Mùa hè, năm 1965.
Diện tích của nhà tập thể ở đại học Bình Thành rất lớn, đại đa số đều là từng hàng nhà mái bằng. Nhân viên giảng dạy bình thường được chia đến sân nhỏ có hai phòng rưỡi, phòng nhỏ hẹp, bình thường đặt giường và đồ dùng trong nhà cũng không còn nhiều không gian. Sân cũng rất nhỏ, trồng hai cây, kéo mấy cái dây thừng dùng để phơi quần áo và chăn đệm, đặt thêm mấy lọ dưa muối đã chiếm hết chỗ.
Chỉ có mười mấy tòa nhà nhỏ ở hướng Đông Nam là rất rộng rãi, trên dưới hai tầng, mỗi tầng đều có hơn một trăm mét vuông. Phòng khách của tầng dưới lớn đến mức thật sự có thể đá bóng.
Người ở đây đều là chuyên gia và giáo sư, ai cũng là người có tiếng.
Nhà chủ nhiệm Vương Văn Quảng của khoa Hóa Học đại học Bình Thành sống ở đây. Lúc này nhà anh đèn đuốc sáng choang, một đám phần tử trí thức đều đang ba hoa khoác lác.
Đừng thấy Vương Văn Quảng mới ba mươi chín tuổi, bàn về lý lịch lại rất ghê gớm. Hai mươi sáu tuổi anh là tiến sĩ đi du học về, lúc ấy mấy trường đại học trong nước tranh nhau mời anh. Vẫn là cha của Vương Văn Quảng nói lá rụng về cội nên mới chọn đại học Bình Thành.
Ban đầu mọi người còn không dám nói, sau đó một giáo sư già của khoa Hóa Học giận dữ bảo: “Bây giờ những người bên trên ấy, chủ nghĩa quan liêu quá lợi hại rồi!”
Có ông ta mở đầu, mọi người năm mồm bảy miệng đều bắt đầu nói.
Đại học Bình Thành giống cơ quan nhà nước khác, có hai nhóm lãnh đạo. Một nhóm lấy hiệu trưởng dẫn đầu, một nhóm lấy bí thư đảng ủy cấp trường dẫn đầu. Bình thường ở đại học khác, đảng ủy có tác dụng trợ giúp, hiệu trưởng mới là người chủ chốt của một trường đại học.
Nhưng lần này bí thư đoàn trường rất trẻ, rất hăng hái, đương nhiên là cũng có người nâng đỡ. Rất nhiều công việc vốn dĩ thuộc về hiệu trưởng đều bị anh ta cướp. Nếu làm tốt thì cũng được, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Trình độ văn hóa của người này qua quýt bình thường, thích ra vẻ, làm rất nhiều chuyện khiến người ta không ưa.
Không nói chuyện khác, chuyện bí thư trường cố gắng chèn ép phúc lợi của giáo viên các khoa đã đủ làm cho mọi người tức giận!
Bí thư đoàn trường này họ Tiêu, theo lời kể lại của anh ta, bảo bây giờ nhà nước đang trong thời kỳ khó khăn Một người mỗi ngày tiết kiệm chút lương thực, một tháng cũng được mấy cân, nhiều người thì càng khả quan!
Khẩu phần lương thực của giáo viên đại học cộng thêm phụ cấp là một tháng năm mươi cân. Chút lương thực này cũng chỉ vừa đủ ăn, rất nhiều gia đình trên có già dưới có trẻ, còn phải bỏ tiền mua lương thực giá cao để ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
