp sắt nhỏ trong tay Khương Miên.
Đó là hàng cao cấp mà trong hợp tác xã cung tiêu cũng không mua được, trên đó in chữ Tây mà anh không hiểu.
Thứ này chắc tốn không ít tiền và phiếu đâu nhỉ?
Cô... mua lúc nào vậy?
Trong đầu Lục Đình, lập tức lóe lên một ý nghĩ.
Lẽ nào là cô nhịn ăn nhịn mặc, lén lút dành dụm tiền mua thuốc cho mình?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, tảng băng kiên cố trong lòng Lục Đình được đắp lên bởi sự lười biếng và kiều khí của cô đã tan chảy một góc.
Hóa ra, vợ tuy lười một chút, nhưng trong lòng vẫn có mình.
Anh lặng lẽ nhận lấy hộp thuốc, mở ra ngửi thử, một mùi thuốc thơm mát xộc vào mũi.
Lục Đình không nói gì, chỉ lấy một ít thuốc mỡ vụng về bôi lên những vết thương mới có thể với tới trên lưng.
Cảm giác mát lạnh, dường như cũng vuốt phẳng một tia bực dọc trong lòng anh.
Bầu không khí trong phòng không còn căng thẳng như vậy nữa.
Khương Miên rụt trong chăn, nhìn bóng lưng rộng lớn của người đàn ông, tâm tư xoay chuyển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
