Thẩm Hân Lan cụp mắt xuống.
Trong lòng cô ta vẫn cảm thấy Tiền Thục Phân thiên vị.
Tại sao không lấy lại số tiền của Thẩm Tri Nguyệt?
Tiền Thục Phân nghe xong lời Thẩm Hân Lan thì rơi vào trầm tư.
Bà đối xử tốt với Thẩm Tri Nguyệt, ngoài việc cô là đứa con gái được nuôi lớn bên mình từ nhỏ, còn vì hai anh em Mạnh Tiểu Thiên và Mạnh Tiểu Lệ đều rất quý mến cô.
Bên nhà họ Mạnh trước đây cũng từng ngầm nhắc đến chuyện, đợi Thẩm Tri Nguyệt đủ mười tám tuổi sẽ chính thức định hôn sự giữa cô và Mạnh Tiểu Thiên.
Chỉ là sau này Thẩm Hân Lan bất ngờ tìm đến nhận người thân, chuyện này khiến cha mẹ hai bên đều tạm thời giữ im lặng. Dù sao hai chị em còn một năm nữa mới tròn mười tám tuổi, nói dài thì không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, trong khoảng thời gian đó có thể xảy ra rất nhiều biến cố. Đến lúc ấy Mạnh Tiểu Thiên sẽ chọn ai còn chưa biết.
Nhưng nếu Thẩm Tri Nguyệt thật sự quyết tâm xa cách gia đình, đợi cô gả sang nhà họ Mạnh thì cuộc hôn sự này sẽ chẳng còn giúp ích gì cho nhà họ Thẩm nữa. Chi bằng nghe theo lời Thẩm Hân Lan, để Thẩm Tri Nguyệt chịu khổ một chút, cô mới biết nhớ đến cái tốt của gia đình.
Thẩm Hân Lan nhìn biểu cảm của Tiền Thục Phân là biết bà đã bị mình thuyết phục, khóe môi không khỏi cong lên đầy đắc ý.
Thẩm Tri Nguyệt đứng ngoài cửa chờ rất lâu. Không nghe thấy Tiền Thục Phân trả lời, cô cũng hiểu bà đã chấp nhận đề nghị của Thẩm Hân Lan.
Lúc này, vẻ mặt cô lạnh lùng đến lạ. Nghĩ đến việc mấy ngày nay mình còn mềm lòng với họ, cô chỉ thấy thật nực cười.
Muốn tính kế tiền của cô sao?
Cũng phải xem bọn họ có bản lĩnh đó hay không. Còn Thẩm Hân Lan đã thích châm ngòi ly gián như vậy, cô sẽ cho cô ta một bài học thật nhớ đời.
Thẩm Tri Nguyệt thu lại vẻ mặt, mỉm cười đẩy cửa bước vào.
“Mẹ, con về rồi.”
Tiền Thục Phân vừa thấy Thẩm Tri Nguyệt thì tim khẽ thắt lại. Thấy thần sắc cô không có gì khác thường, bà mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Nguyệt Nguyệt về rồi à, mẹ đi nấu cơm đây.”
Thẩm Hân Lan thấy Thẩm Tri Nguyệt đi theo Tiền Thục Phân vào bếp định phụ giúp thì vội kéo cô lại.
“Chị, chị mới về, nghỉ ngơi trước đi. Để em vào phụ mẹ nấu cơm, nhanh lắm.”
Cô ta tuyệt đối không để Thẩm Tri Nguyệt có cơ hội lấy lòng Tiền Thục Phân.
Thẩm Tri Nguyệt chỉ nhàn nhạt liếc về phía nhà bếp, trong lòng thấy buồn cười. Vốn dĩ cô cũng chẳng định vào bếp giúp.
Đến bữa cơm, Thẩm Tri Nguyệt do dự nhìn Thẩm Lập Minh.
“Ba, hằng năm nhà máy dệt của ba chẳng phải đều bán vải lỗi giá rẻ cho công nhân sao? Con nhớ năm nay phần của ba vẫn chưa đi nhận. Ba có thể nhường hết cho con được không?”
“Con lấy mấy thứ đó làm gì?”
“Con muốn học may quần áo. Con nghe bạn học nói ở nông thôn chẳng có chỗ mua quần áo, bây giờ học trước biết đâu sau này sẽ dùng đến.”
“Nguyệt Nguyệt, con đừng lo. Đợi cơ quan ba phát phiếu mua vải, ba sẽ mua quần áo may sẵn rồi gửi xuống cho con.”
“Thôi ạ. Phiếu mua vải đều có định mức, mỗi năm cơ quan ba chỉ phát có một tờ, ba cứ giữ lại để sau này lo chuyện cưới xin. Bây giờ ở thành phố, cưới vợ phải chuẩn bị quần áo mới, ga trải giường mới, chăn mới, vỏ gối mới, thứ gì cũng cần dùng đến phiếu mua vải. Mấy thứ đó đều phải có phiếu. Con thấy dùng vải lỗi của nhà máy ba là được rồi.”
Nghe Thẩm Tri Nguyệt nói vậy, Thẩm Lập Minh lập tức quyết định.
“Được. Ngày mai ba bảo mẹ con đưa hai chị em đến nhà máy chọn.”
Thẩm Hân Lan âm thầm bĩu môi.
Đúng là chỉ giỏi giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng. Trước đây quần áo của Thẩm Tri Nguyệt đều được may bằng vải mới hoặc mua đồ may sẵn, dựa vào đâu đến lượt cô ta thì chỉ được mặc quần áo may từ vải lỗi?
“Chị, em người nhỏ hơn chị. Em mặc quần áo cũ của chị là được rồi. Ngày mai em đã hẹn anh Tiểu Thiên đến thư viện học rồi. Anh ấy nói sẽ dạy em kiến thức cấp hai nên em không đi cùng mọi người đâu.”
Tiền Thục Phân nghe nói Thẩm Hân Lan đã học đến chương trình lớp Ba thì trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Nếu năm xưa con gái bà không bị trao nhầm, với sự thông minh đó, có lẽ cũng giống Thẩm Tri Nguyệt, năm nào cũng mang giấy khen về nhà.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng tốt. Thẩm Hân Lan và Mạnh Tiểu Thiên có tình cảm với nhau, suy cho cùng cũng là chuyện tốt.
Từ chiều sau khi nghe Thẩm Hân Lan nói, trong lòng bà cứ thấy khó chịu. Bà luôn cảm thấy Thẩm Hân Lan thích hợp gả vào nhà họ Mạnh hơn Thẩm Tri Nguyệt.
“Được. Vậy ngày mai mẹ đưa Tri Nguyệt đến nhà máy chọn vải. Hân Lan, con ở nhà chăm chỉ học. Đợi con học xong chương trình cấp hai, mẹ sẽ nhờ người giúp con thi lấy bằng tốt nghiệp cấp hai. Nếu con học xong cả chương trình cấp ba, mẹ sẽ nghĩ cách giúp con lấy luôn bằng tốt nghiệp cấp ba. Có bằng cấp rồi, sau này tìm việc cũng dễ hơn.”
Thẩm Hân Lan nở nụ cười ngọt ngào: “Mẹ cứ yên tâm. Con nhất định sẽ học hết chương trình cấp ba, tuyệt đối không làm mất mặt người nhà họ Thẩm.”
Kiếp trước, sau khi Thẩm Tri Nguyệt trở về nhà họ Thẩm, vì giữ thể diện, Thẩm Lập Minh đã thuê người kèm cặp cho Thẩm Hân Lan hai tháng.
Phần lớn chữ cô ta đều nhận ra, chỉ là viết chưa đẹp mà thôi.
Sau khi sống lại, Thẩm Hân Lan càng coi trọng việc học hơn.
Cô ta biết nhà họ Mạnh sẽ không chấp nhận một cô con dâu mù chữ. Người nhà họ Mạnh thích Thẩm Tri Nguyệt chẳng phải cũng vì thành tích học tập của cô rất tốt sao?
Mấy tháng nay, ban ngày ngoài lúc theo Thẩm Tri Nguyệt đi tìm Mạnh Tiểu Thiên, thời gian còn lại cô ta đều dùng để học. Ban đêm cũng trốn trong phòng học tiếp.
Chính vì vậy mà người nhà họ Thẩm đều có ảo giác, cho rằng cô ta tiếp thu kiến thức cực kỳ nhanh.
Nhưng kiến thức tiểu học thì còn có thể tự học. Đến ngữ văn cấp hai thì tạm ổn, còn toán học thì cô ta hoàn toàn không hiểu.
Thế nhưng điều này lại vừa hay tạo cơ hội để cô ta tiếp cận Mạnh Tiểu Thiên.
Thẩm Hân Lan thầm đắc ý.
Mười bảy tuổi, trí nhớ của cô ta tốt hơn lúc ngoài bốn mươi rất nhiều. Rất nhiều kiến thức chỉ cần Mạnh Tiểu Thiên giảng một lần, cô ta tự làm lại hai ba lượt là nhớ được.
Đó cũng là lý do cô ta tin rằng mình có thể lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba.
Thẩm Tri Nguyệt chẳng buồn để ý đến ánh mắt khiêu khích của Thẩm Hân Lan.
Chỉ là một người đàn ông thôi, có gì đáng để tranh giành?
Lúc này, tâm trí cô đều đặt vào việc ngày mai phải làm.
Trong nhà máy dệt có rất nhiều thành phẩm bị lỗi không bán được. Hôm sau, Tiền Thục Phân dẫn Thẩm Tri Nguyệt đến đứng chờ bên ngoài kho hàng.
Đúng lúc đó, một cô gái quen biết với Thẩm Tri Nguyệt cũng đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


