Mắt Chu Trọng Hoa sáng lên. Chính chủ cuối cùng cũng đến rồi. Nếu không thì vở kịch này của cô không thể hát tiếp được nữa.
Chu Trọng Hoa nhìn về phía mẹ con Liễu Diệp Âm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.
Liễu Diệp Âm à Liễu Diệp Âm, đợi hôm nay tôi tặng bà một hộp quà lớn thân bại danh liệt nhé.
Đám đông nhường ra một con đường, Liễu Diệp Âm và Chu Tiểu Ngũ đi tới trước mặt, mẹ Bí thư và Phó Tú Quyên cùng những người khác cũng đứng sang một bên.
Liễu Diệp Âm vừa nhìn thấy nhiều người vây xem như vậy, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Xem ra chuyện hôm nay chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên rồi.
Bà ta sầm mặt: “Chu Tiểu Thất mày còn chê chưa đủ mất mặt sao? Còn không mau xuống đây cho tao!”
Chu Tiểu Ngũ cảm nhận được mọi người xung quanh đang chỉ trỏ mình, cũng tức đến đỏ hoe mắt, nước mắt rơi xuống, bày ra dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng.
“Tiểu Thất, em nói là chị ăn cắp tiền thì chính là chị ăn cắp, chị thừa nhận rồi em xuống trước đi có được không?”
Không thể không nói, con trà xanh Chu Tiểu Ngũ này quá tâm cơ, một câu nói vừa làm nổi bật sự rộng lượng của một người làm chị như cô ta, lại vừa có thể bôi đen Chu Tiểu Thất một vố, khiến tất cả mọi người đều đảo ngược tư duy nhận định Chu Tiểu Thất mới là kẻ vừa ăn cướp vừa la làng.
Cộng thêm ấn tượng trước đây cô ta để lại cho mọi người cũng rất tốt, vì vậy lập tức có rất nhiều người thiên vị cô ta.
“Tôi đã nói Tiểu Ngũ nhìn là biết một người dịu dàng lương thiện phẩm chất cao thượng, làm sao có thể làm ra chuyện ăn cắp tiền được, chắc chắn là Tiểu Thất đang vu oan cho con bé.”
“Nhưng tại sao Tiểu Thất lại vu oan cho con bé? Tiểu Ngũ là chị của nó mà.”
“Ghen tị chứ sao. Chắc bà không biết lòng ghen tị của phụ nữ đáng sợ đến mức nào đâu.
Thấy người ta xinh đẹp hơn mình được bố mẹ yêu thương hơn, được mọi người quý mến hơn thì không vui, liền tìm mọi cách vu oan bôi nhọ người ta...”
“Thế này cũng quá đáng rồi đấy? Dù sao cũng là chị em ruột mà!”
...
Chu Tiểu Ngũ nghe thấy những lời bàn tán này trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, nhìn về phía Chu Tiểu Thất với ánh mắt giấu giếm sự đắc ý.
Ha ha, mày tưởng ác nhân cáo trạng trước là có thể hủy hoại danh tiếng của tao sao?
“Mày nhận cái gì mà nhận? Mày làm vậy là đang hại nó mày có biết không? Làm sai thì phải thừa nhận lỗi lầm, chứ không phải đùn đẩy trách nhiệm cho người khác!
Nếu nó không hiểu những đạo lý này, cả đời này của nó coi như bỏ đi!”
Liễu Diệp Âm đen mặt mắng mỏ Chu Tiểu Ngũ một trận, Chu Tiểu Ngũ xấu hổ cúi đầu: “Con xin lỗi mẹ, con chỉ là lo lắng cho Tiểu Thất.”
“Hừ.” Liễu Diệp Âm hừ lạnh một tiếng nhìn về phía Chu Trọng Hoa: “Chu Tiểu Thất, làm sai không tính là gì, chết không thừa nhận còn vu oan giá họa mới là điều không thể tha thứ nhất.
Mày đối xử với chị mày như vậy chị mày đều không trách mày, mày không thấy xấu hổ chút nào sao? Mày còn định làm mình làm mẩy đòi sống đòi chết đến bao giờ? Còn không mau xuống đây cho tao, mặt mũi của bố mày sắp bị mày vứt hết rồi!”
Hai hàng nước mắt của Chu Trọng Hoa tuôn rơi, cô quay đầu nhìn về phía Chu Bỉnh An vừa chen lên hàng đầu ở đầu bên kia, khẽ hỏi: “Bố, ông nghe thấy chưa?”
Sắc mặt Chu Bỉnh An rất khó coi.
Đương nhiên ông ta nghe thấy những lời đó của Liễu Diệp Âm, những lời này vừa thốt ra, cái mũ ăn cắp đã hoàn toàn chụp lên đầu Tiểu Thất!
Mặt mũi của Chu Bỉnh An ông ta cũng hoàn toàn bị giẫm dưới chân, sẽ trở thành nỗi nhục nhã cả đời của ông ta!
Người đàn bà Liễu Diệp Âm này, thật sự quá đáng rồi.
Chu Bỉnh An vô cùng tức giận, nhìn về phía Chu Trọng Hoa: “Tiểu Thất con xuống trước đi, có uất ức gì nói với bố, bố làm chủ cho con.”
Chu Trọng Hoa lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch tràn đầy sự tuyệt vọng: “không làm chủ được đâu bố, danh tiếng của tôi hủy rồi, hoàn toàn bị hủy rồi. Mẹ ruột đóng dấu, từ nay về sau tôi chính là một đứa ăn cắp, còn là một đứa ăn cắp vừa ăn cướp vừa la làng vu oan cho chị gái mình. Tôi sẽ là nỗi nhục nhã cả đời của bố! Bố, tôi không còn mặt mũi nào đối diện với bố nữa!”
Chu Bỉnh An nhíu mày: “Con nói bậy bạ gì thế?! Chỉ cần không phải con làm bố tuyệt đối sẽ không để con bị người ta vu oan.”
Liễu Diệp Âm và Chu Tiểu Ngũ nghe vậy đều không khống chế được sự hận thù trong lòng.
Chu Tiểu Thất là bị vu oan, vậy kẻ cắp chính là Chu Tiểu Ngũ?
Quả nhiên không phải con ruột của ông, ông mới nhẫn tâm như vậy!
“Lão Chu,” Liễu Diệp Âm lên tiếng, nhưng bị Chu Tiểu Ngũ ngắt lời, cô ta rơi nước mắt khóc lóc: “Mẹ, mẹ đừng nói gì nữa, đều là lỗi của con, con là chị con nhường nhịn bảo vệ em gái là điều nên làm, con nhận, con nhận hết.”
“Tiểu Thất, người ăn cắp tiền là chị không liên quan đến em, sẽ không ai mắng em không ai nói em đâu, em xuống đi đừng để bố mẹ phải lo lắng cho em.”
Chu Bỉnh An rất không hài lòng, mặc dù ông ta không phải dựa vào nịnh nọt để lên làm xưởng trưởng, nhưng ngày nào cũng giao thiệp với một đám người tinh ranh, thủ đoạn trà xanh ngoài sáng nhận tội trong tối gài bẫy người khác này làm sao ông ta lại không nhìn ra?
Ông ta lạnh lùng liếc nhìn Chu Tiểu Ngũ một cái, quay về sẽ xử lý con sói mắt trắng này sau.
Liễu Diệp Âm biết Tiểu Ngũ nói như vậy là đang diễn kịch trước mặt Chu Bỉnh An, hiện tại mọi người đều đã nhận định Tiểu Thất mới là kẻ cắp, Tiểu Ngũ nói như vậy không những không ảnh hưởng đến danh tiếng của cô ta, mà còn nhận được sự đồng tình của mọi người, nhưng với tư cách là một người mẹ nhìn thấy con gái bị ép bức đến mức này, trong lòng bà ta vẫn rất đau xót.
Cũng vì vậy mà sự căm hận của bà ta đối với Tiểu Thất càng thêm mãnh liệt, sự u ám trên mặt cũng không thèm che giấu nữa.
“Chị mày vì mày mà phải chịu uất ức như vậy rồi, mày còn có gì không hài lòng nữa? Còn không mau xuống đây cho tao!”
Liễu Diệp Âm quát mắng Chu Tiểu Thất, Chu Bỉnh An càng thêm bất mãn.
Chu Tiểu Ngũ là con gái của bà, Chu Tiểu Thất cũng vậy, bà vậy mà lại thiên vị như thế, thật sự coi ông ta đã chết rồi sao.
“Chị ta thật sự tốt với tôi sao?”
Chu Trọng Hoa lời lẽ gay gắt: “Nếu chị ta thật sự là người chị tốt thì đã không tự mình ăn cắp tiền trong nhà bị tôi bắt quả tang còn quay ngược lại vu oan cho tôi, chụp mũ ăn cắp cho tôi! Nếu chị ta thật sự là một người chị tốt thì vừa rồi đã không nói những lời như vậy! Tôi không tin bà không nghe ra, mặc dù ngoài miệng chị ta thừa nhận là tự mình ăn cắp tiền, nhưng thực chất vẫn đang dẫn dắt mọi người hiểu lầm tôi là kẻ cắp. Không tin bà có thể hỏi từng người có mặt ở đây xem, có phải họ đều nghĩ như vậy không?”
Quần chúng vây xem: Hình như, có vẻ, đúng là như vậy thật.
Chu Trọng Hoa chỉ vào mọi người: “Thấy chưa, mặc dù Chu Tiểu Ngũ luôn miệng thừa nhận mình mới là kẻ cắp nhưng thực chất trong lòng họ đã nhận định tôi mới là kẻ cắp đó, Chu Tiểu Ngũ cô ta là vì muốn dỗ dành đứa em gái này xuống, nên mới cố ý thừa nhận mình ăn cắp tiền. Chị ta luôn miệng nhận tội đều chỉ là diễn kịch, là làm màu, là muốn chụp cái danh kẻ cắp lên đầu tôi cho đến chết.”
Giọng Chu Trọng Hoa chuyển hướng: “Nhưng những điều này đều không phải là điều khiến tôi đau lòng nhất.
Từ nhỏ đến lớn chị năm chưa bao giờ coi tôi là em gái ruột, trong mắt chị ta tôi chỉ là một con a hoàn giúp chị ta dọn dẹp phòng ốc, giặt quần áo, nấu cơm, chạy vặt, chị ta không có chút tình chị em nào với tôi, cho nên bây giờ chị ta hãm hại tôi, tôi khiếp sợ, tôi đau khổ, nhưng tôi có thể chấp nhận. Điều khiến tôi đau lòng tuyệt vọng nhất chính là bà, là người mẹ đã sinh ra tôi, nuôi nấng tôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
