Ngay lúc nàng vừa cúi đầu, Tiêu Thích, người đang đứng trước mặt Bùi Diễm, cũng quay sang nhìn nàng.
Đôi mắt đen sâu thẳm kia như ẩn chứa những đợt sóng ngầm dữ dội, tựa hồ đang áp chế một loại cảm xúc mãnh liệt sắp bùng nổ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn liền thu lại ánh nhìn, khôi phục vẻ lạnh nhạt khó dò, không để lộ ra bất cứ điều gì.
Bùi Loan giấu tay vào trong tay áo, siết chặt lòng bàn tay.
Mọi thứ đã thay đổi, tất cả đều khác với kiếp trước. Lúc này, Tiêu Thích không còn là ác ma tàn bạo trong quá khứ, hắn đã lập đại công trên chiến trường Thanh Châu, hơn nữa còn cứu mạng ca ca nàng.
Nàng không nên sợ hãi hắn, hắn bây giờ là tam thiếu gia của phủ Quốc Công, là Tiêu Thích!
Sau đó, hắn quay sang nhìn Bùi Diễm: “Thế tử đã bình phục hoàn toàn chưa?”
Bùi Diễm bật cười sang sảng: “Sớm đã khỏi hẳn rồi! Không ngờ ân công lại là người nhà họ Tiêu. Tằng tổ phụ của ta chính là thúc phụ của ân công, xét vai vế, huynh còn cao hơn ta một bậc. Hơn nữa huynh còn cứu mạng ta, quả là hữu duyên...”
Bùi Diễm chỉ mải vui mừng khi gặp lại Tiêu Thích, nhưng Nguyên phu nhân chung quy không phải người lỗ mãng như hắn. Bà lập tức nhìn về phía Trung Quốc Công, “Quốc Công gia, chúc mừng ngài tìm lại được Tam thiếu gia.”
Nguyên phu nhân vốn không định can dự vào chuyện nhà họ Tiêu, nhưng giờ Tiêu Thích là ân nhân của Hầu phủ, bà dù thế nào cũng phải giúp hắn một tay.
Tiêu Thuần biết Tiêu Thích lập công ở Thanh Châu, nhưng lại không hay chuyện hắn còn có ân cứu mạng, liền gượng cười nói, “Không ngờ hắn và Diễm nhi lại có mối duyên như vậy…”
Nguyên phu nhân nói, “Diễm nhi bị thương ở Thanh Châu, may nhờ có cậu ấy mới giữ được mạng. Nói cậu ấy là đại ân nhân của cả phủ chúng ta cũng không quá. Trước đây không biết thân phận của cậu ấy, giờ đã rõ ràng, sau này nhất định phải đến tận nhà bái tạ.”
Vừa nói, bà vừa bước đến bên Hồ thị, nắm lấy tay bà ta, dịu giọng an ủi, “Chúc mừng phu nhân, Tam thiếu gia lần này lập công lớn ở Thanh Châu, lại được Ung Vương Điện hạ và bệ hạ ban thưởng. Sau này có cậu ấy cùng hai vị ca ca gánh vác gia nghiệp cho phủ Quốc Công, không biết chừng phu nhân sẽ hưởng vinh hoa phú quý không kể xiết…”
Rồi bà ghé sát, hạ giọng nói, “Thẩm thẩm, đây là ý chỉ từ trong cung, muốn không nhận cũng không được. Sao không làm cho thật đường hoàng, để bản thân có danh tiếng tốt?”
Hồ thị gả vào nhà họ Tiêu, bối phận cao hơn Nguyên phu nhân, nhưng vì tuổi tác xấp xỉ, nên hiếm khi bà gọi là thẩm thẩm. Nhưng lúc này, để giúp Tiêu Thích, bà không ngại lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Hồ thị. Hồ thị không ngờ Tiêu Thích lại có quan hệ với Hầu phủ. Thấy Nguyên phu nhân đứng ra nói giúp hắn, trong lòng bà ta vốn không vui, nhưng câu cuối cùng của bà lại khiến bà ta phải suy nghĩ.
Hồ thị cắn răng, vẫn chưa quên ai mới là người đang chống lưng cho Tiêu Thích.
Bà ta bèn nói, “May mà lão Tam lập công lớn ở Thanh Châu, nếu không, ai biết Quốc Công gia còn có một đứa con lưu lạc bên ngoài. Giờ đã vào cửa, tất nhiên phải là người một nhà. Quy củ, lễ nghĩa, sau này học cũng chưa muộn…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
