Trên postbar Khánh Thành.
Có một bài đăng với tiêu đề: Bệnh nhân nằm chung khu VIP với tôi khiến người ta nghẹn lời.
Người đăng: Chân chạy thường xuyên thám thính trước cổng bệnh viện tâm thần.
Lầu 3: Lầu trên đừng có phán linh tinh. Cụ A và cụ B liệu có phải nhìn trúng nhan sắc chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn của chủ thớt, định giới thiệu con gái ế nhà mình cho cậu không?
Lầu 4: Giới thiệu con gái đã là gì, giới thiệu cả con trai cho chủ thớt mới xứng đáng được lên postbar chứ.
Lầu 5 (Chủ thớt): Mấy chế lầu trên, mấy cậu thật sự quá ngây thơ rồi. Thực ra nhân vật chính trong câu chuyện này chính là cụ A và cụ B ấy đấy, chẳng liên quan gì đến tôi đâu, tôi chỉ là người qua đường hóng chuyện khiến tam quan lung lay thôi.
Cụ B là bố của một sếp lớn có số, có má trong giới kinh doanh ở Khánh Thành, là kiểu người có thể tìm thấy tên khi gõ trên trang Qiandu ấy. Nghe nói bị ngã gãy chân nên đưa vào viện, lúc tôi thấy vị sếp lớn ấy cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa, vì sợ sau khi lại gần sẽ bị mấy anh vệ sĩ đeo kính đen đứng ở ngoài phòng bệnh tẩn cho một trận, khiếp lắm.
Tiếp đó là cụ A, cụ A nhìn qua thì có khi còn khỏe mạnh hơn cả tôi, nghe nói là bị vẹo cột sống nằm viện mấy hôm rồi. Bên cạnh có một cô cháu gái chưa đến hai mươi tuổi chăm sóc, à tiện kể thêm, cô cháu gái này đáng yêu phết.
Lầu 6: Nếu chủ thớt đang viết tiểu thuyết, thì hiện giờ đã bị độc giả xiên cho mấy nhát rồi, đăng đến hai bài mà vẫn chưa viết vào trọng điểm, cậu mắc bệnh nói dai à?
Lầu 7: Huynh đệ lầu trên đừng nóng nảy, hạ hỏa, hạ hỏa.
Lầu 8 (Chủ thớt): Khụ khụ, trọng điểm đây, ngày thứ hai nằm viện cũng chính là hôm nay, cụ A tình cờ gặp con trai của cụ B ở ngoài hành lang, cũng chính là vị sếp lớn có số, có má ý.
Sau đó cụ A mới nói với vị sếp lớn là quanh người cậu có mây đen bao phủ, sắp tới cả nhà sẽ gặp tai nạn đổ máu.
Khi ấy tôi đứng cách đó không xa, nghe thế nghĩ thầm, cả nhà vị sếp lớn ấy có gặp tai nạn đổ máu hay không thì không biết, chứ cụ thì có thể lập tức đổ máu ngay tại chỗ đấy.
Quả nhiên, vị sếp lớn ấy nổi cơn tam bành, nhưng vì thấm nhuần tư tưởng đạo đức kính già yêu trẻ, nên mặc kệ cụ A, bực bội bỏ đi.
Lầu 9: Cái gì đây, là một câu chuyện về một gã bịp bợm lừa đảo thất bại à.
Lầu 10: Giải tán, giải tán đi, không có gì đáng đọc nữa đâu.
Lầu 11 (Chủ thớt): Dừng bước, quay lại ngay. Một giờ chiều ngày hôm nay, đột nhiên vị sếp lớn ấy đi tới phòng bệnh của cụ A. Tôi tí thì tưởng cơn giận lúc sáng của vị sếp lớn ấy chưa tan, nên cuối cùng quyết định tẩn cho cụ A một trận, nhưng kết quả là vị sếp lớn ấy lại cung kính lịch sự mời cụ A sang phòng bệnh của cụ B.
Lầu 12: Sao chủ thớt biết là mời sang, chưa biết chừng là đe dọa ép sang đấy.
Lầu 13 (Chủ thớt): Không thể nào, tôi đã quá quen với cái thái độ đó rồi, bình thường lúc hỏi xin tiền bố mẹ toàn làm thế, nên tuyệt đối không thể nhìn nhầm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)