“Đệt mợ con tiện nhân này, mày dám làm ông đây bị bỏng!”
Gã đàn ông nổi trận lôi đình tung một cước đá thẳng vào người người phụ nữ, đá cô ngã lăn ra đất.
Người phụ nữ gầy gò đau đớn cuộn tròn người lại, theo bản năng cầu xin: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa đâu.”
“Mẹ kiếp Hầu Quân Minh cái đồ súc sinh này mày định làm gì? Mày dừng tay lại cho bà!”
Trong không gian, Chu Trọng Hoa nhìn thấy cảnh này tức giận đến mức nghiến răng trợn mắt, lao tới muốn giết chết gã đàn ông vũ phu, đáng tiếc cô hoàn toàn không thể ra ngoài.
“Đệt mợ ông trời chết tiệt, bà đây chết rồi thì ông cứ đàng hoàng đưa bà đi đầu thai đi, ông đưa bà đến bên cạnh Chu Tiểu Thất làm gì? Để xem cô ấy bị người ta hành hạ đến chết như thế nào sao?”
“Mẹ kiếp ông nếu mắt không dùng được thì quyên góp đi, nếu ông già cả lẩm cẩm rồi thì mau đi chết đi, đừng có nheo cặp mắt già nua đó mà gây họa cho chúng sinh!”
Chu Trọng Hoa tức giận chỉ tay lên trời mắng chửi, đáng tiếc Hầu Quân Minh gã đàn ông vũ phu này một câu cũng không nghe thấy, vẫn tiến lên đấm đá Chu Tiểu Thất.
“Mày còn không dám? Tao thấy mày to gan lắm!”
“Hôm nay dám làm ông đây bị bỏng, ngày mai có phải dám giết chết ông luôn không?”
“Xem ông đây có đánh chết con tiện nhân mưu sát chồng này không.”
Chu Tiểu Thất rất nhanh đã bị đánh đến mặt mũi bầm dập, cô không có sức phản kháng chỉ có thể vừa cầu xin vừa che chở cho cái bụng đang nhô lên.
“Đừng mà tôi thật sự không có!”
“Cầu xin anh, tha cho tôi đi.”
“Đứa bé...”
“Tao nhổ vào! Bớt lấy cái thứ tạp chủng này ra đe dọa tao, một con đàn bà không giữ đạo làm vợ như mày, ai biết trong bụng là giống của thằng nào!”
Chu Tiểu Thất như bị đâm trúng chỗ đau, đột nhiên lớn tiếng hét lên: “Tôi không có, tôi không phải!”
Hầu Quân Minh bị dọa giật mình: “Đệt mợ con tiện nhân này dám lớn tiếng với ông đây xem ông có đánh chết mày không!”
Nắm đấm và cú đá của Hầu Quân Minh dứt khoát nhắm thẳng vào bụng người phụ nữ.
“Một con điếm tái giá bị người ta chơi chán rồi như mày, mày có tư cách gì mang thai giống của tao, sinh con cho tao?”
“Nếu không phải người nhà mày cứ nằng nặc đưa mày lên giường của tao, mày tưởng tao thèm để mắt tới loại điếm như mày sao?”
Hầu Quân Minh vừa đánh vừa chửi rủa, sắc mặt dần trở nên dữ tợn, ra tay càng lúc càng mạnh.
“Mẹ kiếp, cái đồ súc sinh!”
“Á! Bụng của tôi!”
Chu Tiểu Thất hét lên thảm thiết rồi ôm lấy bụng, máu tươi dần trào ra từ giữa hai chân, rất nhanh đã nhuốm đỏ quần áo, lan ra thành một vũng máu trên mặt đất, người phụ nữ dần cảm thấy sinh khí bị rút cạn khỏi cơ thể, thân thể dần trở nên lạnh lẽo.
“Chu Tiểu Thất!”
Chu Trọng Hoa nhìn thấy Chu Tiểu Thất nằm bất động trên mặt đất, lòng đau như cắt.
Quả thật cô không thích tính cách hèn nhát của Chu Tiểu Thất, nhưng dù sao cũng là cô gái do cô nhìn lớn lên, từ lâu đã có tình cảm.
“Chị ơi”
Trước mắt Chu Tiểu Thất xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp mặc trang phục cổ trang, trong mắt cô ấy lộ ra sự quan tâm chân thành, khiến cô cảm thấy một tia quen thuộc và ấm áp.
“Tiểu Thất em nhìn thấy chị rồi sao?”
Chu Trọng Hoa mừng rỡ, chẳng lẽ Chu Tiểu Thất cuối cùng cũng có thể vào không gian rồi?
“Em đợi chị, chị đi lấy linh tuyền cho em, uống linh tuyền rồi em sẽ không chết đâu.”
Chu Trọng Hoa quay người chạy đi múc một cốc linh tuyền mang tới: “Tiểu Thất mau uống đi, uống rồi sẽ không sao đâu.”
“Không cần đâu thần tiên tỷ tỷ.” Chu Tiểu Thất lắc đầu từ chối: “Em không còn sức để tiếp tục sống nữa. Em cũng nhớ anh Viễn và con rồi, em muốn đi tìm anh ấy.”
Chu Trọng Hoa há miệng, muốn khuyên cô chết tử tế không bằng sống lay lắt, nhưng khi ánh mắt rơi xuống thi thể của Chu Tiểu Thất cô lại nuốt lời vào trong.
Không phải ai cũng có khả năng đối phó với những kẻ ác này, có lẽ đối với Tiểu Thất mà nói cái chết là sự giải thoát tốt nhất.
“Được vậy chị đưa em đi đầu thai, kiếp sau em sẽ có một đôi bố mẹ tốt, họ sẽ yêu thương em như châu như ngọc.”
Chu Trọng Hoa hứa hẹn.
“Vậy còn anh Viễn thì sao? Em còn có thể nối lại tiền duyên với anh Viễn không?”
Chu Trọng Hoa nắm lấy tay Chu Tiểu Thất: “Đương nhiên là được.”
Chu Tiểu Thất mỉm cười: “Thần tiên tỷ tỷ, cảm ơn chị.”
Chu Trọng Hoa nhẩm đọc Vãng Sinh Kinh siêu độ cho Chu Tiểu Thất, đưa cô đi đầu thai chuyển thế.
Quay đầu lại, trong đôi mắt u ám như chứa đầy lệ khí, Chu Trọng Hoa lạnh lùng nói: “Nếu thiên đạo bất nhân không có cách nào giáng báo ứng cho đám cặn bã các người, vậy thì để bà đây ban báo ứng cho các người.”
Chu Trọng Hoa ngưng tụ lại chút hồn lực vừa mới hồi phục được một ít trong những năm qua, chuẩn bị thi triển một cấm thuật tiễn Hầu Quân Minh và những kẻ tồi tệ từng làm tổn thương Chu Tiểu Thất đi luôn một thể, ai ngờ ông trời chết tiệt lúc này đột nhiên giáng xuống một đạo sấm sét, trực tiếp tiêu diệt Chu Trọng Hoa.
“Đệt mợ ông trời chết tiệt, sớm muộn gì cũng có ngày bà đây giết chết ông!”
...
“Tiểu Thất ai nói là tao ăn cắp tiền của gia đình? Người ăn cắp tiền rõ ràng là mày!”
Chu Trọng Hoa một lần nữa mở mắt ra, cảm thấy có điều khác thường.
Cô có cơ thể rồi sao?
Nhìn lại cô gái trước mắt trông trắng trẻo sạch sẽ, nhã nhặn lịch sự nhưng lại bị sự tính toán độc ác trên mặt phá hỏng, trong lòng không khỏi giật mình, đây chẳng phải là chị gái của Chu Tiểu Thất, Chu Tiểu Ngũ sao?
Cuộc đời bi thảm của Chu Tiểu Thất có thể nói là có công lao to lớn của Chu Tiểu Ngũ.
Ánh mắt Chu Trọng Hoa trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, ha ha, nếu không phải lúc trước là linh hồn, cô đã sớm giết chết con rắn độc này rồi, bây giờ thì vừa hay.
Chu Trọng Hoa đang định ra tay, Chu Tiểu Ngũ liền tóm lấy tay cô nhét một thứ trông hơi giống thiệp mời vào tay cô, nắm chặt lấy vui vẻ nói: “Đương nhiên là sổ tiết kiệm của bố mẹ rồi!”
Sổ tiết kiệm?
Chu Trọng Hoa nhìn sổ tiết kiệm trong tay đột nhiên nhớ ra, đây chẳng phải là năm Chu Tiểu Thất 15 tuổi, Chu Tiểu Ngũ cố ý vu oan cô ăn cắp sổ tiết kiệm khiến cô phải gánh tội danh ăn cắp, sau này khi chính sách mới về việc gia đình cán bộ đông con phải xuống nông thôn được ban hành, Chu Tiểu Thất liền bị Liễu Diệp Âm lấy danh nghĩa phẩm hạnh không đoan chính cần được cải tạo, thay thế Chu Tiểu Ngũ xuống nông thôn sao.
Còn người bố ruột kia của cô vì ghét bỏ cô làm hỏng danh tiếng, cũng không muốn để cô tiếp tục ở lại thành phố làm ông ta mất mặt, nên cũng gật đầu đồng ý.
Bây giờ cô đã trở thành Chu Tiểu Thất vậy thì đương nhiên phải tính toán món nợ này cho đàng hoàng.
“Chu Tiểu Thất, mày xong đời rồi.”
Nghe thấy tiếng mở cửa truyền đến từ phía sau, Chu Tiểu Ngũ nở nụ cười đắc ý với Chu Trọng Hoa, cô ta quay đầu lớn tiếng hét lên.
“Mẹ, mẹ mau đến xem, con khốn Tiểu Thất này vậy mà lại ăn cắp sổ tiết kiệm của gia đình!”
Giây tiếp theo Chu Trọng Hoa giơ tay tát một cái thật mạnh vào mặt Chu Tiểu Ngũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
