Ông cụ vừa nghe xong lông mày lập tức dựng ngược lên, chỉ vào Liễu Mộc Mộc: "Giời ạ, con nhỏ trời đánh này, mày dám lén lút đi tìm lão Lưu mù à! Lão Lưu mù đó là ai mày không biết sao, là đối thủ cạnh tranh của ông mày đấy!"
"Ồ, có khi ông Lưu mù lại không nghĩ như vậy đâu."
Ông cụ nghe thế lập tức ôm lấy ngực.
"Nghe nói số tiền ông ấy kiếm được trong một năm nhiều gấp hai mươi lần nhà chúng ta đấy." Liễu Mộc Mộc bổ sung thêm.
"Lão già ấy thì biết cái khỉ gì, chỉ là một kẻ bịp bợm thôi!"
Sau khi mắng xong, ông cụ dừng lại một lúc, đoạn hỏi: "Thật sự nhiều thế cơ à?"
"Vâng." Liễu Mộc Mộc vừa gặm táo, vừa thở dài: "Ông nói xem mọi người đều là thầy bói cả, người ta có thể an ổn kiếm tiền, còn chúng ta thì lại bị đuổi khỏi quê nhà, thế có trái ngang không cơ chứ?"
Ông cụ lầm bà lầm bầm nằm xuống giường, kéo chăn lên, không muốn nói tiếp nữa.
Hai ông cháu cô vốn dĩ đang kiếm sống ở một thành phố phía Bắc, một tháng trước ông cô nhận một vụ lớn, khách hàng rất hài lòng. Nhưng chồng cũ của vị khách bị bói ra được thời gian và địa điểm thuê khách sạn với tình nhân, còn bị chụp ảnh lại nét căng đét, bồi thường mất một nửa gia sản, thì không sao vui nổi. Vì thế hai ông cháu cô đành phải cuốn gói trong đêm chạy đến Khánh Thành.
Ngày nay, bói toán đã trở thành một ngành nghề có độ rủi ro cao rồi.
"Có phải hôm nay ông lại xem bói cho ông Đàm không? Nãy lúc gặp ở hành lang, ánh mắt chú Đàm nhìn cháu cứ là lạ thế nào ấy."
"Lạ thế nào?"
"Giống như đang nhìn một đứa lừa đảo vậy."
Tuy rằng cụ Đàm ở phòng 458 rất tin ông nội, nhưng con trai của cụ thì hoàn toàn ngược lại, không những không tin mà Liễu Mộc Mộc còn cảm thấy chú ấy rất muốn tống cổ hai ông cháu cô vào đồn cảnh sát.
"Không hiểu biết gì hết." Ông cụ bực bội nói.
Trước đây bọn họ sống ở một thành phố nhỏ ở phía Bắc, hoàn toàn không hề gặp những chuyện xấu xa đáng sợ như bày phong thủy trù ếm nhà người ta như thế này. Mà nói đi cũng phải nói lại, thầy phong thủy có bản lĩnh cũng sẽ đến những thành phố lớn để kiếm tiền, ai giống như ông cô, làm tổ ở cái vùng đất bé con con ấy không chịu rời đi.
"Cháu đừng nghĩ đến chuyện kiếm tiền làm gì, bảo cháu giải một quẻ còn giải sai được thì thôi đừng có ra ngoài rước nhục vào người nữa. Ngoan ngoãn tập trung vào việc học của cháu đi."
Phải rồi, sở dĩ hai ông cháu cô chạy trốn đến Khánh Thành, chủ yếu là vì Liễu Mộc Mộc thi đỗ đại học ở đây, cô còn phải đi học nữa. Tuy rằng thuật xem quẻ cô học có hơi phi khoa học một chút, nhưng cô và ông vẫn rất tin vào khoa học.
"Giải quẻ sai thì sao chứ, nói cứ như ông chưa từng giải sai bao giờ vậy, Lục Hào và Mai Hoa Dịch số khó như vậy, người bình thường nào học cho nổi?" Liễu Mộc Mộc chột dạ lí nhí nói.
(Lục hào là phương pháp bói sử dụng ba đồng xu để xem bói. Sau sáu lần tung xu sẽ tạo thành một quẻ và dựa vào đó để phán đó là tốt hay xấu.)
(Mai Hoa Dịch số là một hình thức bói toán được xây dựng trên cơ sở triết lý Kinh Dịch với các thuyết can chi, âm dương, ngũ hành, bát quái kết hợp thuyết vận khí, bát quái kết hợp ngũ hành...)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)