“Đều là mấy chị từng xuống nông thôn rồi về thăm nhà chỉ cháu đó ạ. Cháu cũng lấy quần áo cũ trong nhà cắt hai mảnh vải may vào.”
Thím Thúy Hoa nhìn Thẩm Tri Nguyệt, hạ giọng nói: “Lại đây ngồi nghỉ chút đi, không cần làm nhanh thế đâu. Làng mình còn nhiều ruộng lạc với ruộng khoai lắm. Cháu làm nhanh quá thì lần sau vẫn từng ấy công điểm, nhưng phần việc được chia sẽ nhiều hơn đấy. Chỉ cần hoàn thành trước khi tan làm là được.”
Thẩm Tri Nguyệt khẽ cười, bắt chước dáng vẻ của thím Thúy Hoa, ngồi xổm xuống nhổ lạc rồi phủi đất.
“Này đồng chí Thẩm, bên văn phòng thanh niên trí thức ở Hải Thành thật sự khen thôn Thượng Liên tốt lắm hả?”
“Đúng vậy ạ. Lúc đầu cháu thấy mình bị phân đến nơi xa thế này, suýt nữa thì khóc. Sau đó cán bộ văn phòng thanh niên trí thức lấy bản đồ ra giới thiệu tình hình nơi này. Mọi người đều bảo ở đây mùa đông lạnh thì ở trong nhà tránh rét, không phải làm việc, còn nhàn hơn miền Nam bọn cháu.”
“Ha ha, đúng là mùa đông có lúc được nghỉ tránh rét. Nhưng nếu trong mắt cháu còn có việc thì vẫn có thể làm, chẳng hạn như đi đào mương. Mệt thì mệt thật, nhưng công điểm cũng nhiều.”
“Nếu củi trong nhà không tích đủ, đến giữa mùa đông vẫn phải lên núi kiếm thêm. Chẳng phải tuyết rơi sẽ phong núi sao?”
“Hi hi, phải bão tuyết lớn mới phong núi thôi! Có năm mùa đông, đội trưởng còn dẫn bà con lên núi săn lợn rừng nữa. Nhưng giờ còn sớm lắm, mới tháng Sáu thôi, phải mấy tháng nữa mới đến mùa săn đông. Đồng chí Thẩm, sau này mấy cháu còn quay về khu thanh niên trí thức ở không?”
Đây là điều thím Thúy Hoa muốn biết hơn bất kỳ ai.
“Có chứ ạ!”
“Đội trưởng nói đợi thu hoạch vụ thu xong sẽ tìm người sửa lại căn nhà bỏ hoang phía sau khu thanh niên trí thức. Sân sau nhà cũ của địa chủ, sửa sang lại thì vẫn ở được.”
“Địa chủ? Địa chủ nào vậy ạ?” Thẩm Tri Nguyệt tò mò hỏi.
Thím Thúy Hoa nhìn trước ngó sau, thấy mọi người không chú ý sang bên này, lại có A Ngưu giúp che chắn nên mới nhỏ giọng nói:
“Ông ấy là địa chủ duy nhất trong làng mình. Hồi đó chính ông ấy bỏ tiền làm đường cho cả làng, giúp mọi người đi lại bình an. Đáng tiếc là gia sản tiêu tan hết rồi, vậy mà người ta vẫn không chịu buông tha nhà ông ấy. Cuối cùng mấy cụ già trong làng với đội trưởng phải đứng ra bảo lãnh. Địa chủ thì vẫn bị đưa đi, còn vợ con ông ấy phải cắt đứt quan hệ với ông ấy thì mới giữ được mạng. Con trai của địa chủ cháu cũng biết đấy. Chính là cha của Lưu Nhị Ngưu. Hồi cha nó còn ở nhà, nó suốt ngày nghịch ngợm, gây chuyện khắp làng.
Cô còn định hỏi thêm thì thấy đội trưởng sản xuất liên tục nhìn về phía này. Thím Thúy Hoa và chị dâu A Quý nhanh tay lẹ mắt, thoăn thoắt nhổ lạc.
Thẩm Tri Nguyệt ngoan ngoãn đi theo phía sau, gom những bụi lạc mà thím Thúy Hoa đã nhổ lại. Sau khi tuốt hết lạc, đống dây này còn có thể mang về làm củi đốt.
Ở nửa cánh đồng bên kia, Vương Vân đang theo các thanh niên trí thức cũ làm việc. Thỉnh thoảng cô ta lại liếc nhìn sang bên này.
Lúc mệt quá phải ngồi bệt xuống nghỉ, cô ta không nhịn được mà than thở: “Đúng là Tri Nguyệt may mắn thật, người trong làng còn chịu dẫn cô ấy làm việc cùng.”
Chu Diệu Lệ, người phụ trách hướng dẫn cô ta, nghe vậy thì bật cười.
“Cô tưởng theo dân làng làm việc là nhẹ nhàng lắm sao? Hồi bọn tôi mới tới cũng do dân làng dẫn đấy. Họ dạy một lượt xong là mặc kệ, ai làm phần người nấy. Họ làm nhanh, xong việc của mình là đến giờ tan làm thì về. Còn cô không làm xong thì chỉ có thể cắn răng ở lại làm tiếp.
Mấy cô trong làng nhẹ nhàng một ngày cũng kiếm đủ tám công điểm. Tôi xuống đây hơn ba năm rồi mới miễn cưỡng kiếm được tám công điểm. Thanh niên trí thức nữ bọn mình ấy à, một ngày mà được bảy công điểm là cười tươi rồi.”
Vương Vân cúi đầu, cô ta không mấy tin lời Chu Diệu Lệ.
Nếu thật sự cực như vậy thì sao Thẩm Tri Nguyệt lại chịu sang bên đó? Dù quen Thẩm Tri Nguyệt chưa lâu, cô ta cũng biết cô là người chẳng bao giờ chịu để mình thiệt.
Buổi sáng kết thúc, loa trong thôn vang lên. Ngoài đồng lập tức nhộn nhịp hẳn.
Có người chuẩn bị về nhà ăn cơm, có người tìm bóng cây ngồi nghỉ, chờ người nhà mang cơm đến.
Thật ra Thẩm Tri Nguyệt không mệt đến thế, nhưng nhìn dáng vẻ của mọi người, cô cũng chỉ đành giả vờ vừa xoa thắt lưng vừa bước đi đầy khó nhọc.
“Đồng chí Thẩm, chịu hết nổi rồi phải không?”
Chị dâu A Ngưu cười trêu.
“Mấy đứa mới tới đều vậy cả. Cứ tưởng đơn giản nên cắm đầu làm không nghỉ. Đến lúc dừng lại mới thấy mệt rã rời. Chiều còn phải tiếp tục nhặt lạc nữa. Công việc này ít nhất cũng phải làm hơn một tuần.”
Thẩm Tri Nguyệt lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ.
Mấy người cùng làm đều cười ha hả rồi lần lượt rời đi.
Vương Vân run rẩy đôi chân bước tới. Cô ta thấy Thẩm Tri Nguyệt cũng đang chống lưng, mặt đỏ bừng vì nắng, nhưng vẫn chưa thảm bằng mình.
“Tri Nguyệt, bên cô có phải việc nhẹ hơn không? Tôi suýt mệt chết rồi.”
Thẩm Tri Nguyệt run run đưa tay chỉ về thửa ruộng mình làm từ sáng, giọng yếu ớt.
“Tôi chỉ phụ trách nhặt lạc thôi. Thím Thúy Hoa với mọi người làm nhanh quá, tôi chạy theo còn không kịp. Cả buổi sáng tôi còn chẳng có thời gian uống ngụm nước. Thím Thúy Hoa nói phần này đều tính cho tôi. Nếu hôm nay làm xong thì được bảy công điểm. Không làm xong thì người chấm công sẽ trừ theo phần còn thiếu, ngày mai làm tiếp.”
Vương Vân nhìn theo hướng cô chỉ.
Khoảng đất của Thẩm Tri Nguyệt vẫn còn cách khá xa đống lạc đã nhổ xong.
Phần ruộng chia cho thanh niên trí thức vốn ít hơn, con gái chỉ được giao khối lượng tương đương sáu công điểm.
Theo lời Chu Diệu Lệ, mấy người mới như họ những ngày đầu mà làm được năm công điểm đã là rất giỏi rồi.
Thế mà Thẩm Tri Nguyệt lại phải làm khối lượng của bảy công điểm.
Đến lúc này cô ta mới hiểu. Hóa ra theo dân làng làm việc còn cực hơn theo thanh niên trí thức cũ.
“Này, cái nón của cô đẹp đấy. Chiều tôi cũng phải kiếm một cái mới được, không thì cháy nắng mất.”
“Đi thôi, mau về ăn cơm, tôi đói chết rồi.”
“Ừ.”
Về đến nhà bà cụ Cố, bà đã nấu cơm xong.
Công việc của bà cụ Cố là cắt cỏ cho lợn ăn, buổi sáng một gùi, buổi chiều một gùi, một ngày được hai công điểm. Chưa đến mười một giờ bà đã về nhà nấu cơm rồi chăm sóc mảnh vườn rau trong sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



