Mỗi người nhặt một ít củi, tích góp lại cũng đủ dùng cho cả mùa đông.
Nếu tách riêng, một người có nhặt bao nhiêu củi cũng không đủ đốt.
Trước đây cũng từng có thanh niên trí thức vì giận dỗi mà đòi nấu ăn riêng. Kết quả suýt nữa không vượt qua nổi mùa đông.
Đến năm sau lại phải mặt dày xin được ăn chung.
Thấy chẳng có ai đứng về phía mình, Trương Ái Đệ ngồi thừ trên ghế, vừa chan nước mắt vừa chan mồ hôi, lặng lẽ ăn hết phần cơm trong hộp.
Lưu Mỹ Lệ nhìn mà không đành lòng. Nhưng bản thân cô cũng còn lo chưa xong, thật sự không có sức để quản nhiều như vậy.
Người vừa rồi nói đúng. Sớm muộn gì ai cũng phải trải qua chuyện này. Trừ khi giống Thẩm Tri Nguyệt và hai người kia, chịu bỏ tiền ở nhờ nhà dân.
Không phải chưa từng có người trong khu thanh niên trí thức động lòng. Nhưng vừa nghe mỗi tháng phải trả ba đồng năm hào thì ai nấy đều chùn bước.
Lúc mới xuống nông thôn, gia đình còn có thể hỗ trợ, thỉnh thoảng gửi ít đồ tới. Nhưng thời gian lâu dần, mấy tháng không thấy thư. Mà một khi có thư gửi đến thì đều là bảo họ gửi lương thực hoặc tiền về nhà.
Đêm khuya, Thẩm Tri Nguyệt nằm mơ.
Cô mơ thấy mình cùng các đồng đội phối hợp chiến đấu với quái vật.
Lần đó, chỉ vì một phút sơ ý, cô bị dây leo đột ngột chui lên từ dưới đất quấn chặt lấy người.
Không có dị năng, cô hoàn toàn không có sức phản kháng.
Chỉ có Đội Hữu bất chấp sự ngăn cản của những người khác, liều mạng đuổi theo.
Cuối cùng anh ấy túm chặt lấy dây leo, dùng dị năng hệ lôi chém đứt những sợi dây đang quấn lấy cô.
Cũng từ lần đó trở đi, cường độ huấn luyện mà đồng đội dành cho cô lại tăng lên. Chỉ cần có thời gian, họ đều kéo cô đi tập luyện.
Đồng đội từng nói, cho dù trên thế giới chỉ còn lại một mình cô, cô cũng phải có đủ năng lực để sống thật tốt.
Thế nhưng...
Cô đã chết rồi.
Lại còn chết ngay trước mắt đồng đội.
Chắc hẳn họ tức giận lắm nhỉ?
Đã dốc bao công sức huấn luyện cô, cuối cùng tất cả đều thành công cốc.
…………..
Sáng hôm sau, khi Thẩm Tri Nguyệt thức dậy, mắt cô khô rát, mí mắt dính chặt đến mức suýt không mở nổi.
Bà cụ Cố thấy dáng vẻ ấy thì tưởng hôm qua cô mệt quá, trốn trong chăn khóc một trận.
“Ai cũng phải trải qua như vậy thôi. Đợi cháu quen rồi sẽ không thấy mệt nữa.”
“Bà ơi, trưa nay mình vẫn ăn cháo rau dại nhé?”
Bà cụ Cố không đáp là đồng ý, cũng chẳng từ chối.
Thẩm Tri Nguyệt coi như bà đã chấp nhận.
Trên đường ra đồng, cô gặp Lưu Mỹ Lệ và Trương Ái Đệ.
Hai người đều ủ rũ, nhìn là biết mệt rã rời.
Thấy Thẩm Tri Nguyệt vẫn còn khá có tinh thần, họ không khỏi ngưỡng mộ. Rõ ràng cô chỉ nhỏ hơn họ hai tuổi, sao thể lực lại tốt đến vậy?
“Đồng chí Thẩm, hôm nay cậu vẫn làm cùng dân làng à?”
“Ừ. Làm cùng dân làng thì cực hơn một chút, nhưng được thêm một công điểm. Tôi nghe các thím nói quy định của thôn Thượng Liên là cuối năm chia tiền với chia thịt đều dựa vào công điểm. Bà cụ Cố mà tôi ở cùng mỗi ngày chỉ được hai công điểm, chắc chẳng chia được bao nhiêu thịt. Tôi phải cố gắng hơn mới được, nếu không e rằng đến nửa cân thịt cũng chẳng có.”
Lưu Mỹ Lệ và Trương Ái Đệ nghe vậy thì mắt sáng lên.
Nhưng rất nhanh lại tối xuống.
“Bây giờ ngày nào bọn tôi được năm sáu công điểm cũng đã mệt đến mức không muốn nhúc nhích nữa rồi, còn hơi sức đâu nghĩ chuyện khác.”
Trương Ái Đệ bĩu môi: “Đám người trong khu thanh niên trí thức thì càng khỏi trông mong. Có khi họ còn bắt bọn tôi trả lại số thức ăn đã ăn trong thời gian qua ấy chứ.”
Lúc này, ngay cả Trương Ái Đệ cũng không ngờ tiềm năng của mình lại lớn đến vậy.
Bảy, tám ngày sau, cơ thể cô ta đã thích nghi với công việc ngoài đồng.
Mỗi ngày ít nhất cũng làm được sáu công điểm, có hôm còn giống mấy chị trong làng, kiếm được tám công điểm.
Lưu Mỹ Lệ tuy không bằng cô ta, nhưng vẫn luôn giữ được sáu công điểm mỗi ngày.
Vương Vân thì gần như ngược lại.
Dù cố gắng thế nào, một ngày cô ta nhiều nhất cũng chỉ được năm công điểm. Gặp hôm tâm trạng không tốt thì xin nghỉ nửa ngày.
Còn Thẩm Tri Nguyệt thì mỗi ngày chỉ cần giữ vững bảy công điểm là được.
Nửa tháng trôi qua, người trong làng cũng đã hiểu rõ hơn về nhóm thanh niên trí thức mới.
………..
Một hôm, thím Thúy Hoa nhỏ giọng hỏi Thẩm Tri Nguyệt: “Cháu còn nhớ Lưu Nhị Ngưu không?”
“Nhớ ạ.”
“Mẹ cậu ta để ý Trương Ái Đệ rồi.”
“Không thể nào?”
“Sao lại không thể? Trong làng có khối người để ý Trương Ái Đệ đấy. Con bé ấy khỏe thế, cưới về chẳng khác nào có thêm một lao động nam. Một ngày Lưu Nhị Ngưu kiếm còn ít công điểm hơn cả Trương Ái Đệ. Nhưng với thành phần gia đình nhà họ thì chẳng ai dám gả con gái cho. May mà mấy đứa thanh niên trí thức các cháu xuống đây, kết hôn với nhau thì còn trung hòa thành phần của con cái.”
Thẩm Tri Nguyệt cười gượng hai tiếng.
Trong lòng cô nghĩ, vậy cũng phải xem Trương Ái Đệ có để mắt tới Lưu Nhị Ngưu hay không.
Thím Thúy Hoa nhìn vẻ mặt của Thẩm Tri Nguyệt là biết cô không đồng tình.
“Ôi chao, Tiểu Nguyệt à, cháu vẫn còn trẻ quá. Bao nhiêu năm nay, thanh niên trí thức xuống nông thôn, có mấy người được trở về thành phố đâu? Không nói nơi khác, chỉ riêng làng mình đã hơn hai mươi thanh niên trí thức rồi. Có ai về được chưa? Không về được thì sớm muộn cũng phải cưới vợ gả chồng ở đây, nhập hộ khẩu luôn.”
Trên mặt Thẩm Tri Nguyệt thoáng hiện vẻ lo lắng.
Cô từng đọc nguyên tác.
Trong truyện, đến năm 1978 phong trào xuống nông thôn mới kết thúc. Nhưng quả thật rất nhiều người sau khi kết hôn, sinh con ở nông thôn thì không quay lại thành phố nữa.
Nếu sau này cô cũng phải kết hôn ở nông thôn thì sao? Không được!! Cô còn chưa thay các đồng đội đi khắp non sông đất nước.
Thấy Thẩm Tri Nguyệt hứng thú với chủ đề này, thím Thúy Hoa tiếp tục kể.
“Lứa thanh niên trí thức đầu tiên xuống đây hình như là năm 1966 hay 1967 gì đó. Hồi ấy ai nấy đều đầy nhiệt huyết. Vừa tới nơi đã đứng ngoài đồng chỉ trỏ, không chịu nghe quản lý. Đội trưởng khuyên mấy lần không được, dứt khoát khoanh cho họ một mảnh đất để tự làm.
Họ gọi gì nhỉ... à đúng rồi, ruộng thí nghiệm. Kết quả mấy người đó làm hỏng luôn cả mảnh ruộng. Đến mùa đông chẳng kiếm nổi một công điểm nào. Không có công điểm thì không được chia lương thực. Họ cũng chẳng lên núi nhặt củi, suýt nữa thì chết cóng. Họ tưởng đội trưởng dễ nói chuyện nên đòi mở kho lương của làng.
Đội trưởng chẳng nói chẳng rằng, gọi mấy thanh niên khỏe mạnh tới, áp giải hết đám thanh niên trí thức gây sự lên thị trấn. Đội trưởng nói họ không chỉ không chịu làm việc mà còn phá hỏng ruộng, yêu cầu chính quyền bồi thường tổn thất cho làng.”
“Sau đó xử lý thế nào ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


