Hai mươi năm trước, Trung Quốc Công Tiêu Thuần cưới Hồ Tương Quân, con gái của Đại tướng quân Hộ Quốc Hồ Duy Dũng. Về sau, Hồ Duy Dũng qua đời, huynh trưởng của bà, Hồ Lâm Tu cũng gia nhập quân đội, hiện tại là Thống lĩnh Cửu Thành Binh Mã Tư, giữ chức Nhất phẩm Thượng tướng quân.
Danh tiếng của nhà họ Hồ không thua kém phủ Trường Lạc Hầu, hơn nữa Hồ thị tính tình cứng rắn, những năm qua đã nắm giữ nội trạch Quốc Công phủ vô cùng chặt chẽ, khiến kinh thành đều cảm thấy Quốc Công gia vô cùng sủng ái bà. Đã làm Quốc Công phu nhân khiến bao người hâm mộ suốt bao năm, cuối cùng lại có một đứa con riêng lưu lạc bên ngoài xuất hiện, chuyện này chẳng khác gì có người tát thẳng vào mặt bà ta.
Bùi Diễm nói, “Nếu đã vậy, Hồ phu nhân chịu để Quốc Công gia nhận đứa con riêng này đã là tốt lắm rồi, sao còn phải tổ chức tiệc nhận thân? Mở tiệc nhận thân như thế này, chẳng phải là ngang nhiên nâng đỡ hắn sao?”
Bùi Loan cũng nhíu mày, kiếp trước, cho đến khi nàng chết vì bệnh, Quốc Công phủ cũng chỉ có thế tử chính thống, Nhị gia con vợ lẽ và một tiểu thư đích xuất, sao kiếp này lại bỗng dưng xuất hiện một Tam gia là con riêng?
Ca ca chưa chết trận, chẳng lẽ những chuyện khác cũng sẽ thay đổi theo?
Trong giấc mộng, Tiêu Thích không chỉ đối diện với nàng qua màn đêm, mà còn cầm theo một thanh đao dính đầy máu, từng bước từng bước tiến về phía nàng. Mỗi bước đi của hắn để lại một dấu chân đẫm máu, dần dần, chiếc long bào trên người hắn cũng nhuộm thành màu đỏ thẫm. Hắn tựa như một vị sát thần từ địa ngục bước ra, đôi mắt sắc bén hơn bao giờ hết, nhìn chằm chằm vào Bùi Loan. Nàng nhìn thanh đao trong tay hắn, chỉ cảm thấy người tiếp theo bị hắn chém đầu sẽ là chính mình…
Bùi Loan bừng tỉnh vì sợ hãi.
…
Cho đến khi ngồi lên xe ngựa đi đến phủ Trung Quốc Công, nàng vẫn chưa hoàn hồn.
Nguyên phu nhân chỉ nghĩ rằng nàng không ngủ ngon, trên đường đi cứ để nàng dựa vào vai mình. Khi đến trước cửa Quốc Công phủ, Bùi Loan mới lấy lại tinh thần. Hôm nay đến dự yến tiệc, nàng mặc một bộ áo màu vàng nhạt thêu hoa lan, phối với váy dài gấp nếp màu thiên thanh thêu hoa bướm xuyên cành, bên ngoài khoác một chiếc áo voan màu xanh nhạt thêu hoa lê, dung mạo thanh tú, tao nhã, mỹ lệ khó tả.
Vừa bước qua cổng phủ Quốc Công, Bùi Loan đã cảm nhận được bầu không khí khác thường.
Người phụ trách tiếp khách trước cổng có không ít, nhưng nụ cười trên mặt bọn họ dường như chỉ là gượng gạo. Càng đi vào trong, đám gia nhân lui tới cũng không dám thở mạnh, toàn bộ phủ Quốc Công yên ắng đến mức ngột ngạt, chẳng có chút gì giống như đang có chuyện vui.
Đi được vài bước, Tiêu Xương Hưng từ trong bước ra đón, cung kính nói: “Bái kiến phu nhân, giờ đã gần đến lúc khai tiệc, phần lớn khách nhân đều đã ngồi trong sảnh trò chuyện, chỉ còn chờ phu nhân và thế tử tiểu thư nữa thôi.”
Các gia tộc thế gia tại kinh thành vốn có mối quan hệ chồng chéo, nhiều thế hệ liên hôn, gần như tất cả đều có dây mơ rễ má với nhau. Nhưng để duy trì vinh sủng mấy chục năm không suy giảm như phủ Trường Lạc Hầu thì lại không có nhiều nhà làm được. Tiêu Xương Hưng, với tư cách là đại quản gia của phủ Quốc Công, đương nhiên là người tinh tường, chu đáo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
