Xã hội mới phong trào mới là thật, nhưng thứ cũ kỹ luôn là đầu óc và quan niệm của con người.
Thịnh Hạ vừa gả qua đây mấy ngày đã gây ra chuyện lớn như vậy, đối phương người đông thế mạnh, nếu Cố Nhung không bênh vực cô, hôm nay tuyệt đối không thể giải quyết êm đẹp.
Cố Nhung không trả lời câu hỏi của cô, ngược lại hỏi: “Bọn họ thật sự muốn động tay động chân, cô cũng không chạy thoát được, cô định làm thế nào?”
Thịnh Hạ cau mày nói: “Vậy thì tóm lấy một đứa đánh cho chết bỏ.”
Đánh một đám không lại, vậy trong một đám đè một đứa ra đánh bù lại được chứ?
Dù sao chịu thiệt không thể nào là phúc được.
Ai thích chịu thì chịu chứ cô không chịu.
Lồng ngực Cố Nhung rung lên, trầm thấp cười thành tiếng: “Cũng được, cách làm khá hoang dã.”
Không hổ là người có thể một mình đóng cửa đánh em gái, xách rìu chặn cửa.
Thịnh Hạ chần chừ chọc chọc vào eo Cố Nhung giấu dưới lớp áo khoác quân đội, nghiêm túc nói: “Cảm ơn.”
“Mặc dù không biết tại sao bọn họ đều hơi sợ anh, nhưng anh quả thực đã giúp tôi một việc, tôi…”
“Một đồng.”
Thịnh Hạ: “…”
Thịnh Hạ đứng hình trước giọng nói quả quyết tăng giá của Cố Nhung.
Cố Nhung kiên quyết không phá vỡ hình tượng thấy tiền mới chịu ra sức: “Đưa cô về đã nói rõ là một hào, tiện tay bảo vệ cô không bị đòn làm tròn cho chẵn, bà chủ đưa một đồng là được.”
Thịnh Hạ im lặng một lát trong gió lạnh, lặng lẽ móc ra một tờ tiền hai đồng đưa tới: “Tráng sĩ vất vả rồi, không cần thối lại.”
Cố Nhung một tay giữ tay lái nhận lấy, huýt sáo một tiếng cười đến mức giọng nói cũng trầm khàn đi vài phần.
“Bà chủ hào phóng.”
“Lần sau lại tìm tôi nhé.”
Thịnh Hạ: “…………”
Cái miệng đáng ghét thế này, nếu mà lùn đi một chút, nắm đấm nhỏ đi một vòng, tên này tuyệt đối không thể tự mình sống sót lớn ngần này được!
Tuyệt đối không thể!
Thịnh Hạ mang theo cục tức được tráng sĩ eo đẹp hộ tống đến cửa căn nhà rách nát.
Với tư cách là chủ nhà, hắn cuối cùng cũng nhớ ra phải giới thiệu cho Thịnh Hạ về tình trạng ngôi nhà, mặc dù cảnh thực tế nhìn thấy đều rõ mồn một.
Chỗ không lớn, muốn gì không có nấy.
Theo lời Cố Nhung nói, có cái lán che tạm không chết cóng là tốt rồi, con người sống tại sao lại cần nhiều vật tư đến thế?
Bên ngoài căn nhà rách nát thoạt nhìn vô cùng dột nát sắp sập, nhưng bên trong lại có một bầu trời riêng.
Thịnh Hạ mới phát hiện mặc dù là tường đắp bằng đất, nhưng gió lạnh gào thét bên ngoài lại không hề lọt vào được chút nào, còn chưa kịp đốt giường lò, trong nhà cũng không lạnh lắm.
Vị trí chừa làm cửa sổ rất lớn, nhìn từ bên ngoài là dán một lớp báo cũ, nhưng bên trong lắp lại là kính đàng hoàng.
Mái tranh trên đỉnh đầu…
Thịnh Hạ hồ nghi trèo lên tủ, dùng một cây sào tre thử gạt gạt, nhìn rõ lớp ngói che giấu dưới lớp rơm rạ mỏng manh, khóe miệng khẽ giật giật.
Hóa ra cái này không phải lợp bằng cỏ, ở giữa còn xếp một lớp ngói?
Thịnh Hạ tâm trạng phức tạp đi ra ngoài đi vòng quanh căn nhà rách nát một vòng, nhìn thấy một góc gạch xanh lộ ra dưới lớp bùn vàng ở góc tường, nỗi lo lắng nhà sập lập tức tan biến thành mây khói.
Nhà ngói gạch xanh ngụy trang thành nhà tranh, tuổi thọ của căn nhà này ước chừng còn dài hơn mạng của nhiều người, có thể ngủ rất an tâm rồi.
Thịnh Hạ yên tâm quay vào căn phòng mình thuê được, bắt đầu từ từ dọn dẹp sắp xếp những thứ khác.
Giường lò đã được xây xong, đường ống khói nối ra phía sau nhà.
Bên đó nhìn hình dáng giống một căn bếp đơn giản, còn có hố bếp đàng hoàng lắp nồi, chỉ là không có bất kỳ dấu vết sử dụng nào, quẹt đi lớp bụi là mới tinh.
Ngoài chăn đệm và quần áo đổi được từ chiếc đồng hồ, Thịnh Hạ còn có thêm những vật dụng thiết yếu như chậu tráng men ấm đun nước, còn có một xấp phiếu lương thực mỏng.
Thức ăn hiện có đổi được một túi nhỏ gạo trắng và ngô khoai tây, bắp cải củ cải thường thấy nhất vào mùa đông, một hũ nhỏ mỡ lợn trắng muốt, còn lại là muối và một chai xì dầu nhỏ.
Những thứ này sắp xếp lại rất nhanh, nhưng ngay sau đó lại có một vấn đề.
Củi đâu?
Không có củi sống thế nào?
Thịnh Hạ nhăn mặt đi ra ngoài, lần theo khói thì tìm thấy chủ nhà.
Cố Nhung đang ngồi xổm bên bếp nhóm lửa, nghe thấy tiếng bước chân không quay đầu lại nói: “Hố bếp bên này đốt nóng, giường lò trong nhà sẽ ấm.”
Dưới chân Cố Nhung chất một đống củi khô như ngọn núi nhỏ, lúc Thịnh Hạ ra ngoài trước đó rõ ràng đều không có.
Ánh mắt Thịnh Hạ lướt qua vết hằn do vác củi để lại trên vai Cố Nhung: “Lúc anh ra ngoài, có thể giúp tôi mang cái đài radio và máy may kia ra ngoài bán được không?”
Cố Nhung cuối cùng cũng quay đầu lại: “Bán hết à?”
“Đúng vậy.”
Thịnh Hạ lơ đãng nói: “Xe đạp tôi giữ lại để ra ngoài cho tiện, những thứ khác giữ lại tác dụng không lớn, mấy cái tủ này có ai cần cũng có thể bán, giá cả dễ thương lượng.”
So sánh ra, vẫn là tiền thiết thực hơn.
Cố Nhung ném lại một câu ngày mai đưa tiền cho cô coi như đồng ý, Thịnh Hạ lúc làm phiền chủ nhà bản thân cũng rất biết điều, lập tức bổ sung một câu: “Không chạy không công, bán được tính phí cảm ơn cho anh.”
Cố Nhung nheo mắt nhìn ngọn lửa nhảy múa trong bếp, trầm giọng cười: “Được thôi.”
Bàn bạc xong cách xử lý của hồi môn dư thừa, Thịnh Hạ cả người nhẹ nhõm đi vo gạo chuẩn bị nấu cho mình bát cháo.
Có thực mới vực được đạo, cô vừa mới khỏi bệnh, không ăn không được.
Trên bếp lắp hai cái nồi, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn cũng không định động tay, Thịnh Hạ dứt khoát làm luôn phần của hắn, coi như cảm ơn hắn đã đưa mình đến bệnh viện.
Gạo trắng trong nồi trộn với bí đỏ già thái hạt lựu đang sôi ùng ục, mùi thơm của gạo dần tỏa ra ngào ngạt.
Thịnh Hạ tiện tay ném mấy củ khoai tây vào cạnh than trong bếp, liếc thấy đồ vật lộ ra khi hắn mở thùng, thuận miệng nói: “Đài bán dẫn kiểu 4B2 Bảo Thạch?”
“Đổi thành bộ khuếch đại công suất đẩy kéo, thêm một bóng bán dẫn là có thể đổi thành máy bốn bóng, thay biến áp đầu vào đầu ra một chút, âm sắc và công suất đầu ra sẽ tốt hơn rất nhiều.”
Máy ba bóng sản xuất đầu thập niên 60, cũng là sản phẩm chuyển tiếp từ đèn điện tử sang bóng bán dẫn.
Thứ này mấy năm gần đây trên thị trường đều không thấy nhiều nữa, hắn kiếm đâu ra nhiều linh kiện thế này?
Hắn nhìn Thịnh Hạ buột miệng thốt ra, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc khó nhận ra.
Chỉ một đống linh kiện còn chưa lắp ráp phối hợp xong, liếc mắt một cái đã nhìn ra là cái gì?
Thịnh Hạ thuận miệng nói xong mở vung nồi, cẩn thận cầm muôi khuấy để chống dính đáy.
Hắn cầm một bảng mạch xoay xoay trên đầu ngón tay, ánh mắt rơi vào vành tai nhỏ nhắn trắng trẻo của Thịnh Hạ, bất ngờ nói: “Cô biết thứ này, biết sửa, còn biết cách cải tạo sao?”
Thịnh Hạ từ từ nghiêng mặt trong ánh lửa bập bùng, mặt không cảm xúc nói: “Chỉ là một cái máy đèn điện tử cỏn con, anh coi thường ai đấy?”
Mặc dù nguyên chủ chỉ có học lực cấp hai, nhưng cô là bằng kép kỹ thuật cơ khí và nông học!
Học bá thực hành hàng thật giá thật!
Thịnh Hạ hừ một tiếng trước cái nhướng mày đầy nghi ngờ của hắn, nhét muôi vào tay hắn, mũi chân móc một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, xòe lòng bàn tay ra: “Đưa đây.”
“Cho anh thấy thế nào là đại lão thực sự.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
