“Đến rồi, các chị em mười một giờ tôi vẫn ở đây, mọi người đừng nhớ nhầm thời gian nhé.”
“Yên tâm đi, không quên đâu.”
Nhiệt Thường Tâm nhìn chị em Nghê Chùy Chùy nói: “Hai đứa chắc không biết đường đến bệnh viện, đi, thím dẫn hai đứa qua đó.”
“Thím, thím lên thành phố chắc chắn cũng có việc bận, không làm lỡ thời gian của thím nữa, thím chỉ hướng cho chúng cháu, chúng cháu tự qua đó là được.”
“Cũng được, cứ đi thẳng theo con đường này, đến ngã tư thì rẽ phải, rồi đi thẳng tiếp là nhìn thấy bệnh viện.”
Nghê Chùy Chùy nghe rất chăm chú, đợi bà ấy nói xong liền gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn thím, cháu nhớ rồi.”
“Không cần cảm ơn.”
“Vậy chúng cháu đi trước đây.”
“Ây, đi đi.”
“Vâng.”
Nghê Chùy Chùy dẫn thằng em Nghê Bảo Bảo đến quán cơm, “Ông chủ, cho hai phần hoành thánh, hai quả trứng gà, hai cái bánh quẩy.”
“Có ngay.”
Cơm dọn lên bàn, thằng em Nghê Bảo Bảo nhìn hoành thánh nuốt nước bọt.
“Đừng chỉ nhìn, ăn đi.”
“Vâng vâng.”
Thằng em Nghê Bảo Bảo cầm thìa múc một viên hoành thánh cho vào miệng, tận hưởng nheo mắt lại: “Ngon quá, có thịt, chị, chị mau ăn đi.”
“Được, đừng chỉ ăn hoành thánh, trứng gà và bánh quẩy cũng nếm thử đi.”
“Vâng vâng.”
“Ợ”
Hai tiếng ợ no vang lên, hai chị em nhìn nhau cười.
Nghê Chùy Chùy xoa đầu cậu bé: “Đi thôi, đến bệnh viện trước, đi bệnh viện xong rồi đến cửa hàng bách hóa.”
“Chị, chị thấy không khỏe ở đâu sao?”
“Không có.”
“Dạ.”
Hai người theo hướng Nhiệt Thường Tâm chỉ đi đến bệnh viện.
“Đồng chí, cô thấy không khỏe ở đâu?”
“Tôi không thấy không khỏe ở đâu cả, tôi chỉ là não có bệnh.”
“Hả?”
Bác sĩ trợn tròn mắt vẻ mặt không thể tin nổi, thầm nghĩ: Đang yên đang lành sao lại tự chửi mình thế này?
“Bác sĩ, chuyện là thế này, mẹ tôi nuôi cả gia đình, tiễn cha tôi đi tòng quân, kết quả cha tôi có tiền đồ không cần mẹ tôi nữa, mẹ tôi không thở nổi một hơi người cứ thế mà đi.
Dưới sự giúp đỡ của các chú các bác các thím trong thôn, tôi lo liệu xong hậu sự cho mẹ tôi thì người cũng ngất đi, từ đó trở đi não tôi thỉnh thoảng lại ong ong.
Lại còn không nghe được người khác phản bác lời tôi.
Chỉ cần không thuận theo tôi, cái tính khí này của tôi liền không khống chế được, chỉ muốn đánh người. Hôm qua cha tôi nói tôi làm mất mặt ông ấy muốn đánh tôi, tôi liền không khống chế được mà đánh trả.
Bác sĩ, có phải tôi sắp chết rồi không?”
Nghê Chùy Chùy cố ý giả vờ rất sợ hãi hỏi bác sĩ.
Thằng em Nghê Bảo Bảo ngấn nước mắt, vẻ mặt sợ hãi nói: “Chị, chị đừng chết, em chỉ có mình chị thôi, hu hu, bác sĩ cầu xin bác sĩ cứu chị cháu.”
Nghê Chùy Chùy thầm giơ ngón tay cái cho thằng em Nghê Bảo Bảo, đây mới là cao thủ diễn xuất a.
Cô muốn khóc còn phải tự véo mình.
Nước mắt của cậu bé là nói đến là đến.
Chậc chậc, tiếc là sinh nhầm thời đại, nếu đặt ở thời sau này chắc chắn là phái thực lực sao nhí rồi.
“Cháu bé, cháu đừng khóc, bác khám cho chị cháu ngay đây.”
“Vâng vâng.”
Bác sĩ thở dài, cũng là hai đứa trẻ đáng thương, “Cháu đưa tay ra bác xem cho cháu.”
“Vâng.”
Bác sĩ bắt mạch cho Nghê Chùy Chùy, lông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau mới thở dài nói: “Cháu đây là khí huyết suy nhược nghiêm trọng, cơ thể thiếu hụt rất nhiều.
Sau này phải chú ý dinh dưỡng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Còn về chứng đau đầu, cảm xúc không khống chế được mà cháu nói, bác không khám ra được, nghĩ là do tâm lý gây ra, sau này giữ tâm thái bình thản, có lẽ sẽ không chữa mà tự khỏi.
Thế này đi, bác kê cho cháu một tờ đơn, cháu cầm về cho cha cháu xem, sau này bảo ông ấy kiềm chế bản thân đừng động một tí là nổi giận với cháu.”
“Cảm ơn bác sĩ, phiền bác khám cho em trai cháu với.”
Bác sĩ liếc nhìn thằng em Nghê Bảo Bảo cũng gầy gò đáng thương gật đầu: “Được, đưa tay ra đây.”
“Đây ạ.”
“Cũng là suy dinh dưỡng, tuổi còn nhỏ, ngược lại nhẹ hơn cháu một chút, sau này bồi bổ nhiều vào là được.”
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Không cần cảm ơn.”
Bác sĩ nhìn hai người lại thở dài, thời buổi này chính là có người phát đạt rồi không cần người vợ tào khang nữa, ông ấy không quản được, lấy giấy từ bên cạnh viết bệnh án.
Nghê Chùy Chùy rướn cổ lên xem, chỉ thấy trên đó viết [Khí huyết suy nhược, suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cần bồi bổ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Cảm xúc không ổn định, người nhà cần kiên nhẫn đối đãi, nếu không có thể cảm xúc không khống chế được mà làm ra hành động thiếu lý trí.]
Khóe miệng Nghê Chùy Chùy nhếch lên cao, cảm xúc không ổn định tốt a, vẫn là bác sĩ thời này dùng từ ngữ nghiêm ngặt, không vừa lên đã nói cô bị bệnh tâm thần.
“Cháu biết chữ?”
Bác sĩ thấy Nghê Chùy Chùy cứ nhìn nội dung mình viết liền lên tiếng.
“Đó là đương nhiên, chị cháu từng theo lão tiên sinh trong thôn học mấy năm đấy, lão tiên sinh đều khen chị cháu thông minh, tiếc là nhà cháu không có tiền cho chị cháu đi học.”
“Nhìn cháu tuổi cũng không lớn, bây giờ đi học cũng chưa muộn, không nhất định phải học đại học, nhưng có văn hóa và không có văn hóa sự phát triển vẫn rất khác nhau.”
“Cháu sẽ đi, cảm ơn bác sĩ.”
“Không cần cảm ơn, đi lấy thuốc đi.”
“Hả? Còn phải lấy thuốc nữa?”
Nghê Chùy Chùy kinh ngạc.
Bác sĩ liếc cô một cái nói: “Khí huyết của cháu thiếu hụt quá nghiêm trọng, vẫn nên uống chút thuốc thì hơn.”
“Dạ.”
Nghê Chùy Chùy vẻ mặt ủ rũ cầm đơn đi đến phòng thuốc lấy thuốc.
“Tổng cộng năm đồng.”
Nghê Chùy Chùy thở dài một tiếng, quả nhiên thời nào thuốc cũng là đắt nhất.
“Ba bát nước sắc còn một bát, ngày một lần, uống liên tục bảy ngày.”
“Dạ.”
“Đi thôi.”
“Chị, chị thực sự không sao chứ?”
Lúc đầu thằng em Nghê Bảo Bảo chỉ là phối hợp, nay thấy cô lấy thuốc thật bắt đầu bất an, hồi đó mẹ chính là sau khi uống thuốc sức khỏe ngày một kém đi.
Chị ấy liệu có...
“Chị không sao, vừa nãy em không phải cũng nghe bác sĩ nói rồi sao, chị a chính là quá gầy, cần bồi bổ, em cũng vậy, sau này chúng ta phải bữa nào cũng ăn thịt, uống sữa mạch nha, ăn bánh bao bột mì trắng, ăn cơm trắng.”
“Em nghe chị.”
Nói xong cọ cọ mặt vào tay cô, giọng điệu đầy ỷ lại nói: “Chị, em chỉ có mình chị thôi, chị nhất định phải sống thật tốt, hai chúng ta mãi mãi không xa rời.”
“Được, hai chúng ta mãi mãi không xa rời.”
Nghê Chùy Chùy rất thích đứa em trai đầy ỷ lại vào mình này, kiếp trước cô tuy cũng có em trai, nhưng cô chỉ từng nhìn thấy ảnh của nó.
Họ đều sợ cô làm tổn thương nó, thỉnh thoảng đến thăm cô cũng sẽ không dẫn nó theo.
“Vâng vâng.”
“Đi thôi, chúng ta hỏi xem cửa hàng bách hóa ở đâu, đi mua quần áo, mua giày, sau này chúng ta mặc phải mặc đồ tốt nhất, ăn cũng phải ăn đồ ngon nhất.”
“Vâng vâng.”
“Đi thôi.”
“Được ạ.”
“Ông ơi, cửa hàng bách hóa đi đường nào ạ?”
Hai người không biết đường ngoài miệng nói oai phong lẫm liệt, nhưng nói xong lại khiêm tốn đi hỏi đường.
Ông lão sớm đã chú ý đến hai người, cảm thấy thú vị, nghe cô hỏi đường liền chỉ về một hướng nói: “Cứ đi thẳng theo con đường đó là đến, cửa hàng bách hóa cái gì cũng có, các cháu cứ yên tâm mua.
Ừm, quần áo giày dép cũng là đồ tốt, đều từ Thượng Hải chuyển đến, xứng với các cháu.”
Nghê Chùy Chùy mặt dày nói: “Được ạ, chúng cháu sẽ mua đồ xứng tầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)