“Cái gì? Chu Tiểu Ngũ vậy mà lại ăn cắp tiền của gia đình còn vu oan cho Tiểu Thất? Bình thường trông có vẻ hiền lành ít nói không ngờ lại là loại người như vậy!”
“Liễu Diệp Âm cũng quá thiên vị rồi chứ? Tiểu Ngũ là do bà ta đẻ ra chẳng lẽ Tiểu Thất không phải là do bà ta đẻ ra sao? Vậy mà vì bảo vệ Tiểu Ngũ lại ép Tiểu Thất thừa nhận tội danh như vậy, chuyện này để Tiểu Thất sau này sống sao đây!”
“Đúng thế, một cô gái tốt như vậy mà bị chụp mũ kẻ cắp, sau này còn gia đình tử tế nào muốn cưới con bé nữa?”
“Đây còn là mẹ ruột sao? Mẹ kế cũng không độc ác đến thế!”
“Tiểu Thất dù sao cũng là con gái ruột của xưởng trưởng Chu, Liễu Diệp Âm cũng dám chà đạp thế này không sợ xưởng trưởng Chu làm ầm ĩ với bà ta sao?”
...
Liễu Diệp Âm và Chu Tiểu Ngũ ở trong nhà nghe thấy những người bên ngoài bàn tán hoàn toàn không thèm che giấu âm thanh, tức muốn chết.
“Con ranh nghiệt chủng quả nhiên là đến để khắc tao mà!” Lúc trước không nên sinh nó ra!
“Mày cũng thế, không có việc gì mày đi ăn cắp tiền của gia đình làm gì? Tao để mày thiếu ăn hay thiếu mặc mà mày lại làm ra cái chuyện mất mặt như vậy!”
Ăn cắp thì cũng thôi đi vậy mà còn bị Chu Tiểu Thất bắt được.
Liễu Diệp Âm thật sự sắp bị đứa con gái không bớt lo này chọc tức chết rồi.
Liễu Diệp Âm hận hận vỗ mấy cái vào người Chu Tiểu Ngũ, Chu Tiểu Ngũ vốn dĩ đã đau mặt, lúc này trên người cũng đau nhưng nhiều hơn cả là sợ hãi.
“Mẹ, mẹ tưởng con muốn làm như vậy sao? Còn không phải là cấp trên sắp ban hành chính sách, gia đình cán bộ đông con bắt buộc phải có một đứa con đi xuống nông thôn.”
“Mẹ cũng biết hiện giờ trong nhà chỉ có con và Chu Tiểu Lục là độ tuổi phù hợp nhất, Chu Tiểu Lục có bố chống lưng chắc chắn không phải xuống nông thôn, vậy người xuống nông thôn chẳng phải là con sao?”
“Con không muốn xuống nông thôn nên chỉ có thể dùng hạ sách này, để Chu Tiểu Thất gánh cái danh kẻ cắp thay con đi xuống nông thôn thôi.”
“Ai ngờ nó lại dám đánh con, còn la toáng chuyện này ra ngoài.”
“Bây giờ phải làm sao đây mẹ, bị nó la toáng lên như vậy danh tiếng của con coi như xong rồi, đến lúc đó đừng nói là lấy chồng, có phải con thật sự phải xuống nông thôn không?”
“Mẹ, con không muốn xuống nông thôn, con không nỡ xa mẹ.”
Chu Tiểu Ngũ không thể không nói ra toan tính của mình.
Liễu Diệp Âm không ngờ Tiểu Ngũ lại nghe được cuộc nói chuyện của mình với đồng nghiệp, bà ta nhất thời vừa đau lòng vừa bực tức.
“Có mẹ ở đây mày sợ cái gì? Chẳng lẽ mẹ lại thật sự để mày xuống nông thôn sao?”
“Đương nhiên con biết mẹ thương con nhất, chắc chắn sẽ không nỡ để con đi xuống nông thôn ăn đất, nhưng con cũng không muốn làm mẹ quá khó xử mà.”
“Mẹ xót con, con lại chẳng xót mẹ sao?”
Chu Tiểu Ngũ dùng ánh mắt sùng kính nhìn Liễu Diệp Âm, trong lòng lại âm thầm bĩu môi.
Mẹ thương cô ta là thật, nhưng mẹ càng thương anh tư hơn.
Anh tư hiện giờ đang làm việc ở Xưởng Cơ khí, tiền đồ thăng tiến sau này đều nằm trong tay bố, mà Tiểu Lục lại là cục cưng của bố, mẹ mà dám tính kế Tiểu Lục xuống nông thôn, bố có thể cắt đứt tiền đồ của anh tư, còn Tiểu Thất, Tiểu Thất mới 15 tuổi cũng là máu mủ ruột thịt của bố, không có lý do gì bố tuyệt đối sẽ không cho phép mẹ đánh chủ ý lên người Tiểu Thất, đến lúc đó mẹ chắc chắn vẫn phải thỏa hiệp đẩy cô ta ra ngoài xuống nông thôn.
Xem kìa đứa trẻ ngoan ngoãn hiếu thảo biết bao! Tuy nói hành sự có chút lỗ mãng, nhưng đây cũng không mất đi là một ý kiến hay.
Chỉ là rốt cuộc vẫn quá trẻ tuổi làm việc không chu toàn, để sự việc xảy ra sơ suất khiến Tiểu Thất mất kiểm soát, nói không chừng sẽ phản phệ lên người Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ mà dính phải danh tiếng kẻ cắp, đừng nói là tiếp tục ở lại thành phố ngay cả gia đình tử tế cũng khó mà gả được.
Không được.
Bà ta tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Anh Viễn trước khi chết đã giao phó đứa trẻ cho bà ta, bà ta tuyệt đối không thể để Tiểu Ngũ xảy ra chuyện.
Tuyệt đối không thể.
“Tao quay lại sẽ tính sổ với mày sau!”
Mặc dù rất muốn dạy dỗ con gái một trận thật tàn nhẫn, nhưng trước mắt quan trọng nhất vẫn là danh tiếng của con gái.
Chu Tiểu Ngũ cẩn thận dè dặt: “Vậy chuyện của Tiểu Thất...”
Liễu Diệp Âm bực tức nói: “Nó ăn cắp sổ tiết kiệm của gia đình, tao còn có thể bao che cho nó sao? Vừa hay nó làm ầm ĩ chuyện này lớn như vậy, vậy thì để nó tự làm tự chịu đi.”
Chỉ cần người mẹ ruột là bà ta cắn chết chuyện nó ăn cắp sổ tiết kiệm của gia đình, nó có mọc thêm hàng trăm cái miệng cũng vô dụng.
Chu Tiểu Ngũ thở phào nhẹ nhõm, làm nũng nói: “Con biết ngay là mẹ đối xử với con tốt nhất mà.”
Liễu Diệp Âm dẫn Chu Tiểu Ngũ với vẻ mặt âm trầm đi ra ngoài.
Bà nội Trần kéo Liễu Diệp Âm lại: “Tiểu Liễu à, làm người vẫn là không thể quá thiên vị được! Tiểu Ngũ là từ trong bụng cô chui ra, Tiểu Thất cũng là từ trong bụng cô chui ra, cô không thể bên trọng bên khinh, vì đứa sinh trước, mà làm cho bố con Tiểu Thất lạnh lòng được!”
Lời này trong ngoài rõ ràng là đang nói Liễu Diệp Âm nhớ nhung người đàn ông đã chết trước kia, vì con gái của người đàn ông trước mà làm ấm ức con gái của người đàn ông hiện tại, giống như tát một cái thật mạnh vào mặt Liễu Diệp Âm vậy.
Bí thư của Xưởng Cơ khí và xưởng trưởng không hợp nhau, bà nội Trần đương nhiên là vui vẻ xem trò cười của nhà họ Chu, giậu đổ bìm leo khiến Liễu Diệp Âm mất hết thể diện.
Liễu Diệp Âm tức giận đến mức khuôn mặt trắng trẻo tròn trịa đều vặn vẹo.
Mụ già chết tiệt này, chuyện nhà bọn họ liên quan gì đến bà ta? Cần bà ta phải lắm mồm!
Trên mặt Liễu Diệp Âm ngậm cục tức: “Bác gái nói lời gì vậy? Đứa trẻ Tiểu Thất đó từ nhỏ đã ngoan cố không chịu dạy bảo, hôm nay càng quá đáng hơn, rõ ràng là nó ăn cắp tiền của gia đình vậy mà còn vu oan cho chị nó, còn đánh sưng cả mặt chị nó nữa! Thật sự là tức chết đi được.”
Chu Tiểu Ngũ nghe vậy tủi thân rơi nước mắt: “Bà nội Trần, cháu là do bà nhìn lớn lên từ nhỏ, cháu là người như thế nào bà còn không rõ sao? Cháu thật sự không ăn cắp tiền. Mẹ mỗi tháng đều cho cháu tiền tiêu vặt cháu không thiếu tiền tiêu. Sao cháu có thể đi ăn cắp sổ tiết kiệm của gia đình được chứ?”
Chu Tiểu Ngũ lặng lẽ rơi lệ giống như hoa lê đọng hạt mưa, vừa đẹp vừa đáng thương.
Bà nội Trần lại không ăn bộ này của cô ta: “Tiểu Ngũ à cháu là do chúng ta nhìn lớn lên, nhưng Tiểu Thất cũng là do chúng ta nhìn lớn lên, đứa trẻ này từ nhỏ đã thật thà càng không thể làm ra chuyện như vậy. Hơn nữa Tiểu Liễu nói mặt cháu bị đánh sưng rồi, nhưng sao ta nhìn thấy trắng hồng rạng rỡ trông cũng không giống như bị đánh. Chẳng lẽ là ta hoa mắt rồi sao?”
Liễu Diệp Âm cũng lúc này mới phát hiện, Chu Trọng Hoa tát Chu Tiểu Ngũ nhiều cái như vậy nhưng mặt Chu Tiểu Ngũ vậy mà không sưng đỏ, ngược lại giống như trắng hồng rạng rỡ, sắc mặt cực kỳ tốt, cũng khó trách bà nội Trần lại nói thế.
“Thím à không phải thím hoa mắt đâu, là có người thiên vị quen thói mù mắt mà thôi.”
Những người khác không dám đắc tội Liễu Diệp Âm vị phu nhân xưởng trưởng này, nhưng chồng của Phó Tú Quyên là phó xưởng trưởng của Xưởng Cơ khí cùng một phe với bí thư, nên không sợ đắc tội bà ta.
Phó Tú Quyên hai tay khoanh trước ngực bước tới, trào phúng: “Liễu Diệp Âm, bà cho dù có thiên vị thế nào thì cũng phải có chừng mực chứ? Cái kiểu mở to mắt nói dối bắt nạt một đứa trẻ này bà làm ra được nhưng chúng tôi không có mắt để nhìn đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
