Triệu Triết đột ngột dùng sức, một tay bóp lấy gáy Ôn Kiều cưỡng ép nâng đầu cô lên.
Anh đẩy người về phía sau, ép chặt Ôn Kiều vào nắp tản nhiệt đầu xe đang nóng rực.
“A!”
Lưng Ôn Kiều nóng lên, kinh hô thành tiếng.
Triệu Triết áp sát tới, đôi mắt đầy dã tính mang theo sự dò xét và cảnh giác, đương nhiên, nhiều hơn là dục vọng không giấu được.
Một tay anh vẫn bóp eo Ôn Kiều, tay kia thô lỗ bóp cằm cô ép cô nhìn thẳng vào mình.
“Nói thật đi.”
Giọng Triệu Triết trầm thấp lạnh lẽo, lộ ra một cỗ tàn nhẫn.
“Nơi đồng không mông quạnh này, cô vào đây bằng cách nào? Không có giấy giới thiệu, không có lương khô, ăn mặc cái bộ dạng này.”
Ngón tay anh vuốt ve làn da mịn màng trên cằm Ôn Kiều, lớp chai sần dày cộp trên đầu ngón tay cọ khiến cô hơi đau, nhưng lại mang đến một trận run rẩy kỳ lạ.
“Cô là đặc vụ bên nào phái tới? Hay là đồ lăng loàn trốn từ thành phố nào ra?”
Ôn Kiều nghe những từ ngữ mang tính xúc phạm và đặc thù này, trong lòng tủi thân, nước mắt chảy càng dữ dội hơn.
“Tôi không phải đặc vụ, tôi cũng không phải đồ lăng loàn... tôi là dân lành...”
“Dân lành?” Triệu Triết cười khẩy, ánh mắt quét một vòng trên đôi chân dài trắng nõn lộ ra ngoài của cô, “Dân lành nào ăn mặc giống như yêu tinh chui ra từ động Bàn Tơ vậy? Cái váy này của cô xẻ tà sắp đến nách rồi, mặc cho ai xem hả?”
Ôn Kiều bị anh chặn họng không nói nên lời.
Cô cũng muốn giải thích, cứ theo lời anh nói bản thân sợ là đã xuyên không.
Nhưng chuyện xuyên không nói ra ai tin chứ?
Thấy cô không nói lời nào lực tay Triệu Triết tăng thêm vài phần, bóp cằm Ôn Kiều đau điếng.
“Không nói đúng không?”
Triệu Triết híp mắt lại, khí chất lưu manh trên người hoàn toàn bộc lộ.
“Không nói thì ném cô ở đây cho sói ăn. Con sói vừa rồi còn chưa chết hẳn đâu, vừa hay đưa cô cho nó.”
Nói rồi, anh làm bộ muốn buông tay.
Ôn Kiều sợ hãi hoảng loạn ôm lấy bàn tay to của Triệu Triết.
“Đừng! Tôi nói! Tôi nói!”
“Tôi đi thăm người thân, trên đường bị cướp túi, quần áo cũng rách... tôi sợ anh chê bai, tôi không biết đường vất vả lắm mới nhìn thấy chiếc xe này...”
Ôn Kiều bắt đầu bịa chuyện.
“Thăm người thân?” Triệu Triết híp mắt, bàn tay to bóp mạnh eo cô một cái, bực tức cười lạnh, “Thăm người thân ăn mặc như vậy? Cô đi thăm người thân hay đi câu hồn?”
Mặc dù ngoài miệng hung dữ nhưng cơ thể anh lại rất thành thật.
Người phụ nữ trong ngực lạnh như que kem đang liều mạng hút lấy nhiệt lượng trên người anh, trái tim lạnh cứng của anh mạc danh kỳ diệu đập nhanh hơn vài nhịp.
“Đây là... mẹ kế bắt tôi mặc... bà ta cố ý hại tôi... hu hu... có cha kế thì có mẹ kế...” Ôn Kiều mắt không chớp tiếp tục nói dối.
“Đáng thương vậy sao?”
Ánh mắt Triệu Triết lóe lên.
Ôn Kiều gật đầu, vừa dùng ánh mắt cầu xin nhìn Triệu Triết, vì căng thẳng ngón tay bất giác run lên trong lòng bàn tay Triệu Triết.
Triệu Triết cảm thấy lòng bàn tay tê rần.
Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ khóc lóc trước mắt, trong lòng sáng như gương.
Người phụ nữ trong miệng không có một câu nói thật.
Nhưng điều này không ngăn cản anh nảy sinh hứng thú cực lớn với cô.
Trong những ngày tháng tẻ nhạt mỗi ngày chỉ đối mặt với vô lăng và cây cối, đột nhiên trên trời rơi xuống một đại mỹ nhân kiều diễm, thơm phức như vậy.
Khóe miệng Triệu Triết nhếch lên một nụ cười xấu xa, nụ cười mang theo vài phần tà khí.
“Lên xe của ông đây, nếu dám gây rắc rối cho ông đây tôi sẽ ném cô xuống.”
Nói xong, anh cũng không đợi Ôn Kiều phản ứng, cúi người, một tay luồn qua khoeo chân cô một tay ôm lấy lưng cô, trực tiếp bế ngang người lên.
“A!”
Cơ thể Ôn Kiều lơ lửng, sợ hãi vội vàng ôm lấy cổ anh.
Triệu Triết ước lượng trọng lượng trong ngực.
Nhẹ bẫng, còn chưa nặng bằng bao gạo anh vác.
“Thật gầy, sau này sinh đẻ thế nào.”
Anh nhỏ giọng lầm bầm một câu, bế Ôn Kiều sải bước đi về phía cửa ghế phụ.
“Ngồi vững, nuốt nước mắt vào cho ông đây. Ông đây ghét nhất phụ nữ khóc lóc sướt mướt.”
Triệu Triết nhét Ôn Kiều vào ghế xe, lại cúi người nhặt chiếc giày cao gót gãy gót trên mặt đất, tiện tay ném vào lòng cô.
“Chiếc giày rách này cũng cầm lấy, làm củi đốt cũng không đun sôi nổi một ấm nước.”
“Rầm” một tiếng, cửa xe đóng sầm lại.
Trong không gian chật hẹp, nháy mắt tràn ngập hơi thở hormone bá đạo trên người đàn ông.
Ôn Kiều co ro trong góc, nhìn người đàn ông vòng qua đầu xe ngồi vào buồng lái.
Triệu Triết lên xe, ném chiếc áo khoác mang theo nhiệt độ cơ thể của mình sang, đắp lên người Ôn Kiều.
“Đắp kín vào, chết cóng ông đây không lo chôn đâu.”
Ôn Kiều vội vàng quấn áo khoác, mùi vị trên đó sặc sụa, nhưng lại ấm áp.
Cô cúi đầu nhìn đôi chân sưng đỏ của mình, lại lén lút liếc nhìn Triệu Triết đang khởi động xe.
Sao có cảm giác mình vừa ra khỏi hang sói lại vào hang cọp thế này.
Nhưng dù nói thế nào cái mạng cũng coi như tạm thời giữ được.
Còn về sau...
Người đàn ông tuy hung dữ, nhưng hình như... cũng không xấu đến thế.
Cứ rời khỏi khu rừng cùng anh trước đã.
Ầm ầm.
Triệu Triết giả vờ không nhìn ra tâm tư nhỏ của Ôn Kiều, đạp chân ga, chiếc xe tải gầm lên một tiếng tiếp tục lên đường, lắc lư chạy về phía sâu trong rừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
