Giữa tiết trời mùa hè oi ả, mặt trời rực lửa như muốn thiêu đốt vạn vật.
Mộc Lan nâng chậu ngọc đựng đầy băng, vội vã bước nhanh đến thượng phòng của Lan Trạch Viện.
Lan Trạch Viện là nơi ở của đại tiểu thư phủ Trường Lạc Hầu, Bùi Loan. Trong viện, lan cỏ tỏa hương nồng đượm, trúc Tương mọc rậm rạp, còn có hai gốc hải đường buông rủ cành xanh, hoa nở đỏ rực, khiến nơi đây càng thêm tĩnh mịch, thanh nhã.
Bước vào phòng, phía sau chiếc rèm châu thêu tinh xảo, thấp thoáng cách sau lớp màn mỏng là một thiếu nữ tuy sắc mặt tiều tụy nhưng vẫn không thể che lấp được dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, đang nằm trên tháp nghỉ gần cửa sổ.
Mười ngày trước, tiểu thư của nàng ra khỏi thành, dạo chơi trên hồ Lạc Thần, không may rơi xuống nước, từ đó bị nhiễm bệnh. Sau hai đêm đầu hôn mê bất tỉnh, tiểu thư mới dần hồi phục, cho nên những ngày qua vẫn đang tĩnh dưỡng.
Mộc Lan nhanh nhẹn đặt chậu băng xuống, hơi chần chừ rồi nói: "Tiểu thư, biểu thiếu gia nhà họ Tống lại tới, nói rằng rất lo lắng cho người, dù thế nào cũng muốn gặp mặt..."
Đôi mắt khép hờ của Bùi Loan đột nhiên mở ra, trong đó lộ ra một ánh nhìn sắc bén không tương xứng với tuổi tác của nàng.
Nhất là Tống Gia Ngạn, nhị thiếu gia của nhà họ Tống, từ nhỏ đã luôn quan tâm chăm sóc nàng. Trước đây, chỉ cần Bùi Loan bị nhiễm chút phong hàn hay đau đầu, y đều đến thăm hỏi từng ngày, mà nàng cũng vui vẻ đón tiếp. Thế nhưng, từ khi tỉnh lại sau trận suýt chết đuối, nàng đã từ chối gặp y liên tiếp tám ngày.
Bùi Loan không giải thích, cũng thực sự không thể giải thích.
Tống Gia Ngạn, nhị thiếu gia của nhà họ Tống, kiếp trước chính là phu quân của nàng.
Nàng sinh ra trong phủ Trường Lạc Hầu giàu sang quyền quý. Phụ thân nàng, Bùi Kính Nguyên, thống lĩnh bảy vạn quân Trường Ninh đóng tại Ninh Châu, là trụ cột của triều đình. Dù xét về gia thế hay dung mạo, nàng đều có thể xưng là giai nhân khuynh thành của kinh đô.
Vậy mà kiếp trước, nàng lại chịu gả cho một kẻ xuất thân từ chi thứ như Tống Gia Ngạn.
Từ nhỏ, Tống Gia Ngạn đã hết mực quan tâm nàng, nàng cũng đáp lại bằng sự thân thiết tự nhiên. Nhưng chỉ như vậy, nàng cũng chưa từng nghĩ sẽ gả cho y.
Mọi chuyện bắt đầu từ cái chết của ca ca nàng trong trận chiến tại Thanh Châu.
Năm đó, ca ca tử trận. Phụ thân vội vã từ Ninh Châu trở về, vì đau thương mà sinh bệnh nặng, khiến phủ Trường Lạc Hầu lập tức rơi vào tình thế nguy cấp. Phụ thân và mẫu thân chỉ có hai huynh muội bọn họ. Lúc đó, một người có thể chống đỡ trong gia tộc cũng không có.
Mất đi con trai, phụ thân và mẫu thân chỉ muốn tìm một người có thể yêu thương nàng đến tận xương tủy làm con rể, để nàng không phải chịu khổ về sau. Nếu không phải vì sau đó, Tống Gia Ngạn liều mạng cứu nàng, có lẽ phụ thân cũng không chọn y làm con rể.
Nhưng phụ thân và mẫu thân nào biết, thứ khiến Tống Gia Ngạn sẵn sàng bỏ mạng không phải vì nàng, Bùi Loan, mà là vì bảy vạn quân Trường Ninh của nhà họ Bùi!
Nàng gả đi trong vinh quang.
Sau khi thành hôn, Tống Gia Ngạn cũng đối với nàng vô cùng khách sáo, kính trọng.
Nhưng về sau, khi nhà họ Bùi bị vu oan hãm hại, phụ mẫu cùng người trong gia tộc phải chết oan, nàng mới biết bộ mặt thật của kẻ bề ngoài vẫn luôn ôn hòa khiêm tốn ấy.
Nhà họ Bùi tan cửa nát nhà, còn Tống Gia Ngạn lại nắm trong tay quân Trường Ninh, hạ gục huynh trưởng ruột thịt, leo lên vị trí Quảng An Hầu.
Nghĩ đến đây, Bùi Loan nhìn về phía Mộc Lan, hỏi:
"Có tin tức của Thạch Trúc chưa?"
Mộc Lan vội lắc đầu.
"Vẫn chưa có, từ đây đến Thanh Châu phải mất bảy tám ngày. Giờ chỉ e Thạch Trúc vừa mới đến nơi."
Bùi Loan nhíu mày, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Không biết có phải là ông trời thương xót hay không nữa. Kiếp trước, nàng và mẹ vào trung tuần tháng Sáu mới nhận được tin ca ca tử trận, mà nay nàng tỉnh lại vào ngày hai mươi lăm tháng năm, tính ra... tất cả vẫn còn kịp!
Đêm hôm đó, nàng đã lập tức sai thị vệ thân tín nhất là Thạch Trúc đi Thanh Châu. Kiếp này, nàng tuyệt đối không để ca ca phải chết trận nữa!
"Phu nhân đến rồi..."
Cùng với giọng thông báo, một phu nhân tuổi trung niên khoác trên người y phục hoa lệ bước vào trong. Đó chính là mẫu thân của Bùi Loan, Nguyên Phu nhân, chính thất của Trường Lạc Hầu.
Bùi Loan lập tức ngồi thẳng dậy, dịu dàng gọi:
"Mẹ!"
Nguyên Phu nhân năm nay đã gần bốn mươi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt nên dáng người vẫn cân đối, dung nhan không suy giảm so với năm xưa. Bà bước đến gần, đưa tay ôm lấy Bùi Loan, cười dịu dàng:
"Bệnh một trận xong lại càng biết làm nũng rồi. Hôm nay con đã thấy khá hơn chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
